Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210334

Bình chọn: 8.00/10/1033 lượt.

người yêu ngươi sẽ chán không theo đuổi ngươi nữa !

Dưới chân đồi, ở ven sông cách chùa khoảng non một dặm, hoa xuân nở đầy. Oa Tử để giỏ xuống. Giữa hàng ngàn vạn cánh bướm muôn màu sặc sỡ bay

lượn xung quanh, nàng bắt đầu đưa liềm cắt từng cụm hoa sát đến gốc.

Đại Quán ngồi yên một lúc rồi khẽ thở dài như vừa qua một cơn tư lự:

- Ở đây yên tĩnh quá nhỉ ! Niết bàn đầy hoa tươi đẹp thế này sao mọi

người không chịu ở, lại thích lao đầu vào chốn cuồng phong đầy dục vọng

để rồi mãn kiếp đau khổ, khóc than và phải chịu cực hình nơi địa ngục.

Oa Tử, ta ước mong ngươi đừng phải chịu cảnh ấy !

Oa Tử vẫn tiếp tục cắt hoa xếp vào giỏ. Đủ loại:

cúc dại trắng như bông, mào gà đỏ thắm, hoa cải vàng tươi mong manh như cánh bướm, hoa tử thảo tím ngắt.

- Thôi mà thầy, đừng thuyết pháp nữa. Cẩn thận kẻo ong đốt đấy !

- Ta sợ gì ong đốt. Ta chỉ muốn nhắc lại cho ngươi biết những lời dạy của đức Phật về thân phận phụ nữ như ngươi mà thôi.

- Thân phận những phụ nữ như con thầy để ý làm chi ?

- Mô Phật, ngươi lại vọng ngôn rồi ! Ta có bổn phận phải để ý đến chúng sinh chứ !

Tuy nghề của ta có hơi tò mò thật nhưng không đến nỗi vô ích hơn những

nghề khác như thợ may, thợ mộc, lái buôn hay kiếm sĩ. Nghề ta phải có là vì cần thiết.

Oa Tử dịu giọng:

- Có lẽ thầy nói đúng !

- Không ai lạ gì từ ba ngàn năm nay, phái tăng lữ vẫn kỵ phụ nữ. Kinh

Phật đã dạy đàn bà là ngạ quỷ xấu xa, từ ngục A Tỳ lên quấy nhiễu dương

thế. Ta đã nhiều năm dày công nghiên cứu kinh điển nên biết chẳng phải

ngẫu nhiên mà ta và ngươi hay có thái độ xung khắc.

- Thế theo kinh điển, tại sao đàn bà lại xấu xa ?

- Vì họ ưa lừa dối đàn ông.

- Thế đàn ông không lừa dối đàn bà bao giờ à ?

- Có chứ ! Nhưng tại ... tại ... đức Phật là đàn ông !

- Theo ý thầy thì nếu đức Phật là đàn bà, kinh điển sẽ dạy ngược lại à ?

- Đức Phật là đàn bà thế nào được ! Ngạ quỷ sao thành Phật được !

- Điều thầy nói phi lý lắm !

- Dĩ nhiên. Nếu những lời dạy trong kinh điển đều có lý cả thì đâu cần chư tăng đi hoằng pháp !

- Thầy chỉ ngụy biện để cầu lợi.

- Đúng là lập luận đàn bà ! Tại sao ngươi lại thích công kích riêng ta ?

Oa Tử ngưng tay liềm, chán nản:

- Thôi chẳng nói nữa. Hôm nay con không muốn nói thêm đâu !

- Nữ nhân đa ngôn quá !

- Chính thầy nói nhiều thì có !

Đại Quán nhắm mắt yên lặng như muốn thêm kiên nhẫn:

- Để ta giải thích thêm cho ngươi rõ. Lúc đức Phật ngồi tĩnh tọa dưới

gốc bồ đề, nhiều quỷ cái ngày đêm hiện ra cám dỗ nên ngài không có hảo

cảm với đàn bà. Nhưng Phật là đấng chí nhân nên lúc về già, ngài cũng

vẫn thu nhận nữ đệ tử.

