Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323734

Bình chọn: 8.5.00/10/373 lượt.

hông thể không nói ra cho anh biết.

Cao Lập nói:

- Tôi đang nghe đây.

Thu Phong Ngô nói:

- Anh đánh mất Khổng Tước Linh, trong lòng nhất định khó chịu vô cùng, không chừng còn khó chịu hơn cả tôi.

Cao Lập cúi đầu, rót rượu ra rồi uống cạn.

Rượu ngon thơm phức như vậy, bỗng biến ra đắng nghét.

Thu Phong Ngô nói:

- Tôi hiểu tâm tình của anh, nếu là tôi, không chừng còn không dám đến đây.

Gương mặt của Cao Lập lộ vẻ thống khổ, y chầm chậm nói:

- Tôi không thể không đến, bởi vì anh đã tín nhiệm tôi.

- Không phải ai cũng có thứ dũng khí đó, tôi có một người bạn như anh, thiệt tình tôi rất hãnh diện.

Cao Lập nói:

- Nhưng tôi ...

Thu Phong Ngô ngắt lới y:

- Anh cũng tín nhiệm tôi, chính như tôi tín nhiệm anh vậy.

Cao Lập gật gật đầu.

Biểu tình trên gương mặt của Thu Phong Ngô bỗng biến thành thật kỳ dị, y nói từng chữ một:

- Vì vậy anh cứ một mạch tin rằng Khổng Tước Linh là thật.

Cả người của Cao Lập bỗng co rút lại, y thất thanh hỏi:

- Không lẽ Khổng Tước Linh đó không phải đồ thật sao ?

- Không phải.

Tinh lên một tiếng, ly rượu đã rớt xuống đất.

Cao Lập bỗng dưng biến thành một con cá đông cứng trong nước đá.

Không ai có thể hình dung ra được tâm tình của y bây giờ ra sao, cũng không ai hình dung ra được vẻ mặt của y.

Y nhìn Thu Phong Ngô làm như đang nhìn mặt trời đang rớt xuống mặt đất bỗng nhiên nứt ra.

Sau đó người của y mềm nhũn ra trên ghế đá, hoàn toàn rũ liệt ra không phải là mềm rũ ra vì tuyệt vọng mà là mềm rũ ra vì sung sướng qua, ngay cả nước mắt cũng nhịn không nổi, trào ra khóe mắt.

Dĩ nhiên đó không phải là nước mắt bi thương.

Cả đời y chưa bao giờ sung sướng như bây giờ, cũng như một người bị xử tội chết bỗng được ân xá.

Thu Phong Ngô nhìn y đăm đăm, ánh mắt ngược lại đầy vẻ thống khổ, một hồi thật lâu y mới chầm chậm nói:

- Tôi nói cho anh biết chuyện này bởi vì tôi không muốn anh phải đau khổ vì nó.

Cao Lập không ngớt gật đầu, trong lòng đầy cảm kích.

Nhưng y lại nhịn không nổi phải hoan hỉ:

- Khổng Tước Linh thật thì sao ?

- Không có gì thật cả.

Cao Lập lại giật bắn mình lên, y thất thanh hỏi:

- Không có đồ thật ?

- Không, không có gì cả.

Y thở ra một tiếng dài, cưới khổ nói:

- Khổng Tước Linh thật đã bị tiên phụ đánh mất trên đỉnh núi Thái Sơn.

Cao Lập hỏi:

- Đấy ... đấy không phải là chuyện đã lâu năm lắm rồi sao ?

Thu Phong Ngô gật gật đầu nói:

- Quả thật là lâu năm rồi, đấy là lúc tiên phụ và Kim tiền bối quyết chiến với nhau trên đỉnh Thái Sơn.

Cao Lập nói:

- Nhưng trong giang hồ trước giờ chưa ai nói đến chuyện này.

- Dĩ nhiên là không.

- Tại sao ?

- Bởi vì trước giờ chưa ai biết được chuyện này, thậm chí ngay cả tôi cũng không biết.

- Nhưng anh...

- Tiên phụ lúc lâm chung mới nói cái bí mật này cho tôi biết.

- Chỉ nói cho một mình anh ?

- Chỉ nói cho một mình tôi.

- Tôi ...

Thu Phong Ngô nhìn chăm chú vào y, chầm chậm nói:

- Anh là người thứ ba biết chuyện này.

Trong ánh mắt của y, nổi thống khổ càng sâu đậm, y nói tiếp:

- Lúc tiên phụ nói ra bí mật này, đã từng bắt tôi phải thề nặng, bắt tôi phải giữ cái bí mật này cho đến lúc chết sẽ nói cho con trai tôi nghe.

Cao Lập đã dần dần biến đổi sắc mặt, y nói:

- Nhưng hiện tại anh lại đi nói cho tôi nghe.

Thu Phong Ngô thở dài nói:

- Bởi vì anh là người bạn tốt của tôi, tôi không muốn anh vì chuyện này mà cả đời áy náy không yên.

Đấy là tình bạn vĩ đại biết bao nhiêu.

Trên đời này còn có chuyện gì quý hơn tình bạn ?

Cao Lập cúi đầu xuống.

Y thà Thu Phong Ngô đừng nói cho y nghe cái bí mật này còn hơn, y bỗng phát giác ra hiện tại cái gánh nặng trên người mình càng thấy nặng hơn.

Thu Phong Ngô nói:

- Lúc anh giết Ma Phong, anh không hề dùng Khổng Tước Linh.

Cao Lập nói:

- Lúc đó Khổng Tước Linh không còn trên người tôi rồi.

Thu Phong Ngô nói:

- Tôi biết anh chẳng cần gì đến Khổng Tước Linh cũng giết được hắn như thường.

- Anh đã biết vậy ?

Thu Phong Ngô gật gật đầu nói:

- Tôi rất hiểu vũ công của anh, tôi cũng rất hiểu con người anh.

Cao Lập thừa nhận.

Thu Phong Ngô nói:

- Cỡ vũ công như anh, trong giang hồ rất ít người là đối thủ của anh, nhưng anh thiếu đi cái lòng tin, vì vậy ...

- Vì vậy anh mới đem cái Khổng Tước Linh giả đó ra cho tôi mượn ?

- Đúng vậy.

- Vì vậy anh mới dặn đi dặn lại tôi, không đến lúc bất đắc dĩ, tuyệt đối không được dùng nó.

- Tôi biết anh chẳng cần đến nó.

Biểu tình của y bỗng nghiêm trang hẳn, y nói tiếp:

- Khổng Tước Linh không phải là thứ vũ khí, mà là một thứ lực lượng.

- Tôi đã nghe anh nói câu đó.

- Anh không cần phải dùng tới nó, nhưng nó có thể đem lại cho anh lòng tin.

Cao Lập dĩ nhiên không thể không thừa nhận.

- Chỉ cần anh có lòng tin, Ma Phong nhất định không phải là địch thủ của anh.

Y bỗng đổi đầu đề nói tiếp:

- Chỉ cần Khổng Tước Linh còn đó ngày nào, trong giang hồ sẽ không có người nào dám lại xâm phạm sơn trang, cái đạo lý đó cũng là vậy.

- Tôi hiểu đạo lý đó.

- Thanh danh ba trăm năm nay của Khổng Tước Sơn Trang, cơ nghiệp rộng tám mươi dặm, tính mạng của trăm người, thiệt ra dựng trên một cái Khổng Tước L


XtGem Forum catalog