Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323675

Bình chọn: 8.00/10/367 lượt.

hai người đã có vẻ quá say.

Phải chăng vì gương mặt bọn họ đang lộ vẻ tươi cười, trong lòng họ lại cười không muốn nổi ?

Lúc nãy có năm sáu người đàn bà đang bồi tiếp bọn họ, bây giờ chỉ còn thừa hai người.

Hai người già nhất, xấu nhất.

Đàn ông, uống rượu say rồi, vốn không được đàn bà hoan nghênh cho lắm, huống gì bọn họ đã từ từ phát hiện ra, một người trong bọn rất hà tiện, còn người kia cũng không hào nhoáng lắm.

- Băng Băng đâu ? Lúc nãy cô tên Băng Băng đâu rồi ?

- Cô ta ra ngoài rồi, có khách quen tìm cô ấy.

Khác quen có nghĩa thường thường là khách sộp, khách sộp có nghĩa thường thường là hào nhoáng.

- Còn cô tên là Hương Khuê đâu ?

- Cũng đang tiếp khách.

Phách lên một tiếng, bình rượu trên bàn đã bị cái đập mạnh làm đổ xuống.

- Tiếp khách ? Không lẽ bọn ta không phải là khách đây sao ?

Hét lên một tiếng, ly rượu đã rớt xuống đất, vỡ tan tành ra.

Bỗng nhiên, cửa phòng có ba bốn gã đại hán lực lưỡng đội mũ lệch lạc, áo quần xốc xếch, đang đứng trừng mắt nhìn bọn họ.

Hai người, một mặc áo đạo sĩ, một mặc áo dân lao động, dĩ nhiên chẳng phải là khách sộp, cũng không phải là khách hào nhoáng.

Những thứ khách đó, thêm một người sợ nhiều, ít đi một người cũng không gọi là ít.

Bọn đại hán cười nhạt:

- Hai vị đến đây uống rượu, hay là đánh lộn ?

Tiểu Vũ nhìn nhìn Cao Lập, Cao Lập nhìn nhìn Tiểu Vũ.

Hai người bỗng cười lớn lên.

Trong tiếng cười vang, một trận loạt xoạt vang lên, bàn ghế đổ ngã tứ tung.

Bọn đàn bà vừa la lên kinh hãi, vừa chạy ra ngoài, bọn đại hán la hét giận dữ xông vào.

Tuy hai người chưa luyện qua Bách Bộ Thần Quyền của Thiếu Lâm, nhưng tay quyền của họ còn cứng hơn các vị nhân huynh đội mũ lệch lạc ấy rất nhiều.

Hai người chỉ đông đánh tây, chỉ nam đánh bắc, đánh một trận cho nơi đó một phen trời long đất lở, gà vịt bay tứ tung.

Sau đó hai người bèn chạy một hơi ra ngoài.

Thật ra phía sau chẳng có ai đuổi theo, nhưng bọn họ vẫn chạy thật nhanh.

Bọn họ cảm thấy chạy như vậy thật quá đã ngứa.

Chạy một hồi, bỗng chạy vào một con hẻm cụt, hai người dừng chân lại, bắt đầu cười lên, cười ra nước mắt, cười khom cả lưng lại.

Không ai nói được tại sao bọn họ buồn cười quá như vậy, ngay cả chính bọn họ cũng không nói được.

Không biết đã cười được bao lâu, bỗng nhiên không ai cười nữa.

Tiểu Vũ nhìn nhìn Cao Lập, Cao Lập nhìn nhìn Tiểu Vũ.

Hai người bỗng cảm thấy muốn khóc.

Cả hai, những kẻ lãng tử không gốc rễ, có ai hiểu được tâm tình của họ, có ai biết được nổi thống khổ của họ.

Trừ khi ngẫu nhiên uống một trận thỏa thích như vậy, cả hai còn có cách gì khác phát tiết ra ?

May mà lúc bọn họ muốn cười, họ còn cười được, muốn khóc còn khóc được.

Vì vậy bọn họ còn sống đó.

oo Đêm đã khuya lắm.

Cao Lập đã nằm soài ra, nằm ngay bên cạnh cống rãnh trong con hẻm cụt.

Trên trời, các vì sao đang lấp lánh rực rỡ.

Sao trời lấp lánh trong ánh mắt của y, cặp mắt của y thật đen, thật sâu.

Tiểu Vũ dựa người vào tường nhìn y, biểu tình trên gương mặt y có phải là đồng tình, hay là thương xót ?

Không biết thương xót người khác, hay là thương xót chính mình.

Y bỗng cười lên một tiếng, nói:

- Tôi có một bí mật nói anh nghe, anh có muốn nghe không ?

Cao Lập nói:

- Muốn.

Ánh mắt của Tiểu Vũ hướng về xa xa, y chầm chậm nói:

- Hiện tại tôi cũng không còn nơi nào khác để đi.

Y còn đang cười, nhưng nụ cười thê lương như cảnh sắc của con hẻm trong đêm tối.

Không chừng ngược lại, y không cười còn đỡ hơn.

Nhìn nụ cười đó, Cao Lập chỉ thấy phảng phất có bàn tay vô hình đang dùng sức xiết chặt trái tim của y, ép nước mắt nước mũi của y trào ra hết một lượt.

Không nhà trở về, không nơi để đi.

Đối với y, đấy không phải là bí mật.

Y bỗng cười lên một tiếng, nói:

- Bí mật của anh chẳng hay ho tí nào cả.

Tiểu Vũ nói:

- Không lẽ anh còn có bí mật gì hay ho hơn thế ?

Cao Lập cười nói:

- Chỉ có một cái.

Y cười cũng có vẻ thê lương, nhưng lại có vẻ thần bí.

Tiểu Vũ lập tức hỏi nà theo:

- Tại sao anh không nói nữa ?

Cao Lập nói:

- Tôi nói sợ anh giật nảy mình lên.

Tiểu Vũ nói - Anh yên tâm, lá gan của tôi trước giờ vốn không nhỏ lắm.

Cao Lập nói:

- Anh muốn nghe thật không ?

Tiểu Vũ nói:

- Muốn thật.

Cao Lập nói:

- Được, tôi nói anh nghe, tôi có một cô bạn.

Tiểu Vũ làm như giật nảy mình lên thật, y hỏi:

- Anh có cô bạn ? Cô bạn ra sao ?

Cao Lập nói:

- Dĩ nhiên là hay rồi.

Hay có nghĩa là, thông thường là đàn bà không ham tiền.

Tiểu Vũ nhịn không nổi cười, y hỏi:

- Cô ta ra sao ?

Cao Lập nhìn chăm chú lên bầu trời đầy tinh tú, ánh mắt của y lộ đầy vẻ ôn nhu không nói được, phảng phất như đang đem hết sao trời biến thành ánh mắt của nàng.

Tiểu Vũ nhìn nét mặt của y, nhịn không nổi lại hỏi:

- Chắc cô ấy đẹp lắm phải không ?

Cao Lập rốt cuộc gật gật đầu, dịu giọng nói:

- Tôi bảo đảm rằng anh chưa hề thấy qua người đàn bà nào đẹp như vậy.

Tiểu Vũ cố ý lắc đầu nói:

- Tôi không tin.

Cao Lập lại bật cười lên:

- Dĩ nhiên là anh không tin, bởi vì anh tính khích tôi mời anh đến.

Tiểu Vũ cũng bật cười, y nói:

- Thì ra anh cũng thông minh lắm.

Cao Lập bỗng bật


XtGem Forum catalog