Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210480

Bình chọn: 9.00/10/1048 lượt.

nếu nửa câu giả dối ta sẽ bẻ xương lột da ngươi!" khi nói đến câu cuối cùng thì chàng gằn giọng.

Hán tử ấy tức tối, im lặng chẳng thèm trả lời. Giang Nam nói: "Được, trước tiên ngươi sẽ nếm mùi vị bị ta điểm huyệt đạo. Khi ngươi đã nếm đủ thì ta sẽ lại bẻ xương lột da ngươi!" Hán tử đột nhiên cảm thấy trong người có vô số con rắn đang cắn xé, đau đến nỗi chết đi sống lại. Số là Kim Thế Di dạy chàng thủ pháp điểm huyệt này. Kim Thế Di học thủ pháp điểm huyệt từ Độc Long tôn giả, đây là loại thủ pháp kỳ quái nhất, lợi hại nhất, tổng cộng có bảy cách điểm huyệt khác nhau, công hiệu khác nhau, Giang Nam vừa mới sử dụng thủ pháp dễ học nhất, người học không cần có công lực thâm hậu nhưng cũng đủ khiến cho đối phương không thể chịu đựng nổi. Giang Nam thấy y lăn lộn ở dưới đất, trong lòng cũng cảm thấy bất nhẫn, nhủ thầm: "Y quả là một trang hán tử cứng cỏi, nếu y không nói mình chỉ đành thả y.

Không biết mình có nên bẻ xương lột da y hay không?" chàng vừa nghĩ thì chợt nghe hán tử ấy kêu lên: "Tôi nói". Giang Nam cả mừng, buột miệng bảo: "Đúng là đồ vô dụng!" nhưng sau khi nói ra thì sợ y tiếp tục chịu đựng cho nên vội vàng nói: "Tuy là vô đụng, nhưng có thể ứng biến linh hoạt mới coi như là đại trượng phu!" rõ ràng câu trước với câu sau rất chỏi nhau, ai mà nghe được chắc chắn sẽ cười đến rụng răng, nhưng hán tử ấy quá đau đớn, nào có thể cười y được, vội vàng nói: "Tiểu gia, ngài mau hỏi đi, ngài hỏi một câu tôi sẽ trả lời một câu." Giang Nam nói: "Ai sai ngươi đi mời trợ thủ?" hán tử ấy bảo: "Là đà chủ của chúng tôi." Giang Nam hỏi: "Hừ, ta đâu có biết đà chủ của các người? Y họ gì tên gì?" hán tử ấy nói: "Hách Đạt Tam" Giang Nam kêu ồ một tiếng rồi nói: "Té ra là chưởng môn của phái Thái Sơn!"

Thật ra Giang Nam không hề biết có phái Thái Sơn, càng không biết võ công của Hách Đạt Tam đến mức nào, nhưng trước kia chàng đã từng nghe Trần Thiên Vũ và Tiêu Thanh Phong đàm luận với nhau, hai người ấy bảo rằng, trong võ lâm các môn phái tuy nhiều, nhưng hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang là có nhân tài nhiều nhất, tiếng tăm cao nhất. Tiếp đến là các phái Nga Mi, Thanh Thành, ngoài bốn phái này, đệ tử của phái Thiên Sơn tuy không đông nhưng mỗi đời đều có nhân vật kiệt xuất, song phái Thiên Sơn ở miền biên thùy phía tây, rất ít tham dự vào những cuộc đấu đá ở võ lâm Trung Nguyên, cho nên phái Thiên Sơn có thể nói là đứng chơ vơ một mình không xếp vào bốn môn phái lớn. Giang Nam vừa nghĩ như thế, để tỏ ra mình là người thông thuộc tình hình võ lâm, chàng mới nói bừa thêm một câu: "Chỉ là hạng tép riu ở miền Sơn Đông." Thật ra Hách Đạt Tam tuy chẳng thể sánh nổi với chưởng môn của các phái Thiếu Lâm, Võ Đang nhưng ở Sơn Đông cũng là nhân vật lẫy lừng.

Hán tử ấy thấy Giang Nam khinh miệt đà chủ của mình thì quả thực tức giận đến nỗi thất khiếu bốc khói, nhưng cũng không dám nổi giận hay lên tiếng. Chỉ nghe Giang Nam lại hỏi: "Các người đi mời những ai?" hán tử ấy nói: "Đà chủ của chúng tôi giao thiệp rất rộng rãi, mời rất nhiều người đến đây, tôi cũng không biết hết." Giang Nam nói: "Vậy thì ngươi cứ nói những kẻ ngươi biết." Hán tử ấy bảo: "Có Bạch mã Đỗ Bình, Bàn long quải Hứa Đại Hiến, bang chủ của bang Trấn Sơn Triệu Thiết Hán..." Giang Nam chưa từng nghe những cái tên này, chỉ hừ một tiếng rồi nói: "Toàn là những nhân vật vớ vẩn!" hán tử ấy nói: "Chuyện người hỏi tôi đã trả lời, ôi chao, người... người..." thủ pháp điểm huyệt này nếu để kéo dài không giải thì càng lúc sẽ càng đau, hán tử này chịu không nổi, mồ hôi đổ ra ròng ròng. Giang Nam thấy thế thì bảo: "Được, ta sẽ hỏi ngươi việc cuối cùng, các người hẹn gặp nhau tại nhà họ Dương vào lúc nào?" hán tử ấy bảo: "Ngay đêm nay?" Giang Nam cười hì hì rồi vung tay vỗ lên lưng y, hán tử ấy cảm thấy cơn đau biến mất nhưng vẫn không thể động đậy được, cũng chẳng nói được lời nào. Té ra tuy Giang Nam đã hóa giải thủ pháp điểm huyệt lúc nãy nhưng lại dùng thủ pháp điểm huyệt bình thường điểm vào ma huyệt và á huyệt của y. Giang Nam giấu y vào chỗ khuất rồi mới cười nói: "Ngươi hãy ngủ một giấc, đợi ta điều tra xem thử ngươi có nói thực hay không rồi sẽ quay trở lại thả ngươi." Chàng lại dùng cỏ khô phủ lên rồi mới bỏ đi.

Giang Nam vừa đi vừa thầm nhủ: "May mà bọn chúng hẹn nhau đêm nay, vậy dù mình có trễ một ngày cũng chẳng làm hỏng chuyện lớn của công tử." Chàng cũng không nghĩ nếu bị thua thì phải làm thế nào, trong lòng chỉ nhớ đến một tiểu cô nương tinh nghịch. Khi trời chạng vạng thì chàng đã đến Dương gia trang, đó là một tòa trang viện rất lớn, được xây dựng dựa theo thế núi. phía trước Dương gia trang là một mặt hồ phẳng lặng, phong cảnh rất đẹp, Giang Nam thầm nhủ: "Chả trách nào tiểu cô nương Giáng Hà lại trông rất tao nhã." Đường núi gập ghềnh không dễ đi ngựa, cho nên Giang Nam bỏ ngựa đi bộ. Con ngựa một mình ăn cỏ bên bờ hồ, Giang Nam lẳng lặng trèo lên núi, thầm nhủ: "Nàng chắc không ngờ mình đến giúp. Hà hà, khi hoạn nạn mới biết ai là bằng hữu, Giang Nam này vốn là một trang hán tử!" Chàng nghĩ đến chỗ đắc ý thì su


Insane