Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210470

Bình chọn: 7.5.00/10/1047 lượt.

on tàn nhẫn ra sao ?

- Thì bỏ ta một mình với chén trà nguội rồi ngồi đó mà than khóc mối tình dang dở là tàn nhẫn chứ sao !

oo Chuông trên hai chùa Đại và Tiểu Sơn thong thả buông từng tiếng ngân nga.

Những hồi chuông lễ bắt đầu từ sáng sớm, đến bây giờ đã quá ngọ rồi vẫn không dứt.

Suốt buổi sáng, thiện nam tín nữ nô nức lên chùa không lúc nào ngớt:

thiếu nữ thắt lứng đỏ tươi, vợ các thương gia và những người đứng tuổi mang thắt lưng màu trang nhã hơn.

Đây đó một vài bà già mặc kimono màu sẫm, tay dắt trẻ.

Đại sảnh chùa Tiểu Sơn chật ních những người. Thanh niên đông vô kể. Họ

đến hình như cốt để ngắm Oa Tử hơn là để lễ Phật. Một chàng khẽ rỉ tai

bạn:

- Nàng đấy !

- Ờ, đẹp thật !

Giữa đại sảnh là một cái kiệu làm theo hình ngôi chùa nhỏ, mái kết bằng

lá bồ đề, cột quấn từng tràng hoa tươi. Trong ngôi “chùa hoa” ấy có một

tượng Phật màu đen, cao chừng sáu tấc, một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất, đứng trong một cái bể cạn bằng sành. Thiện nam tín nữ xếp

hàng đi qua, dùng gáo tre múc nước trà đường dội lên đầu Phật.

Đại Quán túc trực cạnh kiệu, đổ nước cam lộ vào ống tre để phân phát cho Phật tử mang về lấy phước. Vừa phân phát, Đại Quán vừa quyên giáo:

- Chùa nghèo, xin quý thí chủ mở lòng đại lượng. Bần tăng biết quý vị dư giả, mặc áo lụa, mang thắt lưng thêu, nhưng đa tài tất đa nạn. Xin quý

thí chủ phát bồ đề tâm, công đức thật vô lượng.

Phía bên kia kiệu, Oa Tử ngồi sau chiếc bàn thấp sơn then. Mặt nàng rạng rỡ phớt hồng như những cánh hoa treo trên vách. Nàng mang chiếc thắt

lưng mới, tay thoăn thoắt viết bài kệ ngắn trên giấy ngũ sắc thỉnh

thoảng lại lăn đều ngọn bút trên nghiên mực dát vàng để cạnh:

Mồng tám tháng tư Ấy ngày đại cát Sâu độ bọ hoang Phá mùa hại tiết Mau mắn diệt tan Hăng hái trừ hết.

Từ ngàn xưa, dân vùng này vẫn có lệ lên chùa vào ngày Phật Đản, thỉnh

những câu kệ như trên về dán vách không những để trừ trùng, mà còn để

phòng bệnh và tránh vận xui. Oa Tử chép đi chép lại bài kệ hàng trăm

lần, đã thấy mỏi tay, nét chữ không còn sắc sảo như trước. Bỏ bút xuống

nghỉ, nàng nói vọng sang phía dưới:

- Thôi thầy ạ, chẳng nên đòi nhiều. Họ cũng không có.

- Ta quyên những nhà giàu đấy chứ ! Đa tài đa nạn. Tiền bạc nhiều thì

lắm khổ đau. Cất đỡ cho họ gánh nặng khổ đau là làm phúc đấy !

- Thầy nói như vậy thì ra những tên đạo chích lấy tiền bạc của người ta đều là phát tâm bồ đề cả sao ?

Đại Quán mãi nhận lễ cúng nên không đáp. Nhà sư bận ngăn đám đông đang chen lấn nhau đến gần tượng Phật.

- Mô Phật ! Xin quý thí chủ cứ thong thả. Ai cũng đến lượt được cầu phúc. Xin đừng chen lấn !

