Tuyệt Thế Đường Môn
Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329854
Bình chọn: 8.00/10/985 lượt.
m giác khí huyết sôi trào, tròng mắt hắn nháy mắt đỏ bừng, cả người kích động suýt chút nữa không khống chế được.
Là y, chính là y, y là người đã hại cả đời mẹ của hắn, là người mà mẹ hắn mãi mãi không thể quên. Cũng chính là người cha mà mười hai năm nay hắn chưa được gặp mặt. Là y... là y...
Giọng nói du dương, dáng diệu dịu dàng của người mẹ đã khuất của hắn lại một lần nữa tràn ngập mọi ngõ ngách trong thế giới tinh thần của hắn, nước mắt ở khóe mi suýt chút nữa tràn ra.
Vương Đông nhẹ nhàng lách người bước ra chắn trước mặt Hoắc Vũ Hạo, sau đó đưa tay phải về sau định nắm lấy góc áo của Hoắc Vũ Hạo giật giật vài cái để hắn tỉnh táo lại, ai ngờ lại lầm mục tiêu, vừa hay đụng trúng "chỗ hiểm" của Hoắc Vũ Hạo.
Vương Đông lập tức cừng đờ cả người, sau đó như bị điện giật buông tay ra, gương mặt nháy mắt cũng đỏ bừng. May mà mọi người đều bị Công Tước Bạch Hổ hấp dẫn sự chú ý nên không ai trông thấy vẻ mặt này của hắn.
Dù đúng hay sai, một cái túm kia đã thành công giúp Hoắc Vũ Hạo tỉnh táo lại, đơn giản thôi, chổ bị tập kích quá mức đặc biệt khiến hắn vốn bị cảm xúc chi phối muốn rơi nước mắt liền giật mình rùng mình một cái.
- Ngươi làm gì đấy.
Hoắc Vũ Hạo nhỏ giọng nói:
Vương Đông cố làm như không có gì:
- Giúp ngươi tỉnh táo.
- Vậy mai mốt ta giúp ngươi tỉnh táo cũng sẽ túm chổ đó của ngươi.
- Cút...
Rốt cuộc hắn cũng có thể bình tĩnh trở lại, may mà hắn và Vương Đông đứng ở sau cùng nên không bị người khác chú ý.
Lúc này Đái Thược Hành đã đứng dậy đi đến trước mặt Đái Hạo nói nhỏ vài câu, Công Tước Bạch Hổ liền tiến nhanh về trước mỉm cười nói:
- Hoan nghênh Vương Ngôn lão sư và các học viên thiên tài của học viện Sử Lai Khắc.
- Chào Công Tước đại nhân.
Vương Ngôn dẫn đầu cả đoàn lên tiếng chào, phía sau hắn là đệ tử nội viện, đệ tử ngoại viện đứng sau cùng, mọi người đều cùng lúc hành lễ chào Công Tước Bạch Hổ. Xét trên toàn đại lục, vị Công Tước Bạch Hổ này cho dù không phải Nguyên Soái cũng là quý tộc đứng đầu, dĩ nhiên bọn họ không thể thất lễ.
Công Tước Bạch Hổ nắm lấy tay Vương Ngôn nói:
- Mời các vị vào trong, chúng ta trò chuyện một chút để bổn soái làm tròn nghĩa vụ của chủ nhà.
Vương Ngôn mỉm cười nói:
- Công Tước đại nhân không cần khách sáo, lần này chúng ta đến vì có nhiệm vụ phải làm. Chỉ cần Công Tước đại nhân cung cấp đủ tin tình báo cho chúng ta là được rồi. Ngài bận rộng trăm công nghìn việc không tiện quấy rầy ngài.
Quả nhiên Công Tước Bạch Hổ không khách sáo nữa, mỉm cười gật đầu nói:
- Đã vậy thì Đỗ lão, ngươi phụ trách tiếp đãi các vị khách quý. Sau này mọi người tốt nghiệp nếu có hứng thú tham gia quân đội thì Quân Đoàn Trung Tâm của Tây Phương Quân Đoàn thuộc đế quốc Tinh La ta trước sau vẫn mở rộng cửa chào đón. Có lẽ ở đây đãi ngộ không được tốt nhưng tuyệt đối là nơi tốt nhất cho nam nhi tạo dựng sự nghiệp.
Mã Tiểu Đào đột nhiên nói:
- Công Tước đại nhân, vậy là ngài khinh thường con gái chúng ta sao?
Công Tước Bạch Hổ thoáng sửng sốt, ánh mắt nhìn Mã Tiểu Đào không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, trong mắt hắn, cô gái trước mặt có một loại khí tức vô cùng cuồng dã. Hơn nữa rõ ràng thực lực không yếu.
- Không phải ta khinh thường, chỉ là con gái ở quân đội có chỗ bất tiện. Có điều với tu vi của cô nương thì khác. Nếu sau này tốt nghiệp muốn đến chỗ bổn soái, bất cứ lúc nào bổn soái cũng hoan nghênh.
Mã Tiểu Đào nghe thế liền nở một nụ cười tươi rói, sau đó không nói thêm gì nữa, có vẻ đã rất hài lòng rồi.
Vương Ngôn đứng bên cạnh có chút bất đắc dĩ, mặc dù trên danh nghĩa hắn là người chỉ huy nhưng xét về mặt tu vi hắn kém cả Mã Tiểu Đào nên dĩ nhiên không quản nổi bà cô này, hắn áy náy nói:
- Công Tước đại nhân, chúng ta không làm phiền ngài nữa.
- Ừ. Sau này hi vọng vẫn còn cơ hội gặp lại các vị.
Công Tước Bạch Hổ nói xong liền xoay người đi vào trong lều của mình.
Mãi đến khi y bước vào bên trong lều rồi Hoắc Vũ Hạo mới có cảm giác như trút được gánh nặng. Cho dù là trước đây khi thực lực còn yếu phải đấu với Vu Phong hắn cũng chưa từng hồi hộp đến vậy.
Đỗ Lôi Tư dẫn mọi người đến nghỉ ngơi ở một lều trại khác còn mình thì đi thu thập tin tình báo và manh mối cần cho nhiệm vụ của bọn họ. Trước khi đi lão còn nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu với vẻ tò mò.
Vương Ngôn nói:
- Sau khi ăn xong mọi người nghỉ ngơi ba canh giờ, sau đó chúng ta sẽ lên đường tiến vào Minh Đấu Sơn Mạch. Lúc đó hẳn là có đủ tin tình báo rồi.
Sau một ngày đi đường mọi người đã có chút mệt mỏi nên trước nhất phải để cơ thể nghỉ ngơi trở về trạng thái tốt nhất rồi mới bắt đầu nhiệm vụ.
Từ Tam Thạch nhịn không được hỏi:
- Vương lão sư, Bạch Hổ Thân Vệ thủ hạ của Công Tước Bạch Hổ thực lực không kém tại sao không để Bạch Hổ Thân Vệ vào đấy tiêu diệt bọn cướp kia?
Đái Thược Hành lập tức đáp thay:
- Đã từng thử. Đi nhiều người bọn cướp nghe tin sẽ bỏ chạy, còn ít người thì không có tác dụng. Thực lực của đám người Tử Vong Chi Thủ kia không yếu, lại còn cực kỳ gian xảo. Thậm chí còn dám cài gian tế vào quân đội nữa. Cha ta đã rất nhiều lần ph