Thế Di cùng phái Mang Sơn đuổi chạy trối chết, thầm nhủ: "Đó là chuyện mất mặt của y, có gì đáng mừng?" Rồi gật đầu nói: "Có ngươi nói với tôi, ông muốn tranh đoạt chức chưởng môn với Tào Cẩm Nhi. Thực ra chỉ cần ông đồng tâm hợp lực với tôi, chỉ cần tu luyện vài năm thì thiên hạ có ai chống nổi ông và tôi cần chi một chức chưởng môn?" Y muốn an ủi Diệt Pháp. Diệt Pháp lại nói: "Tôi đâu thèm cái chức chưởng môn ấy, tôi đã bại trận ở Mang Sơn nhưng trong lòng rất vui mừng, ông có biết tôi bại trong tay ai không?" Mạnh Thần Thông giả vờ kinh ngạc: "Ai mà có bản lĩnh có thể đánh bại nổi ông? Có phai Bản Không thượng nhân cũng đến Mang Sơn? Ồ, không phải, thật sự tôi đoán không được!" Thật ra y ngại nói tên của Kim Thế Di, bởi vì Kim Thế Di tuy nổi tiếng trên giang hồ mười năm, nhưng rốt cuộc vẫn là hậu bối của Diệt Pháp hòa thượng.
Diệt Pháp hòa thượng nói: "Nếu người đó là Bản Không thượng nhân thì không có gì là lạ! Người đó chính là đệ tử của Lữ Tứ Nương"
Mạnh Thần Thông rất ngạc nhiên, hỏi: "Có phải là Cốc Chi Hoa không? Ả... ả có bản lĩnh đến thế sao?" Diệt Pháp hòa thượng cười ha hả : "Cho nên tôi mới chúc mừng ông!"
Mạnh Thần Thông như rơi vào màn sương mù, hỏi: "lão huynh, sao lại nói thế?"Diệt Pháp hòa thượng nói: "Ông vẫn chưa biết sao? Đệ tử quan môn của Lữ Tứ Nương chính là con gái ruột của ông đấy, con gái của ông tuổi còn trẻ mà đã học được bản lĩnh như thế, lẽ nào ông không vui mừng?"
Lời nói của Diệt Pháp hòa thượng như sấm nổ giữa trời xanh, dù Mạnh Thần Thông đã trải qua vô số sóng gió, nhưng cũng chưa từng chấn động như thế, chỉ thấy y run rẩy, đứng phắt dậy nói: "Ông nói có thật không?" Diệt Pháp hòa thượng cười ha hả: "Mạnh lão ca, quả thực đệ tử của Lữ Tứ Nương chính là con gái ruột của ông!"
Mạnh Thần Thông định thần, vội vàng hỏi: "Làm sao ông biết?" Diệt Pháp hòa thương nói: "Khi tôi đến Mang Sơn cũng là lúc Tào Cẩm Nhi xử lý chuyện cha con ông!" Mạnh Thần Thông nói: "Mụ ta xử lý thế nào?" Diệt Pháp hoà thượng nói: "Chính bởi vì Cốc Chi Hoa là con gái của ông cho nên Tào Cẩm Nhi mới đuổi nó ra khỏi phái Mang Sơn!" Mạnh Thần Thông kêu ồ một tiếng, thầm nhủ: "Té ra hắn bị Tào Cẩm Nhi đuổi ra khỏi Mang Sơn!"
