Duck hunt
Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323763

Bình chọn: 8.5.00/10/376 lượt.



Cao Lập không nói gì nữa, câu nói đó đã nói lên tất cả “anh là em, em là anh”.

Bất kể tai họa bất hạnh gì, đều là hai người cùng nhau gánh lấy. Nếu ai có một người vợ như vậy, người đó còn nói gí nữa ?

Bóng tối.

Không có sao trời, cũng không có trăng, bóng tối thật đáng sợ.

Bọn họ yên lặng ôm nhau trong bóng tối, đợi trời sáng.

Cả một đời của bọn họ hình như vĩnh viễn sống trong bóng tối, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy mình hạnh phúc hơn nhiều người lắm.

Bởi vì trong sinh mệnh của bọn họ đã có chân tình, một thứ chân tình vĩnh viễn không có thứ gì thay thế nổi.

Vì vậy sinh mệnh của bọn họ có giá trị.

Đấy mới là điểm trọng yếu nhất.

oo Đã vào cuối thu.

Lá cây đã bắt đầu khô héo, nhất là khi gió thổi qua, lại càng cảm thấy thấm thía cái mùi vị của thu.

Nhưng sắc thu vẫn mỹ lệ.

Một thứ mỹ lệ thê lương nhưng cảm xúc lòng người, nồng đậm như một thứ rượu để lâu.

Có ai đứng ở đó, không cần uống cũng đã muốn say.

Cao Lập đứng ở đó, đứng dưới tàng cây chờ đợi.

Thật tình y không có dũng khí đến gặp người nhà Thu Phong Ngô.

Cái mất mát cho Khổng Tước Sơn trang thật to lớn biết bao, y có thể tưởng tượng được ra.

Thu Phong Ngô tùy thời tùy lúc sẽ ra tới, đã có người đi thông báo cho y.

Hai con khổng tước đang dạo loanh quanh khu rừng phong, lấy mỏ tỉa lông cánh, màu sắc sặc sỡ của chúng. Rừng phong đã nhuộm màu đỏ ối.

Cao Lập đứng đó nhìn như si như dại, nhìn rồi lại nhìn, trong lòng cảm thấy đau nhói, thật tình y không biết mình phải nói sao cho phải.

Y cơ hồ không có dũng khí đứng chờ thêm ở đó.

Tiếng chân bước trên bãi cỏ, y không dám quay đầu lại nhìn. Y cảm thấy một bàn tay đang đặt lên vai mình, một bàn tay ổn định mà đầy tình bạn thân thiết.

Một giọng nói ổn định mà đầy tình thân:

- Anh đã đến. Tôi biết anh nhất định sẽ trở lại rất nhanh.

Cao Lập rốt cuộc chầm chậm quay đầu lại.

Y không thể nào không quay đầu lại.

Sau đó y bèn thấy nụ cười của Thu Phong Ngô, một nụ cười ôn hòa thân thiết.

Trong lòng y lại càng nhói lên kịch liệt Cái thứ tình bạn hằng cửu bất biến ấy, bỗng biến thành như cây kim, hình như đâm trái tim của y rướm máu ra.

Thu Phong Ngô mỉm cười nói:

- Xem anh có vẻ mệt mỏi lắm.

Cao Lập gật gật đầu.

Không những y mệt mỏi, y đã sắp tan rã ra.

Thu Phong Ngô nói:

- Thật ra không cần phải vội vả quá như vây.

- Tôi ...

Y vừa tính nói ra, làm như bỗng có đôi bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ họng của mình.

Thu Phong Ngô nói:

- Chuyện đã giải quyết xong xuôi rồi ?

Cao Lập lại gật gật đầu.

- Anh không cần dùng tới Khổng Tước Linh ?

Cao Lập lắc lắc đầu.

Thu Phong Ngô cười nói:

- Tôi đã biết anh chẳng cần phải dùng đến nó, Ma Phong vốn chẳng phải là đối thủ của anh.

Cao Lập nói:

- Nhưng tôi ...

Thu Phong Ngô bỗng phát hiện ra thần sắc dị dạng của y, lập tức hỏi:

- Sao anh lại có một mình vây ? Song Song đâu ?

- Nàng ... nàng vẫn thường.

Thu Phong Ngô thở phào một hơi, nói:

- Sao cô ấy không lại xem con của chúng tôi ?

- Nàng ... nàng ...

Y thu hết can đảm, lớn tiếng nói:

- Nàng không lại, bởi vì nàng biết tôi làm chuyện không phải với anh.

Thu Phong Ngô chau mày nói:

- Anh làm chuyện gì không phải với tôi ? Chuyện gì ?

- Tôi đã đánh mất Khổng Tước Linh của anh.

Y lấy hết can đảm trong người mình ra nói câu đó xong, sau đó cả người y như muốn tan rã ra.

Không có tiếng nói, không có phản ứng.

Y không dám nghĩ Thu Phong Ngô nghe câu nói đó rồi sẽ có biểu tình gì trên gương mặt.

Y không dám đối diện với gương mặt của Thu Phong Ngô.

Gió thổi qua, những chiếc lá phiêu phiêu rụng xuống, một chiếc, hai chiếc, ba chiếc...

Sắc trời đã nhạt dần, ý thu càng nồng đậm.

Thu Phong Ngô vẫn còn chưa nói câu nào, chưa nói tiếng nào.

Cao Lập rốt cuộc nhịn không nổi, ngẩng đầu lên.

Thu Phong Ngô đang đứng đó như một pho tượng đá, trên gương mặt không có lấy một biểu tình gì, gương mặt y trắng bệch như màn sương thu trên đỉnh cây của ngọn núi xa xa.

Y cứ đứng yên lặng như vậy, không động đậy tí nào.

Lá rụng rơi trên đầu y, rơi xuống dưới chân y.

Y vẫn không động đậy.

Lá rụng rơi qua trước mặt y, đụng vào mặt y.

Y vẫn không động đậy, thậm chí còn không chớp cả mắt.

Mặt trời đã ngã bóng, ánh tịch dương đã như máu.

Rừng phong cũng đỏ rực lên như máu.

Sau đó màn đêm như một mạng lưới, bao trùm lấy vạn vật.

Gương mặt y không còn tươi tắn, ánh mắt y không còn rạng rỡ.

Y vẫn còn chưa động đậy, chưa nói một tiếng.

Cao Lập nhìn y, chỉ hận không xé tan mình ra, cắt từng khối từng khối ném vào trong gió, ném vào trong bùn, ném vào trong lửa, cho lửa cháy thành tro bụi.

Nếu Thu Phong Ngô mắng chửi cho y một trận nặng nề, đánh y một chập, thậm chí một nhát đao giết y đi, không chừng y còn thấy dễ chịu hơn.

Nhưng Thu Phong Ngô hình như đã hoàn toàn tê liệt.

Trới đất, vạn vật, vạn sự hình như y hoàn toàn không thấy gì, không nghe gì, cũng không cảm giác tới.

Phải có bao nhiêu công kích đáng sợ, bi ai, trầm thống mới biến được một người ra như vậy.

Cao Lập nhịn không nổi, cũng tự hỏi mình:

- Nếu mình là y, mình phải làm sao ?

Y nghĩ không ra.

Y không dám nghĩ tới.

Thu