g là một con dã thú bị bức vào cùng bỗng trở thành một thợ săn đang đuổi theo con mồi.
Một người thợ săn đầy kinh nghiệm, đầy tin tưởng và quyết tâm.
Cái gì đã biến đổi y như vậy ?
Ma Phong nghĩ không ra.
Trong lòng y bỗng cảm thấy một thứ sợ hãi không sao nói được. Một con người gặp chuyện mình không cách nào giải thích được, không cách nào hiểu được thì đều cảm thấy sợ hãi.
Song Song đã đi qua bên cạnh y, đi vào nhà bếp.
Y không cản trở.
Y cũng từng nghĩ đến chuyện đem nàng ra uy hiếp Cao Lập nhưng hiện tại không biết tại sao, y bỗng cảm thấy cái lối suy nghĩ đó có vẻ ấu trĩ, có vẻ buồn cười quá.
Trong nhà bếp đã có mùi thơm bốc lên.
Cao Lập bỗng cười nói:
- Nàng thật là người đàn bà đảm đang lắm.
Ma Phong gật đầu, Y nhìn không ra Cao Lập đang tính toán điều gì nên y chỉ còn cách gật đầu.
Cao Lập nói:
- Nàng cũng rất hiểu biết chuyện chìu chuộng chồng con.
Ma Phong nói:
- Quả thật là nàng không ngu.
Cái điểm đó thì không ai có cách gì phủ nhận được.
Cao Lập mỉm cười nói:
- Một người đàn ông lấy được người vợ như nàng thì quả thật là có vận khí.
Ma Phong hỏi:
- Rốt cuộc thì ngươi muốn nói gì ?
Cao Lập chầm chậm trả lời:
- Ta đang nói lúc nãy nếu ngươi đem nàng ra uy hiếp ta thì dù có muốn ta cắt đi cái đầu, không chừng ta cũng cắt đi cho ngươi.
Khóe miệng của Ma Phong bỗng giật giật lên, làm như vừa bị người nào nhét vào miệng bột hoàng liên, đắng không chịu được.
Cao Lập hững hờ nói:
- Chỉ tiếc bây giờ thì không còn kịp nữa rồi.
Y sa sầm nét mặt, nói gằn từng tiếng một:
- Bởi vì hiện tại ngươi chỉ cần động đậy một cái là ta sẽ giết ngươi ngay. Ta giết ngươi mà chẳng cần đợi tới trăng rằm.
Giọng của y kiên quyết mà ổn định cũng như một vị quan đang phán xử tội nhân.
Ma Phong bật cười. Quả thật y đang cười nhưng ngay cả chính y cũng cảm thấy mình cười có vẻ gượng gạo quá.
Cao Lập nói:
- Hiện tại ngươi còn cười được bởi vì ta có thể để cho ngươi chờ đến trăng rằm rồi hẳn chết nhưng chết không có buồn cười đâu.
Ma Phong cười nhạt nói:
- Vì vậy ngươi không cười nổi ?
Cao Lập nói:
- Ta cười không được bởi vì giết người chẳng có gì đáng cười.
- Ngươi tính giết người bắng cách nào đây ? Dùng cây cuốc của ngươi ư ?
- Dù ta dùng cây cuốc cũng giết được ngươi như thường.
Ma Phong hiện tại ngay cả cười cũng không cười nổi. Bàn tay của y cứng đơ, cứng như muốn chết người.
Lại có tiếng của Song Song từ trong bếp vọng ra:
- Cơm nguội rồi, chiên với trứng ăn được không ?
- Được.
- Còn hai chén, chúng mình mỗi người một chén.
- Còn khách thì sao ?
- Khỏi cần làm cho y, nhất định là y nuốt không xuống.
Quả thật Ma Phong nuốt không xuống. Y cảm thấy bao tử mình đang co rút, cơ hồ muốn mửa ra.
Cao Lập bỗng nhìn y cười một cái, nói:
- Có phải hiện tại ngươi muốn mửa không ?
Ma Phong hỏi:
- Tại sao ?
- Một người lúc bị sợ quá thì thường hay muốn mửa, chính ta cũng có cái kinh nghiệm đó.
Ma Phong cười nhạt nói:
- Không lẽ ngươi nghĩ ta đang sợ ngươi ?
- Dĩ nhiên là ngươi sợ, bởi vì chính ngươi cũng thấy rõ rằng ta có thể tùy thời tùy lúc giết ngươi dễ như trở bàn tay.
Y bỗng nói tiếp:
- Hiện tại ngươi còn sống đó là vì hiện tại ta còn chưa tính giết ngươi.
Câu đó Ma Phong thiệt tình nghe chướng tai vô cùng bởi vì đấy vốn là câu nói mà gã đã nói ra.
Cao Lập lạnh lùng nói:
- Hiện tại ta còn chưa giết ngươi bởi vì trước giờ ta không thích giết người lúc bụng đói.
Ma Phong nhìn y lom lom. Bỗng nhiên gã tung người lên, đâm kiếm ra.
Nhát kiếm ấy nhanh mà chuẩn, chính xác mà ác độc.
Đấy chính là thứ kiếm pháp chuyên giết người nhưng lại không phải là thứ kiếm pháp mà gã chuyên sử dụng. Như vậy là đã phạm vào nguyên tắc giết người của gã.
Gã giết người trước giờ rất chậm.
Nhát kiếm ấy không chậm tí nào. Ánh kiếm lóe lên, đâm vào cổ họng của Cao Lập.
Cao Lập ngồi đó, ngồi phía sau bàn. Tay của y để dưới bàn. Y ngồi không động đậy.
Có điều cây thương của y bỗng nhiên từ dưới bàn thọc lên.
Mũi kiếm cách cổ họng của y còn tới ba tấc. Nhưng cây thương của y đã đâm sâu vào bụng dưới của Ma Phong.
Y không động đậy nhưng Ma Phong đang động đậy. Cả người gã đang chầm chậm co rút lại, khô héo lại.
Gã nhìn Cao Lập, ánh mắt lộ đầy vẻ kinh ngạc, sợ hãi và nghi hoặc. Gã thở hổn hển nói:
- Ngươi ... ngươi giết ta thật ư ?
Cao Lập nói:
- Ta đã nói rồi, ta muốn giết ngươi.
Ma Phong nói:
- Ngươi vốn không thể giết ta được.
- Nhưng hiện tại thì ta đã giết ngươi.
- Ta ... ta không tin.
- Ngươi không tin không được.
Ma Phong tựa hồ còn muốn nói gì nữa như thớ thịt trên cổ đã cứng lại.
Cao Lập nói:
- Ta vốn không nắm chắc trong tay là giết được ngươi nhưng hiện tại thì ta chắc lắm rồi. Hiện tại thì ta có thể tùy thời giết ngươi thêm một lần nữa cũng được.
Cổ họng của Ma Phong phát ra tiếng ằng ặc không ngớt, hình như y muốn hỏi:
- Tại sao ?
Cao Lập chầm chậm nói:
- Bởi vì ta còn có một người bạn, một người bạn tốt.
Đồng tử của Ma Phong bỗng tán loạn đi, rồi thở phào một hơi thật dài. Sau đó người của y giống như một trái banh bị xì hơi, bỗng nhiên xìu xuống.
Y không có bạn