Dù Diệt Pháp hòa thượng đã tai nghe mắt thấy, vả lại Tào Cẩm Nhi cũng đã đuổi Cốc Chi Hoa ra khỏi môn phái, đó đương nhiên không thể là giả nữa nhưng Mạnh Thần Thông vẫn chưa đám tin, lại hỏi: "Tôi nghe nói đệ tử quan môn của Lữ Tứ Nương là con gái của Lưỡng Hồ đại hiệp Cốc Chính Minh, chả lẽ là giả?" Diệt Pháp hòa thượng nói: "Cốc Chính Minh chỉ là người nuôi dưỡng con gái của ông. Tôi hỏi ông năm xưa sau khi ông giết bang chủ của Cái Bang Châu Ký có phải đã bị người ta vây đánh?" Mạnh Thần Thông nói: "Đúng thế, quả là có chuyện này." Diệt Pháp hòa thượng nói: "Sau đó vợ chồng ông bị bọn chúng đuổi theo, rồi lạc nhau ở cánh đồng hoang gần sông Thanh Vân?"Mạnh Thần Thông nhớ lại chuyện xưa, nghiến răng nói: "Nội tử lúc đó đã bị trọng thương, tôi không thể nào lo cho mẹ con nàng, đến nay đã trở thành mối đại hận! Lúc đó tiểu nữ chỉ vừa mời tròn một tuổi, tôi tưởng rằng họ đã chết cả" Diệt Pháp hòa thượng hỏi: "Cốc Chính Minh và đệ tử của y là Liễu Hành Sâm lúc đó cũng tham gia vây đánh?" Mạnh Thần Thông nói: "Đúng thế, tôi biết có thầy trò bọn họ nhưng không gặp." Diệt Pháp hòa thượng nói: "Chẳng sai tí nao, chính Liễu Hành Sâm đã nói với Tào Cẩm Nhi chuyện này!" Chứng cứ đã rõ rành rành, không có gì đáng nghi nữa, Mạnh Thần Thông vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, chỉ thấy chòm râu dài của y hơi rung rung, một lúc sau vẫn chưa nói nên lời. Diệt Pháp hòa thượng thầm ngạc nhiên, từ trong thần sắc của Mạnh Thần Thông y có thể nhận ra Mạnh Thần Thông tuy đang vui mừng nhưng cũng có vài phần lo sợ.
Diệt Pháp hòa thượng vẫn chưa biết Cốc Chi Hoa đã rơi vào tay Mạnh Thần Thông, Mạnh Thần Thông đang nhớ lại chuyện lúc nãy, y hiểu tại sao Cốc Chi Hoa lại nhìn y với ánh mắt như thế: "Té ra nó quả nhiên là con gái của mình. Nó thà chịu để cho mình giết chứ không thèm ở bên cạnh mình, Ôi con căm hận người đã sinh ra con đến thế sao!?" Mạnh Thần Thông nghĩ đến đấy thì nước mắt tuôn trào, đây là lần thứ hai trong đời y rơi nước mắt, lần thứ nhất là lúc y lạc mất vợ con. Diệt Pháp nói: "Mạnh lão ca, huynh sao thế?" Mạnh Thần Thông không muốn kể cho y biết, chỉ hơi định thần rồi gượng cười: "Tôi mừng đến nỗi ra nước mắt, cám ơn đại sư cho tôi biết tin này." Rồi chợt nhớ lại một chuyện, lại hỏi: "Tào Cẩm Nhi có làm khó nó không?" Diệt Pháp hòa thượng nói: "Tào Cẩm Nhi vốn muốn đòi lại kiếm phổ của nó, nghe nói sau đó vì nghĩ tình nó có công với phái Mang Sơn cho nên không đòi nữa. Nhưng đã đuổi nó ra khởi sư môn trước mặt mọi người!".
Mạnh Thần Thông lúc đầu hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó thì hiểu ra: "Đúng thế Diệt Pháp bị nó đánh bại, đương nhiên đó là công lớn đối với phái Mang Sơn. Nhưng nó làm sao đánh bại được Diệt Pháp?" Diệt Pháp hòa thượng cười ha hả: Mạnh lão ca, chúc mừng ông có một đứa con gái giỏi như thê! Bây giờ đến lượt tôi cầu xin ông một chuyện." Mạnh Thần Thông nói: "Chuyện gì
