Polaroid
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3214821

Bình chọn: 8.5.00/10/1482 lượt.

bậc cao minh tinh thông hai loại công phu này, không biết có thể chỉ giáo cho đệ tử mở rộng tầm mắt hay không?" Lời của y tựa như chê Đại Bi thiền sư không đủ tư cách đấu với y!

Theo quy củ tỉ thí, nếu bên thắng chưa chịu ngừng tay thì có thể tiếp tục khiêu chiến, nhưng đối phương không có quyền ép y tái chiến, chỉ có thể đưa ra yêu cầu. Đệ tử Thiếu Lâm chỉ sợ y không chịu tái chiến, thấy y đòi tiếp tục tỉ võ thì trong lòng cả mừng. Đại Bi thiền sư tuy bại nhưng không có nghĩa công phu phái Thiếu Lâm không bằng Ấn Độ, mà là thân pháp Kim cương bất hoại của Đại Bi thiền sư chỉ có ba phần hỏa hầu cho nên mới bị Sư tử hống phá, nếu Bản Không thượng nhân mà ra tay thì chắc chắn dư sức đối phó với y.

Nào ngờ Thống Thiền thượng nhân lạ mỉm cười, điềm nhiên nói: "Võ công trong hai bộ kinh điển ấy quá bác đại tinh thâm, bần tăng cũng vẫn chưa hiểu nổi..."

A La tôn giả tưởng ông ta nói lời khách sáo định chắp tay thỉnh cầu, Thống Thiền thượng nhân đã tiếp tục nói: "Dị quốc và đồng nguyên có rất nhiều chỗ cần trau đồi với nhau hôm nay không cần phải nôn nóng, đợi sau khi đại hội kết thúc, mời đại sư dời giá đến tệ tự, bần tăng sẽ cùng nghiên cứu vôi đại sư Không cần phải nhiều lễ nữa." Rồi hai tay đẩy ra, A La tôn giả dùng công phu kìm thân pháp lại để thử Thống Thiền thượng nhân, nào ngờ ngón tay của Thống Thiền thượng nhân chỉ chạm hờ vào người y mà A La tôn giả cảm thấy một nguồn đại lực dồn tới bất đồ phải đứng thẳng dậy, bởi vậy mới thầm phục công phu của Thống Thiền thượng nhân nên lui xuống.

Các đệ tử đều không hiểu, Thống Thiền thượng nhân quay sang mỉm cười với Bản Không thượng nhân: "Người này chỉ muốn tìm hiểu võ công trung thổ, lòng dạ không xấu, cần gì phải phân thắng bại rõ ràng với y? Nếu các đệ tử nghĩ như thế thì tức là đã phạm vào giới vọng tự sinh tứ của Phật môn. Chả lẽ Đại Bi bại một trận thì người ta dám coi thường võ công của bổn phái?" Té ra lúc nãy A La tôn giả tỉ thí với Đại Bi thiền sư đã dùng Sư tử hống phá Kim cương bất hoại, vốn là có thể thi triển đòn sát thủ nhưng y chỉ dùng hai thành lực đạo, Đại Bi thiền sư chẳng hề hấn gì. Thống Thiền thượng nhân biết võ công của Bản Không thượng nhân đi theo con đường cương mãnh, nếu ông ta ra tiếp chiến với A La tôn giả, e rằng sau khi ông ta phát động thần công mà không thâu thế được thì sẽ đả thương đối phương. Bởi vậy mới chấp nhận chịu thua một trận.

A La tôn giả vẫn đứng ở giữa sân, lớn giọng nói: "Bần tăng đến du ngoạn quý quốc, may mắn được gặp buổi thịnh hội, từ lâu đã ngưỡng mộ võ công trung thổ, có vị nào ra chỉ giáo?" Tuy quần hùng biết y chỉ muốn đến tìm hiểu võ thuật, nhưng rốt cuộc y là người của Mạnh Thần Thông, bởi vậy không thể lại để thua y nữa. Nhưng một người như Đại Bi thiền sư mà vẫn bị y đánh bại, còn tôn sư các phái thì vì giữ thân phận nên không muốn ửng chiến, trong nhất thời không nghĩ ra ai là người thích hợp.

Đường Kinh Thiên khẽ nói: "Băng Nga, muội có thể thắng được y." Băng Xuyên thiên nữ cười: "Võ công của muội cũng không phải của trung thổ." Vốn là Đường Kinh Thiên cũng nắm chắc phần thắng, nhưng chàng đã tỉ thí với A La tôn giả một lần ở Băng cung, nếu lần này mà ra đấu với y nữa, dù có đánh thắng cũng sẽ bị y cười thầm là Trung Hoa không còn người giỏi.

Chợt một tràng cười cất lên, Dực Trọng Mâu chống gậy bước ra, cười ha hả nói: "Ăn mày già may mắn không chết, nên muốn ra lãnh giáo thần công tuyệt học của cao tăng." Dực Trọng Mâu cười là để Mạnh Thần Thông nghe, ngày trước Mạnh Thần Thông tuy không có ý giết chết ông ta, chỉ dùng Tu la âm sát công đến tầng thứ bảy nhưng cũng không ngờ trong vòng nửa năm ông ta có thể khỏe lại mà lại còn dámra tỉ thí, y không khỏi giật mình, thầm nhủ: "Thiếu dương thần công quả có vài phần kỳ diệu, nếu Lữ Tứ Nương còn sống, hôm nay e rằng mình không thể nắm chắc phần thắng." A La tôn giả không biết Dực Trọng Mâu có xích mích với Mạnh Thần Thông, lạnh lùng hỏi: "Có phải Dực bang chủ muốn tỉ thí bằng binh khí không?" Dực Trọng Mâu trả lời: "Đúng thế, đại sư cũng đã tỉ thí quyền cước, cũng nên đổi khẩu vị!" A La tôn giả rút ra một cây bảo đao huyền thiết, Dực Trọng Mâu nói: "Đại sư từ xa đến đây, chủ không chiếm khách, xin mời xuất chiêu!" A La tôn giả múa cây đao một vòng rồi nói: "Đao kiếm vô tình, xin hãy để ý!" Đao quang lóe lên lập tức chém ngang tới, y thầm nhủ: "Dù mình không đả thương được y, cũng có thể chặt gãy cây trượng của y, xem y có còn cười được hay không?" Cây huyền thiết bảo đao của A La tôn giả nặng đến năm chục cân, mà lại sắc bén vô cùng, đó là cây bảo đao có tiếng ở Ấn Độ, lại thêm y đã luyện nội công thượng thừa Giáng long phục tượng cho nên chém xuống một đao thì tựa như mở núi phá đá, uy mãnh tuyệt luân. Dực Trọng Mâu cũng múa cây gậy một vòng, quét ngang ra, gậy và đao dao nhau, lập tức lửa bắn tung tóe, âm thanh phát ra chấn động lỗ tai mọi người, binh khí của đôi bên đều chẳng suy suyển, nhưng cả hai người đều bị lực phản chấn của đối phương dội ngược lại lắc lư không ngừng! A La tôn giả giật mình, thầm nhủ: "Xem ra lão ăn mày già này lợi h