Teya Salat
Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323935

Bình chọn: 9.00/10/393 lượt.

và Ma Phong đủ sức đối phó với tôi ?

Tây Môn Ngọc mỉm cười nói:

- Hơi nhiều một tí.

- Ông tính đúng rồi mới lại đây ?

- Phải, tri kỷ tri bỉ, mới bách chiến bách thắng được, nếu không chắc trong tay chín phần mười, ta đâu có lại đây.

Thu Phong Ngô bỗng thở ra một hơi thật dài, làm như một người đang nổi lênh đênh trên mặt biển, vừa sắp chết đuối, bỗng phát hiện ra đất liền trước mặt vậy.

Tây Môn Ngọc “chắc trong tay chín phần mười”, rốt cuộc cũng còn tính sai lần này.

Y không tính Kim Khai Giáp trong đó.

Dĩ nhiên y nằm mộng cũng không ngờ được rằng oai chấn thiên hạ năm xưa Đại Lôi Thần lại ở nơi đây.

Bất cứ sai lầm nhiều hay ít, đều có thể là sai lầm trí mệnh. Lần nay y phạm phải lỗi lầm quả thật quá trí mệnh.

Thu Phong Ngô chầm chậm gật đầu nói:

- Ông thật tính rất chính xác, bọn các ông bốn người đủ sức đối phó với hai chúng tôi.

Hiện tại bọn họ tuy chưa thấy Kim Khai Giáp, nhưng họ đã biết lão nhất định sẽ xuất hiện đúng thời điểm.

Y cơ hồ nhịn không nổi, muốt bật cười lên.

Cặp thương nhảy múa, loang loáng tia sáng, chiếu trên gương mặt y, xem ra y chưa bao giờ nhẹ nhàng thoải mái như bây giờ.

Tây Môn Ngọc nhìn chăm chú vào mặt y, bỗng cười một tiếng, nói:

- Ta biết nơi này còn có một người nữa.

- Ông biết ?

Tây Môn Ngọc hững hờ nói:

- Vì vậy chúng ta đến cũng không chỉ có bốn người.

Thu Phong Ngô thở ra nói:

- Tuy tôi chưa thấy gì, nhưng đại khái cũng nghĩ ra được.

- Sao ?

Đao vào thương đang bay qua bay lại sau lưng y, cách không quá hai thước.

Đao thương chạm nhau, thỉnh thoảng phát ra tiếng động kinh tâm động phách, đao phong lẫm lẫm, thổi bay tung tán đầu tóc của y. Nhưng gương mặt y, ngay cả một thớ thịt cũng không cử động một mảy may.

Thu Phong Ngô không thể không bội phục, trước giờ y chưa bao giờ gặp qua một người trấn tĩnh như người này.

Y cũng cười một tiếng, nói:

- Còn người nào khác nữa ? Có phải ở phía sau nhà chuẩn bị nổi lửa ?

Tây Môn Ngọc nói:

- Đúng vậy.

- Đốt lửa để ngăn chặn đường thoái lui của chúng tôi trước, sau đó bọc lại trước cùng các ông giáp công hai bên trước sau.

Tây Môn Ngọc nói:

- Hình như chú rất hiểu tôi.

- Tôi học nhanh lắm.

Tây Môn Ngọc thở dài:

- Chú đúng là làm bang thủ rất đắc lực cho tôi.

Ánh mắt của y bỗng di chuyển từ người của Thu Phong Ngô sang tới người Song Song.

Song Song còn đang đước trước cửa, đứng dưới ánh mặt trời.

Bàn tay nhỏ bé yếu đuối của cô đang tựa vào khuôn cửa, hình như tùy thời tùy lúc đều có thể ngã xuống.

Nhưng cô không hề ngã xuống.

Thân hình của cô hình như đã hoàn toàn cương cứng, gương mặt cô lộ một nét biểu tình không sao hình dung được.

Tuy cô chưa ngã xuống, nhưng cả người cô hình như hoàn toàn tan rã ra.

Không có ai có thể tưởng tượng ra cái tư thế, cái biểu tình ấy ra sao. Thu Phong Ngô không nỡ quay đầu lại nhìn cô, y bỗng cười một tiếng nữa, hỏi:

- Lửa đã đốt lên chưa ?

Tây Môn Ngọc nói:

- Còn chưa đốt.

- Tại sao còn chưa đốt ?

Tây Môn Ngọc hỏi:

- Chú đang lo lắng giùm cho tôi đấy sao ?

- Tôi sợ bọn họ không biết đốt nhà.

- Ai cũng biết đốt nhà.

- Chỉ có một hạng người không biết.

Tây Môn Ngọc nói:

- Người chết ?

Thu Phong Ngô bật cười.

Chính ngay lúc đó, Tây Môn Ngọc đã xông qua bên cạnh y, xông tới chỗ Song Song, Ma Phong nãy giờ đang nằm duỗi người dưới gốc cây cũng đột nhiên bay lên, thanh kiếm xanh thẫm bốc lên một cái, kiếm nhanh tới cổ họng của Thu Phong Ngô.

Nhưng cũng chính ngay lúc đó, phía sau mái nhà bỗng có hai bóng người bay lại, bình lên một tiếng, rớt xuống mặt đất. Tây Môn Ngọc không nhìn hai người này, bởi vì y biết bọn họ đã chết, y đã nhận ra mình tính sai một nước cờ. Hiện tại mục tiêu của y là Song Song.

Y đã nhìn ra tình cảm của Cao Lập đối với Song Song.

Chỉ cần bắt được Song Song làm áp lực, trận này dù không thắng được, ít nhất cũng có thể toàn thân thoái lui.

Song Song không động đậy, không tránh né.

Nhưng sau lưng cô bỗng có một người xuất hiện.

Một người khổng lồ như một thiên thần.

Kim Khai Giáp tùy tùy tiện tiện đứng ngay trước khuôn cửa, phảng phất như không có gì đề phòng cả.

Nhưng bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra được, mốt đánh ngã lão không phải là một chuyện dễ dàng.

Gương mặt lão cũng không có biểu tình, cặp mắt xám xịt đang lạnh lùng nhìn Tây Môn Ngọc.

Lão không hề đưa tay ra chống đỡ, nhưng thân pháp của Tây Môn Ngọc bỗng sựng lại, làm như đụng phải một bức tường đá vô hình nào đó.

Lão già một tay không có tí biểu tình, cũng không có tí phòng bị này, trên người làm như có một lực lượng mạnh không tả.

Đuôi mắt của Tây Môn Ngọc giật lên mấy cái, y nhìn chăm chăm vào lão, nói từng chữ một.

- Tôn tính các hạ ?

Kim Khai Giáp nói:

- Kim.

- Kim, Kim là hoàng kim ?

Y bỗng phát hiện cây búa trong tay lão già cụt tay, cả người y tự hồ như cứng đờ ra.

- Đại Lôi Thần ?

Kim Khai Giáp:

- Ngươi không ngờ ?

Tây Môn Ngọc thở ra, y cười khổ nói:

- Ta đã tính sai rồi, đáng lý ra ta không nên lại đây.

- Ngươi đã lại.

Tây Môn Ngọc hỏi:

- Hiện tại ta còn đi được hay không ?

- Không được.

Tây Môn Ngọc nói:

- Ta có thể để lại một bàn tay