Pair of Vintage Old School Fru
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3214383

Bình chọn: 7.00/10/1438 lượt.

ng gấp, Băng Xuyên thiên nữ thầm nhủ: "Hỏng bét, quá lắm là mình chỉ có thể chống đỡ được nửa canh giờ." Ngay lúc này chợt nghe bên tai có giọng nói quen thuộc: "Đi vào vị Càn, vòng đến vị Tốn, dùng băng đạn bắn vào lỗ tai của y!" Băng Xuyên thiên nữ ngạc nhiên, lúc này Dương Xích Phù đang phát chưởng ở vị Khôn phía sau lưng nàng, Băng Xuyên thiên nữ vốn không nhìn thấy Dương Xích Phù, giọng nói ấy bảo nàng đi vào vị Càn vòng đến vị Tốn bắn ra băng đạn, há chẳng phải sẽ bắn hụt hay sao nhưng giọng nói ấy quen thuộc vô cùng mà lại nói theo kiểu ra lệnh. Băng Xuyên thiên nữ không kịp suy nghĩ nàng cũng không suy nghĩ được, trong khoảng sát na ấy nàng cứ như bị thôi miên, nàng thi triển khinh công tuyệt đỉnh từ vị Càn vòng qua vị Tốn rồi bắn ra ba viên băng đạn kêu lên tanh tách, khi nàng bắn ra băng đạn, Dương Xích Phù vừa ra khỏi vị Chấn ở trước mặt nàng, viên băng đạn thứ nhất lọt vào lỗ tai của y, viên thứ hai và thứ ba trúng vào huyệt hôn huyền dưới hai tai của y, chỉ nghe Dương Xích Phù hự một tiếng, đột nhiên lại đứng yên như một pho tượng đá, tay thì đang giơ lên tựa như phát Phách không chưởng, hai mắt thì trợn tròn trông vừa buồn cười vừa kì quặc.

Băng Xuyên thiên nữ cười nói: "Hay lắm, ngươi còn muốn lấy bảo kiếm của ta nữa không?", rồi nàng lia cây băng kiếm trước mặt Dương Xích Phù, Dương Xích Phù chẳng thể chớp mắt được, rõ ràng băng đạn đã phát huy tác dụng. Số là Dương Xích Phù luyện một loại công phu bế huyệt thần kỳ nhất trong tà phái, bất cứ thủ pháp điểm huyệt cao minh nào cũng không làm gì được y, chỉ có dùng ám khí bắn vào tai của y mới có thể phá khí công bế huyệt, đồng thời khiến cho y đứng yên chẳng thể nhúc nhích nổi. Bởi vậy thực ra chỉ cần một viên băng đạn cũng đủ, hai viên băng đạn còn lại trúng vào huyệt hôn huyền của y là dư. Biến hóa bất ngờ ấy khiến cho toàn trường đều kinh ngạc, nhưng trước mắt mọi người hiểu rõ rằng Dương Xích Phù bị Băng Xuyên thiên nữ bắn trúng huyệt đạo, người phe Mạnh Thần Thông tuy cảm thấy có điều gì khác lạ nhưng cũng không thể lên tiếng được.

Băng Xuyên thiên nữ nói: "Được, ngươi không lấy kiếm của ta thì ta quay về đây!", nàng vừa mới đi được hai bước thì Mạnh Thần Thông chợt quát: "Đứng lại!"

Tiếng quát ấy tựa như sấm nổ giữa trời xanh, Băng Xuyên thiên nữ ngẩn người ra, nói: "Kinh Thiên, huynh ra thay muội trận này." Nàng tưởng rằng Mạnh Thần Thông muốn trả thù cho sư đệ của mình, theo quy tắc của cuộc tỉ thí, nàng không muốn tiếp tục thì chẳng ai ép được nàng.

Mạnh Thần Thông đảo mắt, nạp khí vào đan điền, chậm rãi nói từng chữ: "Là cao nhân nào đến đây, xin thứ lỗi thất kính của Mạnh mỗ!" Giọng nói của y vang vọng kéo dài, trong bốn năm dặm đều có thể nghe thấy. Y vừa nói ra câu ấy khiến toàn trường đều chất động. Ai nấy đều mở to mắt xem thử có cao nhân này xuất hiên.

Một hồi sau vẫn chẳng có phản ứng gì, mọi người đều xì xầm bàn tán. Mạnh Thần Thông biến sắc, lại quát lớn một lần nữa: "Lúc nãy các hạ vừa mới ra tay đủ thấy cao minh, nếu đã có tài nghệ sao lại lén lút nấp trong bóng tối không dám lộ mặt?" Mấy câu ấy của Mạnh Thần Thông khiến cho ai nấy trong phái Võ Đang đều biến sắc, Lôi Chấn Tử mắng rằng: "Hừ, thật vô sỉ!" Ngoại trừ Băng Xuyên thiên nữ, tất cả những người có mặt đều thấy ngạc nhiên.

Mạnh Thần Thông không thèm để ý đến tiếng chửi của Lôi Chấn Tử, y bước tới hỏi Băng Xuyên thiên nữ: "Chúng ta coi như đều là những người có chút tên tuổi trong võ lâm, vậy không nên nói dối, lúc nãy có phải có người ngầm truyền âm cho cô hay không?" Băng Xuyên thiên nữ đang ngạc nhiên bởi giọng nói quen thuộc này, vả lại nàng chưa bao giờ nói dối một câu, nghe Mạnh Thần Thông hỏi như thế thì buột miệng đáp: "Đúng thế, nhưng tôi không biết y là ai." Vì rằng mẹ con Phùng Lâm đã chứng thực cái chết của Kim Thế Di, Băng Xuyên thiên nữ đã tin chắc điều đó, cho nên nàng tuy cảm thấy đây là giọng nói của Kim Thế Di nhưng trước khi gặp mặt nàng không dám khẳng định.

Băng Xuyên thiên nữ đã thừa nhận, mọi người đều bất ngờ, toàn trường đều lắng đọng nhưng cao nhân thần bí ấy vẫn chưa xuất hiện. Mạnh Thần Thông cười lạnh một hồi rồi nói: "Tào Cẩm Nhi, ngươi nói thế nào đây?" Tào Cẩm Nhi ngạc nhiên, tâm trí rối bời, chưa kịp lên tiếng thì Đường Kinh Thiên đã đứng dậy: "Mạnh Thần Thông, lúc nãy sư đệ của ngươi liên tiếp đấu hai trận, chẳng phải ngươi đã dùng Thiên độn truyền âm chỉ điểm cho y sao?" Lôi chưởng môn của phái Võ Đang còn chưa tính sổ với ngươi. Nếu ngươi cho rằng sư đệ của người không đáng thua, vậy Lôi chưởng môn cũng không đáng thua! Tính ra đôi bên coi như đều có người chỉ điểm, ngươi còn nợ lại bọn ta một trận!" Lôi Chấn Tử phấn chấn tinh thần, ngoác mồm kêu lên: "Ồ, té ra là tên lão tặc nhà ngươi giở trò, chả trách nào ta thua hồ đồ đến thế!" Thực ra võ công của Dương Xích Phù hơn y rất nhiều, nếu không có Mạnh Thần Thông chỉ điểm thì cũng thắng được y, có điều hơi chậm. Lôi Chấn Tử nói thế là để lấy lại sĩ diện.

Mạnh Thần Thông hừ một tiếng, chẳng thèm đấu khẩu với Lôi Chấn Tử nhưng chột dạ trước lời nói của Đường Kinh Thiên: