inh nhỏ bé đó.
Biểu tình của y lại càng nghiêm trang, y chầm chậm nói tiếp:
- Nếu Khổng Tước Linh không còn, Khổng Tước sơn trang cũng sẽ bị hủy diệt theo đó.
Ba trăm năm thanh danh, tám chục dặm cơ nghiệp, năm trăm tính mạng con người đều bị hủy diệt.
Cái gia đình tràn đầy hạnh phúc của y dĩ nhiên cũng sẽ bị hủy diệt. Cao Lập bỗng nhiên hiểu ra tại sao lúc nãy Thu Phong Ngô đem y lại thăm gia đình của y.
Và những vong hồn linh vị đã chết dưới tay Khổng Tước Linh.
Con cháu của những người này nếu biết Khổng Tước Linh không còn đó, dĩ nhiên sẽ không tha nhà họ Thu.
Người trong giang hồ, cừu hận vốn không bao giờ gỡ ra cho được.
Thu Phong Ngô thở dài nói:
- Cỡ hạng người thế gia trong vũ lâm như chúng tôi, thanh danh là một cái gánh nặng, anh chỉ cần gánh nó vào, vĩnh viễn sẽ không bao giờ thả xuống được.
Y chằm chằm nói tiếp:
- Tôi vốn không muốn nhận lấy cái gánh nặng này, tôi vốn nghĩ rằng thanh danh của đời trước không quan hệ gì đến con cháu sau này.
Cao Lập hỏi:
- Bây giờ thì sao ?
Thu Phong Ngô bỗng cười lên một tiếng, cười thật đau thương nói:
- Hiện tại tôi mới biết, tôi đã sinh ra là người họ Thu, tôi phải gánh các gánh nặng này, không đẩy cho ai khác được, mà cũng không chạy khỏi được.
Gương mặt của Cao Lập đượm vẻ trầm ngâm,y chầm chậm nói:
- Cái gánh ấy có nặng, nhưng cũng là một thứ vinh dự.
Thật ra, đó không những là vinh dự mà là một thứ trách nhiệm và nghĩa vụ thiêng liêng.
Con cháu của Khổng Tước sơn trang chỉ cần sống được ngày nào là phải gánh cái tránh nhiệm và vinh dự đó mà phấn đấu tới cùng.
Đấy chính lá cái mục đích sinh tồn của họ.
Bọn họ không hề có được một chọn lựa nào cả.
Thu Phong Ngô lại chăm chú nhìn Cao Lập, chầm chậm nói:
- Vì vậy tôi cũng không thể để thanh danh của Khổng Tước sơn trang tiêu hủy trong tay tôi.
Vẻ mặt của Cao Lập bỗng biến thành thật bình tĩnh, phảng phất như đã quyết định một chuyện gì đó.
Cặp môi của Thu Phong Ngô đã trắng bệch ra, y nói tiếp:
- Vì vậy tôi nhất định không thể để bất kỳ người nào biết được cái bí mật này.
Cao Lập chầm chậm gật đầu nói:
- Tôi hiểu.
Thu Phong Ngô hỏi:
- Anh hiểu thật sao ?
- Tôi hiểu thật đấy.
Thu Phong Ngô bỗng không nói gì nữa, cũng không dám nhìn Cao Lập.
Ánh mắt của y đầy vẻ bi thương và thống khổ, một thứ bi thương và thống khổ không biết làm gì được, cũng không cách gì hoá giải được.
Tại sao người ta phải đi làm những chuyện người ta không muốn làm, không nỡ làm vậy nhĩ ?
Đấy không phải là cái bi thương và thống khổ của cả loài người sao ?
Không có gió, nhưng cái lạnh lại tăng thêm một nấc.
Ánh đèn âm u leo lét hình như đã ngưng đọng, trái tim của người ta hình như cũng bị tàn luôn.
- Tôi sẽ lo liệu cho Song Song.
- Dĩ nhiên.
Rượu đắng.
Rượu đã nằm trong ly, có đắng bao nhiêu cũng phải uống cạn.
Rượu đắng cũng thế, cay cũng thế, cũng phải uống cạn.
Thu Phong Ngô chầm chậm đứng dậy, quay người đi.
Y không muốn nói thêm gì, nhưng đến lúc y ra tới cửa, y bỗng quay đầu lại nói:
- Tôi còn có chuyện quên nói với anh.
Cao Lập đang lắng tai nghe.
Thu Phong Ngô nói:
- Liên minh tiêu cuộc của sáu tỉnh miền Bắc đã được thành lập, minh chủ là Bách Lý Trường Thanh.
Ánh mắt xám xịt của Cao Lập bỗng lóe lên một tia lửa.
Một tia lửa sáng huy hoàng.
Thu Phong Ngô đã ra khỏi phòng.
Một hồi thật lâu, Cao Lập mới chầm chậm nói:
- Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã cho tôi biết chuyện đó.
Y cảm kích thật sự.
Bởi vì y bỗng phát giác ra cả đời mình đã sống có ý nghĩa, y đã hoàn toàn mãn ý.
Y đã yêu, đã được yêu.
Y đã vì người khác làm một chuyện có ý nghĩa, có giá trị, đã không uổng đi một kiếp người.
Ly rượu của Thu Phong Ngô thủy chung vẫn chưa được đụng tới.
Cao Lập lập tức đưa ly rượu lên miệng uống cạn.
Là rượu đắng cũng tốt, là rượu độc cũng tốt, y đều uống cạn.
Đây là chính là kiếp người.
Kiếp người có những chuyện bất cứ là mình muốn làm hay không muốn làm đều không thể làm không được.
Một người muốn chết được bình tĩnh, có thể thậm chí còn khó hơn là sống bình tĩnh.
oo Đêm khuya lắm, không trăng không sao.
Gió lạnh quá.
Thu Phong Ngô chầm chậm bước ra, bước vào trong sân.
Lá trên cây từng chiếc từng chiếc rơi xuống.
Y đứng đó yên lặng một hồi thật lâu, tựa hồ không phát giác ra vợ mình đang đến bên cạnh.
Bà ta nhè nhẹ tựa vào người y, trong thâm tâm bà ta, trời đất vĩnh viễn đều là hạnh phúc và yên tĩnh.
Vì vậy bà ta cũng hy vọng người khác cũng hạnh phúc như mình.
Một hồi thật lâu, bà ta mới nhỏ nhẹ hỏi:
- Bạn anh đâu rồi ?
- Đi rồi.
- Đi rồi ? Sao lại đi ?
Thu Phong Ngô không trả lòi, y khom người xuống nhặt một chiếc lá lên.
Y nhìn chăm chú vào chiếc lá, ánh mặt đầy vẻ bi thương và thống khổ.
Chiếc lá có muốn bị gió thổi rụng xuống đâu ?
Sinh mệnh một con người có lúc không phải cũng như chiếc lá rụng ...
Câu chuyện này cũng cho chúng ta một bài học.
Thắng lợi chân chính không phải là dùng vũ khí mà tranh giành, nhất định phải nhờ vào lòng tin.
Bất cứ vũ khí đáng sợ tới đâu, cũng không bằng lòng tin con người.
Vì vậy tôi nói cái thứ vũ khí thứ hai này, không p