tôi biết ông đã lấy được bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh, quyển bí kíp này nằm trong tay ông các phái không yên tâm, chỉ sợ ông lại truyền cho kẻ xấu, sau này sẽ gây ra đại họa cho nên chuyện thứ ba chính là xin ông hãy đưa bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh cho Thống Thiền thượng nhân! Chính là ba chuyện này. Tào sư tỷ, nếu ông ta thực hiện được ba lời hứa này, tôi cũng mong bà ngừng tay kịp thời, có thể tha được thì cứ tha!" Chưởng môn của các phái đều biết chuyện Kiều Bắc Minh, nghe Mạnh Thần Thông đã lấy được bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh thì đều cả kinh.
Lúc này Tào Cẩm Nhi cũng thực sự sợ trong bụng, bà ta biết rằng tất cả những người ở đây đều không cự nổi với Mạnh Thần Thông.
Tào Cẩm Nhi thầm nhủ: "Cốc Chi Hoa giảng hòa như thế cũng coi như không phản bội sư môn. Nếu Mạnh Thần Thông chịu theo ba điều kiện này thì mình có thể xét lại." Thật ra bà ta chỉ cần lấy lại sĩ diện chứ trong lòng thì đã chấp nhận hàng vạn lần, bà ta sở dĩ trầm ngâm không nói, không chịu thể hiện thái độ cũng chỉ là vì sĩ diện mà thôi.
Thống Thiền thượng nhân cao giọng niệm Phật hiệu, chắp tay nói: "Những lời vừa rồi của Cốc cô nương rất hợp tình hợp lý, Mạnh thí chủ, là phước hay họa đều tùy ở nơi ông." Mạnh Thần Thông tuy là đại ma đầu, nhưng nếu y chịu đưa ra bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh thì đã là một công lớn, đương nhiên có thể chuộc lại những tội ác của mình. Nếu đôi bên đều không chịu lui bước mà cứ tiếp tục tỉ thí với nhau thì dù ai thắng ai bại cũng là một trận hào kiếp.
Lúc này hàng ngàn cặp mắt đều nhìn về phía Mạnh Thần Thông. Mạnh Thần Thông đứng thộn mặt ra, xem ra hình như y không nổi giận như lúc nãy. Bọn Thống Thiền thượng nhân và Tào Cẩm Nhi cũng hy vọng y nghĩ đến tình cốt nhục cho nên đang đợi y lên tiếng.
Nào ngờ Mạnh Thần Thông đang đau lòng đến cực điểm, bề ngoài có vẻ như đang rất trầm tĩnh, chẳng hề giận dữ tí nào. Nhưng y lầm lì một lúc thì đột nhiên cười rộ lên, tiếng cười rung chuyển trời đất, chấn động lỗ tai mọi người, những kẻ có công lực hơi kém thì bất tỉnh ngã xuống đất. Sau khi cười xong thì Mạnh Thần Thông quát lên: "Hay lắm, uổng cho ngươi là con gái ruột của ta, ta chỉ có một mình ngươi là cốt nhục, ngươi... ngươi lại buộc cha của mình phải khuất phục trước kẻ địch, Mạnh mỗ này dù có gây ra tội nghiệt to bằng trời cũng không đến nỗi bị báo ứng như thế!" Cốc Chi Hoa bình tĩnh nói: "Nếu cha chấp nhận ba điều kiện, con cũng hứa với cha một điều kiện, dù trước kia cha có tội ác gì, con cũng đi theo cha, sau khi cha rút lui ra khỏi võ lâm, cha con chúng ta chọn một nơi non xanh nước biếc ẩn cư, cha có chấp nhận không?" Lúc nãy Mạnh Thần Thông như một con thú hoang nổi điên, nhưng những câu nói vừa rồi của Cốc Chi Hoa như cây roi trong tay người dạy thú, lập tức khiến cho Mạnh Thần Thông bừng tỉnh trở lại, cũng giống như con gái, mắt y đẫm lệ!
Đứng trước mặt y là người thân duy nhất, y nhớ đến người vợ đã mất, nhớ đến đã bao nhiêu năm qua y sống trong nỗi cô quạnh mà chẳng ai biết. Cốc Chi Hoa chấp nhận phụng dưỡng y suốt đời, cùng y tiêu diêu thế ngoại, đó chẳng phải là nguyện vọng của y hay sao? Chả lẽ không thể đánh đổi cho nghiệp bá, lúc này y đứng thẫn thờ, tâm trạng rối bời, hầu như sắp buột miệng nói: "Được, con gái, cha nghe theo con, đây là lần đầu tiên cha nghe theo người khác!" Nhưng y lại không đủ dũng cảm nói ra điều đó. Chỉ thấy ánh mắt y bất định, hỡi ơi, ai mà biết y đang nghĩ gì! Cốc Chi Hoa nhìn Mạnh Thần Thông đăm đăm, nàng hy vọng Mạnh Thần Thông sẽ cảm động trước tình cảm cha con. Thấy sắc mặt của Mạnh Thần Thông càng lúc càng giãn ra, Cốc Chi Hoa hầu như có thể nghe được nhịp tim của mình, nàng vừa vui mừng vừa đau lòng, thầm nhủ: "Nếu ông ta chịu nghe theo mình, võ lâm có thể tránh được trận hào kiếp này. Mình cũng sẽ đi theo ông ta suốt đời. Nhưng người khác sẽ nghĩ như thế nào?" Nàng biết bổn phái có thù sâu như biển với Mạnh Thần Thông, dù nàng đã giảng hòa nhưng mối thù ấy vẫn không thể nào tan biến, nàng nhận kẻ thù của bổn phái là cha coi như đã đoạn tuyệt với họ, đương nhiên trong lòng khổ sở, chỉ sợ Tào Cẩm Nhi không tha thứ cho nàng. Cũng có nghĩa là tâm nguyện quay lại sư môn sẽ mãi mãi không thể thực hiện được.
Lúc này trong lòng nàng chợt hiện ra hình bóng Kim Thế Di. Ngày này năm xưa nàng đã bị Tào Cẩm Nhi đuổi ra khỏi sư môn, nàng vẫn còn nhớ Kim Thế Di đã an ủi mình rằng: "Ai trong sạch người đó tự biết trong sạch, ai nhơ bẩn người đó tự biết nhơ bẩn, sen sống trong bùn mà có hôi tanh mùi bùn đâu? Y là y, cô nương là cô nương, đâu có liên quan gì với nhau, cần chi phải phiền não!" Nàng nghĩ nếu không có hôm nay thì mình đâu cần phải theo ông ta, "nếu Kim Thế Di biết, chàng sẽ đối xử với mình như thế nào?" Nàng cũng được biết Kim Thế Di đã chết, nhưng nàng là người duy nhất không tin điều này.
Những nỗi lo lắng ấy cũng giống như đám mây nhạt trên mặt trời rực rỡ, nàng có một trái tim bỏng cháy, cam chịu thiệt thòi, một lòng cứu người, một mặt là muốn kéo cha của mình từ trong hố lầy, một mặt là muốn kẻo chưởng môn sư tỷ ra khỏi quỷ môn q