Pair of Vintage Old School Fru
Tôi Là Cửu Vĩ Hồ Ly

Tôi Là Cửu Vĩ Hồ Ly

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324840

Bình chọn: 9.5.00/10/484 lượt.

Chào anh! - Tiếng của Ngọc. Chúng tôi gần như là đồng thanh.

Tôi cảm thấy htus vị nhìn sang Ngọc, Ngọc cũng nhìn tôi. Tôi cười haha. Trò chuyện một lúc rồi tôi đứng lên, xin đi về trước vì có việc bận, để lại bọn họ ở đó.

Căn bản là tôi cũng không có việc gì bận hết. Nhưng mà tôi không thích tên Nam này, chưa có ấn tượng gì tốt đẹp mà tôi đã thấy hắn là một người tự tôn cao và nói dối rồi. Hắn bảo hẹn với bạn nhưng gần nữa tiếng không thấy thằng bạn nào qua hết, dó chỉ là cái cớ.

Có thể hắn trùng hợp thật, cũng có thể hắn... đang theo dõi người yêu mình, vả lại trực giác của tôi không thích người này. Nhưng mà hắn cũng là người yêu của Dung, tôi cũng chẳng có lý do gì để bảo nó đừng yêu thằng Nam được.

Chỉ cần hắn yêu Dung thì mặc kệ, nhưng nếu có vấn đề gì đó xảy ra tựa như hắn lừa tình hay là sở khách các loại thì đừng trách tôi độc ác.

Hôm nay tôi càng phải bắt đầu tăng tốc độ hơn, tôi muốn trong vòng 1, 2 năm nữa là có thể ra được 1 trò chơi thực tế ảo đầu tiên của mình. Tôi đã có ý tưởng cho chúng nó. Về trọ là tôi đóng cửa ngồi nhắm suy tưởng về các lý thuyết và tự nghiên cứu, từ khi tôi dị biến thì trí não trở nên rất là thông tuệ, nhìn là nhớ.

Suy nghĩ hay nghiên cứu cũng không cần ghi ra giấy. Đó là một ưu thế quá lớn của tôi so với các nhà nghiên cứu khác, b ọn họ cần công cụ để lưu trữ dữ liệu hay các kết quả làm được, tốn thời gian, tốn tiền bạc.

Tôi không cần thiết bị nào để phụ trợ cả, cũng không cần phỉa chạy đôn chạy đáo, tôi chỉ cần 1 chiếc laptop có mạng là được, tôi cần kiến thức và cách hoạt động của một vật gì đó thì tôi có thể mô phỏng chúng trong đầu.

Chỉ là nó hơi nhàm chán, ngồi một chỗ nhắm mắt trong một thời gian dài, khi nào suy diễn có kết quả, tôi sẽ mua vật liệu kỹ thuật về để lắp ráp chế tạo và lập trình, những thứ này tốn kém không hề nhỏ, bởi vậy vừa đúng lúc hiều nay tôi đã tìm ra cách để thêm chức năng can thiệp vào suy nghĩ của người dùng và thay đổi khung cảnh thay vì nó chỉ màu đen.

Giờ tôi cần tiền, rất nhiều tiền, chỉ có thể là đi "cướp" của bọn giang hồ hại dân, nhưng mà bọn hắn thì ít quá, tôi không thể cần 100k mà cứ đi từng nhóm giang hồ một thu mỗi nhóm 1k được.

Vì thế hôm nay tôi tính đánh chủ ý lên mấy tổ chức tội phạm. Biết là có nguy hiểm nhưng tôi cũng đành phải đánh liều, vì kế hoạch thành công trong dự định. Nhưng giờ vấn đề là không biết mấy cái tổ chức đó ở đâu mới được, đành phải đi tìm mấy cái nhóm nhỏ bức cung ra mà thôi.

Mở mắt ra, thay lại bộ đồ, mang áo khoác trùm mũ, niệm chú đổi trạng thái sang trạng thái 2. Lúc này là 10h đêm, tôi bước ra khỏi trọ, lúc này trên đường cũng đỡ đông hơn ban ngày rồi. Tôi thì cứ đi dạo những nơi vắng vẻ thôi, vì cũng chả biết bọn giang hồ ở chỗ nào mà tìm nữa.

Có "duyên" thì gặp thôi, hít thở thật sâu. Tôi nhìn lên bầu trời đầy sao, nó luôn là một nơi bí hiểm kích thích sự tò mò của tôi. Một ngày nào đó có thể một mình tung lượn trên vũ trụ mà không cần bất cứ thiết bị nào hỗ trợ không biết nó sẽ sướng như thế nào nhỉ? Tôi không biết, nhưng tôi biết có lẽ nó sẽ rất tuyệt vời.

Đang mãi đắm chìm trong suy nghĩ thì tôi bị đánh thức bởi tiếng ồn, đó là tiếng chửi và đánh. Tôi mở mắt ra, thấy bên kia đường có 2 băng nhóm nhỏ đang đánh nhau, tuy nói là nhỏ vì số lượng người tham gia 2 bên chỉ có 30 mấy thằng nhưng đều trang bị hàng nguội chả, có thằng bị chém ngay vai...

Người dân xung quanh đã bỏ chạy hết rồi, chẳng còn ai dám đứng lại cả, họ sợ bị liên lụy, mà cho dù không liên lụy đi chăng nữa thì cũng không dám đứng lại vì cảnh tượng máu me này thì không phải ai cũng có thể bình tĩnh được.

Nếu là tôi của trước kia thì có lẽ bây giờ đã sợ chết khiếp rồi, chỉ có điều thời gian đã làm thay đổi 1 con người,1 tên nhu nhược hay bị bắt nạt giờ đã thành kẻ giết người không gớm tay, tràng cảnh máu me mà tôi từng tạo ra còn khủng khiếp hơn bây giờ nhiều, giờ cùng lắm chỉ có đứt tay thôi chân thôi, chưa có chết người.

Nghe tụi này chửi nhau thì có lẽ đây là một cuộc chiến tranh dành địa bàn hoạt động giữa 2 băng nhóm. Có lẽ tôi nên dường cái đám hỗn loạn này lại, mỉm cười bước từ từ tới. Giải quyết đám này càng nhanh càng tốt, tôi nghĩ có lẽ trong đám người bỏ chạy vì sợ khi nãy đã gọi cho công an.

- Này, mấy người anh em. Dừng lại một chút được không chứ hả.

Bọn chúng đang chém nhau hăng thì đột nhiên ở bên cạnh có một người khác, theo bản năng tưởng là bên địch có thêm viện quân nên chúng đều lui lại(giải thích 1 chút: đang đánh nhau hăng mà tự nhiên có thêm người, mà người đó mình không quen thì theo lý thuyết thì hẳn là team địch).

Xuất hiện trước bọn chúng là một người đen, đen từ trên đầu xuống dưới chân, áo khoác đen trùm kín bên trên, quần cũng màu đen thế nhưng lại là quần jean, nhìn ra thì giống một tên dân chơi hơn là một tay cao thủ bí ẩn. Giọng đó lại tiếp tục vang lên:

- Cảm ơn các người đã nể mặt ta.

- Mày là ai? Ở phe nào? Tới đây làm gì.

- Tôi á? Haha, tôi ở phe thứ 3!

- Phe thứ 3, là phe nào? - 2 tên đại ca 2 nhóm cùng đồng thanh.

- Là phe một mình tôi, haha.

- Muốn chết. Mày tưởn