iếng từng miếng, bỗng đặt đũa xuống đứng dậy nói:
- Ta ra ngoài một chút.
Thu Phong Ngô hỏi:
- Ông tính đi đâu ?
Thật ra y chẳng cần phải hỏi.
Dĩ nhiên là y biết Kim Khai Giáp đang tính giúp bọn họ đánh nhau với những người kia.
Kim Khai Giáp nói:
- Ta ra ngoài lòng vòng một chút.
Thu Phong Ngô nói:
- Chúng ta cùng đi.
Song Song nói:
- Mọi người đều muốn đi, nhưng rượu còn chưa uống mà.
Thu Phong Ngô gượng cười một tiếng nói:
- Rượu chờ chúng tôi một lát về sẽ uống, chúng tôi đi tìm mấy miếng măng tươi đem về nướng gà đã.
Cao Lập bỗng cười một tiếng, lạnh nhạt nói:
- Mọi người khỏi cần đi, măng đã ở trong sân rồi.
Giọng nói của y rất bình tĩnh, bình tĩnh vô cùng.
Bình tĩnh thật đáng sợ.
Thu Phong Ngô quay đầu lại, trái tim của y lập tức chùng xuống.
Bốn người đang chầm chậm bước vào trong sân.
Ánh mặt trời sáng lạn, trăm hoa đua nở.
Trời đẹp làm sao.
Người đầu tiên chầm chậm bước vào, nhìn quanh một vòng, rồi lẩm bẩm:
- Nơi này đẹp quá, thật là đẹp.
Gương mặt người này rất dài, như mặt ngựa, mặt mày rỗ chằng rỗ chịt, tròng mắt đầy những tia máu đỏ.
Có những người trời sinh ra là có cái tướng hung tợn như vậy, y là hạng người đó !
Trong sân có để một thân cây.
Y chầm chậm bước lại ngồi xuống, soạt một tiếng, rút một thanh quỷ đầu đao nặng chịch ra.
Y bèn cầm thanh quỷ đầu đao cắt móng tay.
Thanh quỷ đầu đao nặng ba mươi sáu cân, trong tay của y, nhẹ nhàng như một lá liễu.
Cao Lập nhận ra người này.
Y tên là Mao Chiến !
Trong tổ chức "Mười Lăm Tháng Bảy" này, kẻ giết người nhiều nhất là y.
Mỗi lần y giết người là làm như phát cuồng lên, gặp phải máu là hoàn toàn phát cuồng lên.
Nếu không phải vì y bận đi giết người chỗ khác, lần này đi hành thích Bách Lý Trường Thanh, nhất định sẽ có y trong đó.
Người thứ hai chầm chậm bước vào sân, y cũng nhìn quanh một cái, rồi nói:
- Nơi này đẹp thật, được chết ở nơi đây thật không tệ chút nào.
Gương mặt người này màu xanh thẫm, nhìn không thấy thịt, cái mũi như chim ưng, ánh mắt của y cũng giống như con diều hâu chuyên môn ăn thịt xác chết.
Trong tay y cầm một thanh Táng Môn kiếm, kiếm quang cũng như gương mặt y, ánh màu xanh thẫm.
Y xem ra không hung ác như Mao Chiến, nhưng lại âm trầm, âm trầm có lúc còn đáng sợ hơn là hung ác.
Trong sân có một cây dung.
Y vào sân, bèn nằm dài ra dưới gốc cây, bởi vì y vốn rất ghét ánh mặt trời.
Cao Lập không nhận ra y, nhưng nhận ra được thanh kiếm của y. Âm Hồn Kiếm Ma Phong.
"Mười Lăm Tháng Bảy" đã thu nhận gã này từ lâu, không những vậy còn trả giá không ít, dĩ nhiên y đáng đồng tiền lắm.
Y ít khi tùy tiện giết người, thậm chí cũng rất ít khi xuất thủ.
Nhưng những người y muốn giết, đều đã vào quan tài.
Y giết người không bao giờ muốn có kẻ khác đứng bên cạnh nhìn, bởi vì có lúc ngay cả y cũng cảm thấy mình quá tàn bạo.
Nếu mình muốn giết người nào, phải giết làm sao cho hắn biến thành quỷ rồi cũng còn không dám tìm mình trả
Mệnh Vận Danh gia đao pháp, kiếm pháp, thường thường cho rằng dùng song đao song kiếm là chuyện rất ngu xuẩn.
Dưới cặp mắt danh gia thương pháp, song thương không thể được coi là một loại thương.
Bởi vì vũ công cũng giống như rất nhiều cái gì khác trên đời này, nhiều chưa chắc nhất định là hay.
Một người bàn tay có bảy ngón chưa chắc điểm huyện tinh vi hơn người chỉ có năm ngón tay.
Người chân chính rành điểm huyệt, chỉ cần dùng một ngón tay là quá đủ.
Nhưng người dùng song đao, song kiếm cùng có cái đạo lý của họ. Người ta rõ ràng là có hai tay, tại sao chỉ dùng một vũ khí thôi ?
Bất kỳ đạo lý nào chính xác hơn, hiện tại, nhất định không ai cho rằng Cao Lập buồn cười tí nào.
Cặp thương của y giống như đầu con rồng, cánh con chim ưng. Y từ trước mặt Tây Môn Ngọc xông qua, cây thương của y bay ra. Cây thương bay ra đó, biểu thần một trận huyết chiến đã bắt đầu khai diễn.
Nhưng Thu Phong Ngô còn chưa động đậy, bởi vì Tây Môn Ngọc chưa động đậy, thậm chí còn không để mắt nhìn tới Cao Lập. Ánh mắt của y đang nhìn chăm chú vào bàn tay của Thu Phong Ngô, bàn tay cầm kiếm.
Thu Phong Ngô có thể cảm thấy được lòng bàn tay của mình đang rướm đầy mồ hôi lạnh.
Tây Môn Ngọc bỗng cười một tiếng, nói:
- Ta mà là chú, hiện tại đã thả cây kiếm đó xuống đất.
Thu Phong Ngô nói:
- Sao ?
- Bởi vì nếu chú thả cây kiếm xuống, không chừng còn có cơ hội sống được.
- Có cơ hội nhiều ít ?
Tây Môn Ngọc nói:
- Không nhiều lắm, nhưng ít nhất cũng hay hơn là không có tí cơ hội nào cả.
Thu Phong Ngô nói:
- Cao Lập không có tí cơ hội nào sao ?
- Thương pháp của y không tệ, trong các tay cao thủ sử dụng thương, y cơ hồ có thể coi là kẻ khá nhất.
- Ông nói rất công bình.
- Ta đã có thấy qua thương pháp của y, cũng có thấy qua cách giết người của y, trên đời này không ai hiểu rõ vũ công của y bằng ta.
Thu Phong Ngô nói:
- Tôi biết ông nhất định rất chú ý đến y.
- Ta cũng rất hiểu Mao Chiến và Đinh Cán.
- Ông cho rằng bọn hạ đã đủ sức đối phó với Cao Lập ?
Tây Môn Ngọc nói:
- Ít nhất cũng không sai nhiều lắm.
- Còn tôi thì sao ?
- Dĩ nhiên ta rất hiểu chú.
- Ông