Một thanh niên gọi to:

- Này sư bác !

Đại Quán ngưng tay phát lộc, tự chỉ vào mũi, hỏi lại:

- Thí chủ gọi ta đấy à ?

- Phải, thầy nói chúng tôi cứ thong thả đợi đến lần, nhưng sao thầy luôn luôn phát cho phụ nữ trước vậy ?

- Vì ta thích phụ nữ hơn.

- Vậy ra thầy đây là một trong những thầy chùa hiếu sắc người ta thường nói tới trong vùng này đấy ư ?

- Anh ngốc này ! Anh tưởng ta không biết anh đến đây để làm gì hả ? Anh

đến chẳng phải để lễ Phật hay cầu phúc mà chỉ để nhìn Oa Tử cho sướng

mắt. Có đúng thế không ? Đừng chối. Này, ta nói thật, nếu anh kẹo quá

thì chẳng ăn thua gì đâu !

Oa Tử đỏ mặt:

- Thầy Đại Quán, thầy nói gì thế ?

Và nàng ngẩng lên nhìn ra cửa sổ để tránh những tia mắt tò mò của mọi người.

Bỗng thoáng thấy một bộ mặt quen hiện ra, Oa Tử ngạc nhiên hết sức, đánh rơi cây bút đang cầm trên tay, chạy vội ra cửa suýt làm đổ cả bàn viết.

Nhưng bộ mặt vừa thoáng hiện ra đã biến mất, như con cá lặn dưới nước sâu.

Quên tất cả mọi người chung quanh, Oa Tử lật đật chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gọi rối rít:

- Thạch Kinh Tử ! Thạch Kinh Tử ! Gia đình Mãn Hà Chí thuộc dòng dõi

Hồ Điểu, là một trong những gia đình hào phú miền quê nhiều đời làm kiếm sĩ và tự cầy lấy ruộng đất.

Chủ gia đình, lão bà Hồ Điểu Anh, mẹ Mãn Hà Chí, là một lão phụ cương nghị, bướng bỉnh không ai bì kịp.

Tuy xấp xỉ lục tuần, bà vẫn còn cai quản gia nhân và làm việc quần quật

suốt ngày ngoài đồng không chịu kém ai. Mùa cấy, bà nhổ mạ cấy lúa. Mùa

gặt, bà phơi, đập. Đến chiều, xong công việc, bao giờ bà cũng cố mang về nhà một chút gì, khi bó rơm, lúc bó lá dâu. Nhiều bận, bó rơm lớn đến

nỗi che khuất cả người, làm thân bà còng xuống.

Buổi tối, bà bận chăn tằm.

Trưa ngày hội hoa ở chùa Tiểu Sơn, đang hái dâu trong vườn, bà Hồ Điểu thấy cháu chạy đến, chân không mang dép. Nó thở hổn hển.

- Đi đâu về đấy ? Bà hỏi giọng nghiêm khắc. Lại ở trên chùa xuống phải không ?

- Hì ... hì ... Dạ !

- Oa Tử có trên chùa không ?

- Dạ ... có. Nó vừa thở vừa đáp. Chị ấy đang viết kệ, thắt lưng mới đẹp lắm.

Nghe nói viết kệ, bà sực nhớ ra:

- Thế mày có mang trà và kệ trừ sâu về cho bà không ?

- Dạ, không !

Đôi mắt nhăn nheo của bà bỗng nhiên mở lớn:

- Sao lại không ?

- Chị ấy không đưa. Chị ấy bảo cháu chạy ngay về nói với bà ...

- Nói gì ?

- Thạch Kinh Tử. Chị ấy trông thấy Thạch Kinh Tử, ở bên kia sông.

Giọng bà Hồ Điểu bỗng dưng trầm xuống:

- Thật hả ? Có thật Oa Tử trông thấy


XtGem Forum catalog