ại hơn hòa thượng Thiết Lâm mấy phần!" Rồi y không dám khinh địch, múa cây bảo đao xử ra một chiêu Giáng long đao pháp rồi vận đụng cả Giáng long phục trượng thần công của Phật môn, dồn nội lực lên mũi đao, nhất thời khắp trời là đao ảnh, hóa thành hàng trăm thanh bảo đao, trong vòng khoảng mười trượng vuông đều là ánh đao chứ không thấy bóng người! Đệ tử của Cái Bang và Mang Sơn đều lo lắng cho Dực Trọng Mâu, sợ rằng ông ta khó chống đỡ nỗi thế tấn công mãnh liệt của đối phương, chợt Dực Trọng Mâu hú dài một tiếng, trượng pháp đột nhiên thay đổi, cây trượng múa tròn, lúc này chỉ thấy một mảng bóng trượng chặn màn đao của đối phương, lúc này đệ tử Cái Bang vừa mừng vừa lo, kêu lên: "Ôi chao bang chủ đã sử dụng Phục ma trượng pháp!" té ra bộ Phục ma trượng pháp này rất mất sức, năm xưa Thiết quải tiên Lữ Thanh đã đại chiến với quốc sư nước Nề Bách Nhĩ trong Băng cung, ông ta đánh xong một trăm lẻ tám đường phục ma trượng pháp thì giết chết được đối phương, nhưng bản thân cùng kiệt lực mà chết, đệ tử Cái Bang đương nhiên biết chuyện này, bởi vậy thấy bang chủ sử dụng Phục ma trượng pháp thì không khỏi thầm lo, chỉ e Dực Trọng Mâu lại đi theo vết xe đổ của Thiết quải tiên Lữ Thanh.
Phục ma trượng pháp triển khai quả nhiên khác hẳn lúc nãy, chiêu số vừa đánh tới thì tựa như giữa trời sóng biển, A La tôn giả dốc hết Giáng long phục trượng công, vòng đao quang tuy thu hẹp nhưng tiềm lực phản kích đã tăng lên rất nhiều, hai luồng lực đạo chạm vào nhau khiến cát chạy đá bay, chỉ nghe tiếng kim khí giao nhau chấn động lỗ tai. Phục ma trượng pháp chia thành ba đoạn, ba mươi sáu chiêu ở đoạn thứ nhất là công phu cương mãnh, hai bên ngang sức nhau. Ba mươi sáu chiêu của đoạn thứ hai phải dùng tiềm lực nội gia, lấy ý đánh trượng chỉ đông đánh tây, chỉ nam đánh bắc, dùng lực tuy trầm nhưng không có tiếng vang, chỉ thấy A La tôn giả nổi gân xanh trên trán, vòng đao quang lại thu nhỏ đi rất nhiều.
Đệ tử Cái Bang vừa xem vừa đếm, trong chớp mắt đã hết ba mươi sáu chiêu của đoạn thứ hai, Dực Trọng Mâu hình như hơi chiếm được thượng phong nhưng vẫn chưa phá được đao quang hộ thân của A La tôn giả, ba mươi sáu chiêu của đoạn thứ ba là tốn sức nhất, đệ tử Cái Bang đều kinh hoảng.
Chỉ thay chiêu số hai bên chậm dần lại, Đường Kinh Thiên bước tới bên cạnh Thống Thiền thượng nhân, khẽ nói: "Trận này hai bên vốn có ý ấn chứng võ công, không cần phải liều mạng, mong thượng nhân làm chủ giảng hòa cho họ." Thống Thiền thượng nhân hơi trầm ngâm, chưa kịp định đoạt thì ngay lúc này chợt thấy A La tôn giả gầm lớn một tiếng, đao và trượng giao nhau không thể gỡ ra được, thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc, sau khi A La tôn giả gầm lớn một tiếng thì chợt nghe keng một tiếng, cây bảo đao của A La tôn giả bay vút lên trời, cây trượng của Dực Trọng Mâu rơi xuống đất. Té ra A La tôn giả đã biết không thể thủ thắng cho nên diễn lại trò cũ, sử dụng công phu Sư tử hồng nhưng Phục ma trượng pháp cương mãnh tuyệt luân, y dùng công phu Sư tử hống thì lực phòng ngự đương nhiên giảm bớt, bởi vậy cây bảo đao của y mới bị đánh bay trước, sau đó Dực Trọng Mâu mới bị chấn động với tiếng gầm của y, cây trượng cũng rơi xuống, lúc này Dực Trọng Mâu đã đánh được tám mươi mất chiêu Phục ma trượng pháp.
Đôi bên đều không bị thương, theo tình hình lúc này thì ai rơi binh khí trước người đó thua, lẽ ra phán Dực Trọng Mâu thủ thắng, nhưng A La tôn giả đã đánh trước với Đại Bi thiền sư một trận, Mạnh Thần Thông nhắc lại điều này, cho rằng Dực Trọng Mâu đã chiếm một chút phần hơn, thế là trận đấu được xử hòa.
Đệ tử Cái Bang tuy không phục, nhưng thấy bang chủ cũng chẳng hề chi bởi vậy cũng bỏ qua.
Dực Trọng Mâu đã đánh đến chiêu thứ tám mươi mốt của Phục ma trượng pháp, nếu tiếp tục mãi dù cho có thắng được đối phương thì bản thân cũng hao phí rất nhiều chân lực.
Tán Mật pháp sư phía Mạnh Thần Thông bước ra, Phùng Lâm cười nói: "Đến lượt ta!" Đang chờ y gọi lên khiêu chiến thì đã lắc người ra giữa sân, thân pháp của bà ta nhanh đến nỗi khó hình dung! Phùng Lâm là nữ hiệp tiền bối nổi danh thiên hạ, vừa xuất hiện đã thi triển khinh công tuyệt diệu, đệ tử các phái đều phấn chấn tinh thần.
Tán Mật đại sư chắp tay trước ngực, thi lễ nói: "Được nữ hiệp chỉ giáo, tiểu tăng vinh hạnh vô cùng. Tỉ thí như thế nào mong nữ hiệp nói rõ." Phùng Lâm nghĩ ngợi rồi cười rằng: "Đa tạ đại sư đã nhường cho tôi ra đề, nhưng tôi cũng không muốn chiếm phần tiện nghi của ông, cứ chọn một tuyệt kỹ của ông để tỉ thí vậy. Pháp sư, ông là đệ tử cửa Phật, đã quen ngồi bồ đoàn, tôi xin thỉnh giáo công phu ngồi thiền của ông."
Mọi người đều ngạc nhiên: "Ngồi thiền làm sao có thể biết được võ công của ai cao thấp?" Chỉ thấy Phùng Lâm ngó nghiêng rồi chỉ hai cây đại thụ ở phía đối diện nói:
"Ngồi thiền trên bồ đoàn chẳng thử được công phu, chúng ta ngồi thiền trên cây, ai rơi xuống trước thì người đó thua. Còn dùng phương pháp nào buộc đối phương rơi xuống thì cứ tùy nghi." Mọi người nghe xong thì mới biết Phùng Lâm mượn danh tỉ thí tọa thiền nhưn