Tuyệt Thế Đường Môn
Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329190
Bình chọn: 8.5.00/10/919 lượt.
nh Trí Hoán, trong phạm vi nhất định có thể dùng kỹ năng đó nháy mắt hoán đổi vị trí của hắn và đối thủ. Đây là một kỹ năng tương đối mạnh, có thể nói trong số các hồn sư hệ Phòng Ngự thì đây là một kỹ năng khá thần kỳ. Có điều, theo cách tên ngốc đó sử dụng thì thật sự một sự sỉ nhục. Khi lần đầu thấy hắn sử dụng Huyền Minh Trí Hoán ta cũng phải nghẹn họng.
Hòa Thái Đầu trợn mắt nói:
- Tam Thạch huynh thật bỉ ổi.
Người ta thường nói không chuyên sẽ không nhận ra điểm kỳ diệu. Cách nơi học viện Sử Lai Khắc ngồi không xa là học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Khí, không ai trong bọn họ thấy Từ Tam Thạch buồn cười, bởi vì bọn họ đã đoán được đái khái kỹ năng kia có tác dụng gì.
Khi Từ Tam Thạch mới ra thi đấu, bọn họ thấy hắn chỉ có bốn Hồn Hoàn cũng khẽ thở dài nhẹ nhõm. Bốn Hồn Hoàn ở học viện Sử Lai Khắc cũng chỉ là thành viên dự bị mà thôi. Nhưng sau khi thấy tấm chắn của Từ Tam Thạch và một chiêu hoán đổi ban nãy, những học viên của học viện Từ Tam Thạch lại một lần nữa lo lắng.
Mã Như Long, đội trưởng đội chính thức nghiêm túc nói:
- Học viện Sử Lai Khắc quả là không thiếu nhân tài.
Mãi đến khi thấy Từ Tam Thạch đi về phía mình thì vị trọng tài mới có phản ứng, hắn nhanh chóng chạy về phía Mã Anh Tuấn đã ngã khỏi sàn đầu.
Từ Tam Thạch cũng đi theo sau, miệng ngậm xì gà nói:
- Huynh đệ, không sao chứ?
Mã Anh Tuấn theo bản năng nói:
- Ngã hơi đau, sao ta lại ngã xuống đây?
Từ Tam Thạch ra vẻ nghiêm chỉnh nói:
- Vừa rồi không phải ta hứa sẽ nhẹ tay một chút sao? Cho nên ta dùng cách đơn giản nhẹ nhàng nhất để ngươi ngã xuống sàn đấu. Không cần cảm ơn ta, đi thôi.
Nói xong hắn còn đưa tay chào Mã Anh Tuấn.
Mã Anh Tuấn cũng theo bản năng đưa tay chào, sau đó tự đi về phía khu vực chờ thi đấu.
Trọng tài còn có thể nói gì nữa?
- Thi đấu cá nhân, trận đầu tiên, học viện Sử Lai Khắc thắng.
Mã Anh Tuấn mãi đến khi về đến khu vực chờ thi đấu mới giật mình hỏi đội trưởng của mình:
- Lão đại, có phải ta bị lừa không?
Đội trưởng học viện Vân La cốc vào đầu hắn nói:
- Ngu ngốc! Danh dự của học viện bị người làm mất hết rồi. Thưởng Nguyệt, lên đi.
- Dạ.
Một nữ đệ tử của học viện Vân La lập tức bước lên sàn đấu.
- Mỹ nữ!
Từ Tam Thạch thấy đổi thủ đang bước lên là một cô gái lập tức sáng mắt lên.
Xét tướng mạo, Từ Tam Thạch cũng không phải tệ lắm, tuy không thể so được bới Bối Bối anh tuấn nho nhã nhưng cũng khá anh tuấn. Nhưng mà người này tính tình và tướng mạo hoàn toàn khác biệt.
Cô gái tên là Thưởng Nguyệt đang bước lên dáng người cao chừng một thước bảy, khoảng mười tám mười chín tuổi, dung mạo tuy không phải là rất đẹp nhưng dáng người cao ráo thon thả, nhất là đôi chân dài rất quyến rũ.
Hơn nữa bộ trang phục nàng đang mặc còn góp phần không nhỏ trong việc tôn lên dáng người hoàn hảo kia.
Từ Tam Thạch với dáng vẻ bỉ ổi nhìn cô nàng một lượt từ trên xuống dưới, sau đó lại tập trung vào đôi chân dài và bắp đùi tròn trịa. Sau đó di chuyển dần dần lên trên, đến ngay bộ ngựa thì hai mắt càng mở to, khóe miệng giật giật, trông dáng vẻ như thèm thuồng muốn chảy nước miếng vậy.
May là Từ Tam Thạch còn nhớ đến Giang Nam Nam đang ở phía sau nên lập tức đàng hoàng lại.
Thưởng Nguyệt lớn hơn Từ Tam Thạch không ít, lại có người yêu rồi nên cực kỳ không hài lòng với hành động ban nãy của Từ Tam Thạch.
- Ngươi nhìn gì đây?
Từ Tam Thạch gần như đáp theo bản năng.
- Bánh bao.
- Ngươi...
Thưởng Nguyệt giận dữ lao thẳng về phía hắn.
Có lẽ trọng tài cũng không vừa lòng với dáng vẻ bỉ ổi của ai đó nên lập tức hô Bắt Đầu rồi lui nhanh về sau.
Phương thức chiến đấu của Thưởng Nguyệt hoàn toàn khác biệt với Mã Anh Đào, sau lưng nàng là một đôi song đao, lúc này nàng lao nhanh về phía trước, hai tay đưa về sau lấy hai thanh đao lớn xuống. Hai tay vung lên, hai thanh đao cũng đồng thời trở nên đỏ rực rồi chém thẳng về phía Từ Tam Thạch.
Vương Ngôn ở bên dưới gần như buột miệng nói ra:
- Hồn Đạo Khí Cận Chiến. Các ngươi chú ý quan sát. Miễn là Hồn Đạo Sư sử dụng Hồn Đạo Khí Cận Chiến thì khả năng chiến đấu gần rất mạnh. Có lẽ Hồn Kỹ của bọn họ sẽ hơi yếu một chút nhưng năng lực cận chiến lại rất cao, cách tốt nhất để đối phó với bọn họ chính là cố gắng không để bọn họ đến gần mình, nếu không sẽ gặp phiền phức không nhỏ.
Hoắc Vũ Hạo tập trung tinh thần quan sát, hắn cũng có một Hồn Đạo Khí Cận Chiến, hơn nữa còn là di vật duy nhất mẹ hắn để lại cho hắn, Bạch Hổ Chủy.
Ngày trước lúc đấu với Phong Phí Phí, hắn cũng nhờ Bạch Hổ Chủy mới may mắn giữ được tính mạng, hơn nữa đấy cũng là lần đầu tiên hắn liệp sát Hồn Thú.
- Keng... keng...
Hai thanh đao của Thưởng Nguyệt chém mạnh vào Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn của Từ Tam Thạch, ánh sáng đỏ rực phát ra khắp nơi. Lúc này Hồn Hoàn của Thưởng Nguyệt cũng xuất hiện, số Hồn Hoàn của nàng so với Mã Anh Tuấn cũng giống nhau đều là ba vàng, một tím, nhưng Vũ Hồn lại có chút kỳ lạ, sự thay đổi rõ rệt nhất của nàng chính là mái tóc, mái tóc vàng bỗng hóa thành màu gỉ sét, đồng thời dáng người cũng cao hơn lớn, thậm chí cơ thể còn to hơn lúc trước, đôi