- Vì ngài khôn hơn hay vì ngài già rồi ?

- Đừng có báng bổ ! Và ngươi cũng phải nhớ rằng đức Bồ Tát Na-già-giu-na tuy rất ghét, đúng hơn, rất sợ đàn bà như đức Phật vậy, cũng phải khen

bốn loại phụ nữ:

những cô em ngoan ngoãn, những người vợ hiền thục, những bà mẹ tốt và

những nữ tỳ biết chiều chuông. Ngài tán dương đức hạnh những người đó và khuyên đàn ông chỉ nên lấy những người đó làm vợ mà thôi.

- Em ngoan ngoãn, vợ hiền thục, mẹ tốt, nữ tỳ khéo chiều ... con thấy chỉ có lợi cho đàn ông.

- Tự nhiên là thế. Xã hội Ấn độ thời đó trọng nam khinh nữ hơn xã hội

Nhật. Dù sao Na-già-giu-na đã khuyên phụ nữ một câu bất hủ ...

- Khuyên sao thầy ?

- Ngài nói:

“ữ nhân ! Đừng phối ngẫu với đàn ông” ...

- Sao kỳ vậy ?

- Khoan ! Ta chưa nói hết. Ngài nói:

“Đừng phối ngẫu với đàn ông, hãy phối ngẫu với chân lý”.

Oa Tử nhìn nhà sư, không hiểu.

- Ngươi không thấy ư ? Câu ấy có nghĩa là không nên mê một người thường mà nên tìm gửi thân cho một điều gì vĩnh cửu.

- Nhưng thưa thầy, thế nào là chân lý ?

Đại Quán bỏ thõng hai tay, mắt nhìn xuống đất, trầm mặc:

- Thực ra chính ta cũng không rõ nữa.

Oa Tử phì cười, nhưng Đại Quán không để ý.

- Nhưng có một điều ta biết chắc là đối với phụ nữ, điều đó có nghĩa

ngươi phải thủ tiết. Chớ nên ra thành thị để rồi sinh ra những đứa con

yếu đuối như gà chết. Hãy ở lại nông thôn, nơi đó hợp với ngươi, lập gia đình và sinh những đứa con lành mạnh.

Oa Tử bực mình không kiên nhẫn được, giơ liềm lên:

- Thầy đến đây giúp con hái hoa phải không ?

- Phải, ta có hứa.

- Vậy đừng thuyết lăng nhăng nữa, thầy cầm liềm cắt hoa đi !

- Nếu ngươi không muốn ta hướng dẫn tinh thần thì thôi, ta cũng không ép.

Nhà sư ra vẻ giận.

- Trong khi thầy cắt hoa, con chạy đến nhà Ô Nhiên xem chị ấy đã khâu xong thắt lưng chưa. Ngày mai con phải dùng.

- Ô Nhiên là chị Kinh Tử đã có lần ngươi dẫn lên chùa phải không ? Để ta đi với.

- Thầy ăn mặc như vậy à ?

Đại Quán làm như không nghe, tiếp tục:

- Chắc ta sẽ được mời uống trà. Khát quá !

Oa Tử không cách gì từ chối, đành gật đầu. Và cả hai men theo bờ sông cùng đi.

Ô Nhiên là một thiếu nữ trạc hai mươi lăm, tuy không còn ở tuổi trăng

tròn nữa nhưng cũng không xấu. Mặc dầu ai cũng sợ Thạch Kinh Tử, nhưng

không phải vì thế mà nàng thiếu người nhòm ngó. Ô Nhiên có dáng chững

chạc, cách cư xử mềm mỏng làm mọi người chú ý. Nàng chưa lấy chồng cũng

chỉ vì muốn có thêm thì giờ để săn sóc đến em mà thôi. Căn nhà nàng ngụ

hi


Duck hunt