có thể giải huyệt được cho nàng.
Tào Cẩm Nhi bớt lo hơn, hỏi: "Vậy phải làm thế nào?" Thống Thiền thượng nhân nghĩ ngợi rồi nói: "Nếu xong chuyện, lão nạp may mắn chẳng hề gì thì có thể dùng Nhất chỉ thiền công đánh thông kỳ kinh bát mạch cho cô ta, lúc đó cô ta sẽ tự tỉnh dậy." Nhất chỉ thiền công là một trong bảy mươi hai tuyệt học của Thiếu Lâm, khi dùng rất phí công lực, vả lại ít nhất phải mất hai canh giờ mới có thể đả thông kỳ kinh bát mạch cho người khác, cho nên Thống Thiền thượng nhân không thể cứu nàng ngay bây giờ được. Tào Cẩm Nhi thấy Cốc Chi Hoa không hề gì, mà Thống Thiền thượng nhân lại hứa sẽ cứu nàng thì mới yên lòng. Tào Cẩm Nhi nhớ lại trước kia mình đã đối xử với Cốc Chi Hoa quá khắt khe, bất đồ trong lòng vừa cảm kích vừa hổ thẹn.
Dực Trọng Mâu nói: "Trước tiên đưa Cốc sư muội vào bên trong để khỏi bị Mạnh Thần Thông cướp mất." Tào Cẩm Nhi nói: "Đệ nói rất phải, nhưng phải nhờ hai người võ công cao cường bảo vệ." Lúc nãy Đồ Chiêu Minh đại phá Võ Đang chiến trận, phái Võ Đang có vài người bị thương, lúc này cũng đang tìm người hộ tống trở về. Lý Tâm Mai kéo tay mẹ, Phùng Lâm cười nói: "Mẹ biết con muốn bầu bạn với Cốc cô nương, thôi được, mẹ con chúng ta sẽ hộ tống những người bị thương." Võ công của Phùng Lâm chỉ kém Thống Thiền thượng nhân và Kim Quang đại sư đương nhiên là người thích hợp nhất. Phùng Lâm nghĩ ngợi rồi lại nói: "Chung Triển, con cũng theo ta, đệ tử phái Võ Đang bị thương toàn là đàn ông, con chăm sóc sẽ tiện hơn chúng ta." Thực ra xưa nay Phùng Lâm chẳng câu nệ chuyện nam nữ, huống chi đệ tử phái Võ Đang lại là hậu bối của bà ta. Bà ta muốn Chung Triển đi cùng là bởi từ lâu đã coi y là con rể, sợ một lát nữa sẽ xảy ra hỗn chiến rồi bị thương. Chung Triển tuy muốn ở lại nhưng y càng muốn đi theo Lý Tâm Mai hơn. Phùng Lâm gọi y, y cũng vội chạy theo. Thống Thiền thượng nhân quay đầu lại nói: "Mạnh thí chủ, ông đã tìm ra người muốn tìm, chuyện ông muốn lo cũng có người khác lo thay cho ông, phải chăng chúng ta lại tiếp tục tỉ thí?" Mạnh Thần Thông nghĩ bụng, nếu cứ tiếp tục làm to chuyện chắc chắn sẽ bắt được Tào Cẩm Nhi, thế nhưng lúc đó Kim Quang đại sư và Thống Thiền thượng nhân đều ra tay thì mình không nắm chắc phần thắng, nếu tiếp tục tỉ thí theo quy củ, mình cũng có thể đánh bại mấy mươi cao thủ, huống chi con gái mình bảo vệ cho chưởng môn sư tỷ của nó như thế, mình không nể mặt Thống Thiền thượng nhân thì cũng phải nghĩ đến con gái, vì thế thản nhiên gật đầu.
Cuộc hỗn loạn chấm dứt, mọi người quay trở lại bãi đất bằng, lại khôi phục tình thế lúc nãy. Mạnh Thần Thông lạnh lùng như băng tuyết khiến người ta không lạnh mà run. Dương Xích Phù và Cơ Hiểu Phong chia nhau đứng hai bên. Lúc nãy Dương Xích Phù bị Ô Thiên Lang đánh ngã, gân chân bị thương, khi đi cứ tập tà tập tễnh.
Còn Cơ Hiểu Phong thì lại thần thái bay bổng. Té ra lúc nãy y luồn qua lách lại trong đám người, đã thi triển bản lĩnh Diệu thủ không không, đánh cắp được nhiều đồ vật linh tinh, chẳng hạn như Phật châu của Thống Thiền thượng nhân, châu hoa trên giày của Tào Cẩm Nhi, ám khí hồ điệp tiêu độc môn của Lộ Anh Hào, cây ngọc tiêu của Lâm Sinh... Y là thiên hạ đệ nhất thần thâu, thấy vật hiếm có thì không khỏi ngứa tay.
Y đánh cắp không cần để ý đến giá trị của đồ vật, cũng giống như người ngày nay thích sưu tầm đồ kỷ niệm, đồ của những người càng nổi tiếng thì càng quý giá. Hôm nay Cơ Hiểu Phong đánh cắp được nhiều đồ vật của võ lâm cao thủ, đủ cho y huênh hoang khoác lác suốt đời. Mạnh Thần Thông liếc nhìn Cơ Hiểu Phong rồi điềm nhiên nói: "Đưa bổ thiên cao đây!" Cơ Hiểu Phong chưng hửng, thầm nhủ: "Mình làm gì có bổ thiên cao? À, đúng rồi, chắc sư phụ nói đến một loại linh dược mình vừa mới đánh cắp." Y vừa mới đánh cắp cả thảy mười mấy loại dược cao, nhưng rốt cuộc cái nào là bổ thiên cao cả bản thân y cũng không biết.
Mạnh Thần Thông không đủ kiên nhẫn nói nhiều với y, chỉ nhẹ nhàng vỗ vào vai y, bao nhiêu "vật kỷ niệm" kỳ quái hiếm có đều rơi xuống đất. Mạnh Thần Thông chỉ một cái bình ngọc cổ dài nói: "Lấy dược cao ra, đưa cho sư thúc nấu chảy bôi vào!" Y hơi ngừng, rồi lại nói: "Những thứ này lấy cũng chẳng làm gì, đúng là kiến thức nông cạn. Lại còn xưng Thần thâu. Từ rày về sau phải học hỏi nhiều ở sư thúc của ngươi."
Cơ Hiểu Phong vâng một tiếng rồi khom người nhặt cái bình ngọc lên, khi y thẳng người dậy thì người khác chỉ thấy trên tay y có một cái bình ngọc cổ dài, nhưng những món còn lại ở dưới đất đều biến mất. Té ra khi y cúi người xuống nhặt bình ngọc thì đã giấu hết những thứ khác, thủ pháp nhanh lẹ đến khó tưởng tượng!
Những kẻ bị mất cắp đều trợn mắt há mồm, Ô Thiên Lang thì thẹn đến đỏ ửng mặt, té ra bổ thiên cao là của y. Bổ thiên cao có thể nối gân tiếp cốt, vả lại công hiệu phát huy rất nhanh, nếu gân cốt vừa bị gãy hay đứt, không đầy nửa canh giờ thì có thể khôi phục lại như thường. Người chế tạo ra loại dược cao này là chưởng môn đời trước của phái Không Động, Liêu Tam Nương. Vì bà ta là nữ tử, loại thuốc này được đặt tên bổ thiên cao, lấy theo ý Nữ Oa khiê
