ơn có bị nhục hơn chẳng qua cũng giống như chạy năm mươi bước so với chạy một trăm bước mà thôi. Chả lẽ đến lúc đó mình còn mặt mũi làm chưởng môn? Rồi nghĩ lại mình thật sự cũng chẳng phải là đối thủ của Mạnh Thần Thông, chỉ đành nén cơn giận chẳng nói lời nào.
Mạnh Thần Thông cười ha hả: "Nếu mọi người đã không phản đối những lời của ta, vậy thì bắt đầu đi thôi?" Nói xong thì chậm rãi giở tay phải, hai mắt nhìn thẳng vào Thống Thiền thượng nhân.
Theo quy củ võ lâm, sau khi đôi bên đã đồng ý điều kiện tỉ võ thì nhân vật đứng đầu hai bên sẽ vỗ chưởng lập lời thề. Đó vốn chỉ là một nghi thức, nhưng trong tình huống này ai cũng biết Mạnh Thần Thông có thể mượn cơ hội này để hạ Thống Thiền thượng nhân. Mấy trăm cặp mắt đều nhìn vào hai người.
Chỉ nghe bốp một tiếng, hai bên đã vỗ chưởng, Thống Thiền thượng nhân vẫn đứng vững, còn Mạnh Thần Thông thì hơi lắc lư thân trên, y cười ha hả nói: "Lão thiền sư, sau khi bọn họ đã đọ chiêu, chúng ta lại sẽ gặp nhau" rồi lui trở về chỗ cũ.
Khi vỗ chưởng hình như Thống Thiền thượng nhân hơi chiếm thượng phong, nhân viên thủ lĩnh các phái đều như cất được gánh nặng trong lòng, Lôi Chấn Tử cười lạnh nói: "Xem ra sự thần thông của Mạnh lão quái chẳng qua chỉ như thế..." Nói chưa dứt lời chỉ thấy Thống Thiền thượng nhân chậm rãi quay về sắc mặt cực kỳ nặng nề. Bản Không đại sư thất kinh đứng dậy, trưởng lão của phái Côn Luân là Khâu Vô Xa tinh thông y lý, kéo ông ta lại nói: "Thượng nhân không cần lo, lão thiền sư chỉ bị nhiễm một chút khí âm tà chứ chẳng hề gì." Bản Không đại sư là cao thủ thuộc hàng thứ hai của Thiếu Lâm, liếc nhìn Thống Thiền thượng nhân thì biết Khâu Vô Xa tuy nói rất thản nhiên, mọi người cũng mong Thống Thiền thượng nhân vô sự, nhưng theo tình hình mà thấy, Thống Thiền thượng nhân cũng bị thương nhẹ, chứ không phải chiếm được thượng phong. Nhưng mọi người cũng ngại không dám hỏi ông ta.
Té ra lúc nãy khi Thống Thiền thượng nhân và Mạnh Thần Thông vỗ tay lập thệ thì hai bên đã ngầm tỉ thí một chiêu, Mạnh Thần Thông sử đụng Tu la âm sát côngđến tầng thử chín, Thống Thiền thượng nhân đã dùng tuyệt học của Đạt Ma sư tổ là Kim cương bất hoại thân pháp để đối phó. Kim cương bất hoại thân pháp vốn là bách độc bất xâm, lại thêm Thống Thiền thượng nhân có nội công mấy mươi năm, bởi vậy Mạnh Thần Thông mới bị lực phản chấn của ông ta làm cho lắc lư thân trên.
Nhưng dù cho Thống Thiền thượng nhân đã dùng thân pháp Kim cương bất hoại tiếp một chưởng của Mạnh Thần Thông nhưng vẫn cảm thấy khí lạnh xông lên đầu, cả máu hầu như cũng ngưng kết lại.
May mà ông ta có công lực nội gia vô thượng của Phật môn, chỉ vận khí ba vòng thì đã trừ được âm độc, người ngoài nhìn tựa như ông ta đã chiếm được thượng phong nhưng ông ta hiểu rất rõ, nếu thực sự tỉ thí với Mạnh Thần Thông, y làm sao để cho ông có cơ hội vận công? Với công lực của mình, ông ta tin rằng có thể đỡ được ba đòn Tu la âm sát công của Mạnh Thần Thông, nhưng đến đòn thứ tư thì không nắm chắc.
Thống Thiền thượng nhân và Mạnh Thần Thông trở về chỗ, cuộc tỉ thí bắt đầu, phía Mạnh Thần Thông có một tăng nhân Ấn Độ bước phải, nói thứ tiếng Hán nghe rất cứng: "Từ lâu đã nghe võ công của phái Thiếu Lâm quý quốc vốn là của Đạt Ma sư tổ nước tôi, lưu truyền đến nay đã hơn một ngàn năm, chắc là có nhiều biến hóa, tiểu tăng không ngại đường xa đến đây là mong được thấy công phu của các vị đại sư chùa Thiếu Lâm." Đường Kinh Thiên vừa nhìn thì nhận ra đó chính là A La tôn giả, kẻ đã từng giao thủ với chàng ở Băng cung, thầm nhủ: "E rằng Bản Không đại sư mới có thể đối phó nổi với kẻ này." Nói chưa dứt thì chỉ nghe Thống Thiền thượng nhân chỉ định Đại Bi thiền sư trong Thập bát La Hán ra nghênh chiến. Thống Thiền thượng nhân và Bản Không thượng nhân ngang hàng với nhau, tiếng tăm lừng lẫy trong võ lâm, nếu tùy tiện giao chiến với một thủ hạ của Mạnh Thần Thông thì thắng cũng chẳng vinh quang gì, không thắng thì bị cười chê bởi vậy sau khi Thống Thiền thượng nhân suy nghĩ thì mới quyết định sai Đại Bi thiền sư.
Đại Bi thiền sư là người có nội công tinh thâm trong Thập bát La Hán, mọi người thấy ông ta bước ra đánh trước trận thứ nhất thì đều yên tâm. Chỉ có Đường Kinh Thiên là không dám lạc quan, chàng chỉ hy vọng ông ta nhờ vào nội công tinh thâm để giữ không bại.
Hai người ra mắt nhau bằng lễ Phật môn rồi động thủ ngay sau đó. Đại Bi thiền sư sử dụng tuyệt kỷ La Hán quyền của chùa Thiếu Lâm. Mỗi quyền đánh ra đều có tiếng gió vù vù, A La tôn giả tiếp vài chiêu thì cười rằng: "Quả nhiên là cùng một nguồn!" Rồi cũng dùng trường quyền đối phó, mọi người nhìn thì thấy quyền pháp của hai bên đại đồng mà tiểu dị, mỗi bên đều có chỗ hay riêng, nhưng đường quyền của Đại Bi thiền sư tựa như trầm trọng có lực hơn đối phương.
Hai người lúc hợp lúc phân, càng đánh càng nhanh, La Hán quyền đã truyền hơn ngàn năm, tuy không phải ai trong phái Thiếu Lâm cũng biết nhưng đây là bộ quyền quen thuộc, có điều hai người này sử dụng thì thần oai lẫm lẫm, chẳng hề giống với người khác, mỗi q