ện nay là do Mưu Ni Sai, cha nàng dựng lên từ lúc sinh thời, khi ông
còn coi việc quản giáo binh sĩ dưới trướng Yết Mân. Vì dốc lòng thờ chủ
nên ông được mang họ Yết Mân.
Căn nhà xây trên nền đá tảng dầy, tường đất cao vây quanh, đứng ngạo
nghễ trong ra sông, thật quá lớn đối với một kiếm sĩ thôn quê. Căn nhà
trước đồ sộ nhưng nay đã đổ nát, hoa dại mọc đầy trên mái. Nơi võ đường
xưa kia Mưu Ni Sai thường ra giảng võ bây giờ trắng những phân chim.
Cảnh điêu tàn trông thấy rõ. Mưu Ni Sai bị thất sủng, mất hết chức tước
và qua đời trong cảnh nghèo túng. Sau khi ông chết đi, gia nhân tán lạc, nhưng đôi khi vẫn lui tới thăm hỏi vì họ đều là người địa phương cả. Họ mang rau đậu đến làm quà, dọn dẹp phòng ốc hoang phế, khiêng nước đổ
đầy chum vại, quét tước cổng ngõ và tìm mọi cách giữ cho căn nhà không
đến nỗi tiêu điều quá.
Ô Nhiên đang khâu vá ở phòng trong, nghe tiếng mở cửa sau, tưởng là một
trong những gia nhân cũ tới thăm. Đột nhiên thấy Oa Tử, nàng giật mình:
- Ồ, Oa Tử đấy ư ? Em làm chị hết hồn ! Chị vừa khâu xong thắt lưng cho em đây.
Ngày mai em cần dùng phải không ?
- Vâng, cảm ơn chị. Đáng lẽ em phải làm lấy mới phải, nhưng vì bận nhiều việc ở chùa quá nên không có thì giờ.
- Thì giúp em chị cũng vui chứ ! Chẳng làm gì, chị thấy buồn và ngày dài quá !
Oa Tử ngửng lên. Trên bàn thờ hai ngọn nến cháy leo lét. Ánh sáng lờ mờ
chiếu không rõ đôi bài vị làm sơ sài bằng gỗ đặt sau chén nước và đĩa
hoa cúng. Trên mỗi bài vị là một tấm giấy viết nắn nón trang trọng những hàng chữ:
Chân linh Yết Mân Thạch Điền Kinh Tử, mười bảy tuổi.
Chân linh Hồ Điểu Mãn Hà Chí, mười bảy tuổi.
Oa Tử hoảng hốt:
- Chị Ô Nhiên ! Chị được tin họ chết cả rồi à ?
- Lạy Trời Phật, chưa em ạ. Nhưng còn mong gì nữa ! Chị tin là họ đã bỏ thây ở Sekigahara rồi. Đành chấp nhận vậy.
Oa Tử lắc đầu:
- Đừng nói vậy, chị Ơi ! Xui lắm ! Họ không chết đâu. Rồi nay mai họ lại trở về mà.
Ô Nhiên cúi xuống nhìn chiếc áo đang khâu dở, dịu dàng hỏi:
- Em có mơ thấy Hà Chí không ?
- Có, thường mơ thấy luôn. Có sao không chị ?
- Vậy phải rồi. Hắn đã chết thật. Chị không lúc nào là không mơ thấy Kinh Tử.
- Ô Nhiên, em van chị đừng nói thế !
Rồi Oa Tử chạy đến bàn thờ bóc hai mảnh giấy trên bài vị ra:
- Bỏ nó đi chị ạ ! Để làm gì, chỉ thêm xui xẻo !
Nước mắt rưng rưng, nàng với tay tắt nến, mang hoa và nước chạy sang
phòng bên vất hoa ra xa và tiện tay đổ nước qua thành cửa sổ. Nước dội
trúng đầu Đại Quán đang ngồi xổm bên ngoài.
- Ái chà ! Nước gì lạnh dữ !
Đại Quán vừa la vừa nhảy lên lấy vạt áo lau đầu.
- Ngươi làm gì vậy ? Ta đến đây để uống trà, đâu phải để tắm !
Oa Tử cười. Những giọt lệ sầu muộn đã trở thành những giọt lệ tươi vui.
- Xin lỗi, con không biết thầy ngồi đó !
Và nàng chạy vội đi lấy trà mang lại. Ô Nhiên nhìn ra hiên, hỏi:
- Ai thế em ?
- Sư bác trên chùa. Chắc chị nhớ cái ông sư dơ bẩn chị gặp hôm đi cùng
với em lên chùa đấy nhỉ, cái ông nằm sấp ở ngoài nắng, tay chống cằm
nhìn chăm chắm xuống đất xem rận chọi nhau đó !
- À ra ông ấy đó hả ?
- Vâng, tên thầy là Đại Quán.
- Thầy ta tính hơi kỳ dị phải không em ?
- Kỳ dị còn là ít đấy !
- Thầy ấy mặc áo gì thế ? Trông không phải áo người tu hành.
- Đâu phải áo. Miếng vải bố đấy chứ.
- Mặc áo bằng vải bố à ? Lạ nhỉ. Thầy ta bao nhiêu tuổi ?
- Thầy ấy bảo băm mốt, nhưng em tưởng em còn đáng làm chị thầy ta nữa đấy !
Thầy ngớ ngẩn lắm ! Thế mà các thầy trên chùa bảo trông bên ngoài như vậy nhưng Đại Quán là một nhà sư đáng trọng.
- Có thể lắm, chả nên trông mặt mà bắt hình dong. Thầy ta ở đâu đến thế ?
- Ở Tajima chị ạ. Quy y từ năm lên mười, bốn năm sau vào tu trong thiền
viện Tịnh Giác. Ở thiền viện ra, thầy ta là đệ tử của một hòa thượng tại Đại Từ cổ tự, cùng với thầy đi hành hương đến Kyoto và Nara rồi lại
theo học nhiều danh tăng khác. Thầy ta dành nhiều thì giờ nghiên cứu
kinh điển lắm.
- Có lẽ vì thế nên thầy ta hơi khác người.
- Vâng. Thầy Đại Quán trước đã là viện trưởng thiền viện Ngân Sơn và có
sắc phong trụ trì chùa Đại Từ, nhưng không hiểu sao mới được ba ngày đã
bỏ đi.
Ô Nhiên khẽ gật đầu. Oa Tử nói tiếp:
- Nghe nói hình như những danh tướng và những nhà quý tộc như Khải Mạng
Tăng và Tôn Điền Tùng Cương nhiều lần đã cố giữ thầy lại, xây chùa để
cầm chân thầy nhưng thầy không màng. Thầy thích cuộc đời phiêu lãng khất cái, đi đâu mang rận chấy đến đấy. Em cho là thầy ta hơi khùng.
- Có lẽ theo nhãn quan của Đại Quán, chúng ta mới là những người không bình thường.
- Thì thầy ta vẫn nói thế !
- Thầy Đại Quán định lưu lại chùa bao lâu ?
- Nào ai biết được. Nay đến mai đi là thường.
Đại Quán đứng ngoài hiên nói vọng vào:
- Hà hà ... ta nghe hết rồi đấy nhé !
- Con có nói xấu gì thầy đâu ?
- Ngươi thích nói xấu thì cứ nói, ta không cần, nhưng ít ra phải cho ta cái bánh gì để uống trà chứ ?
- Đấy chị coi, thầy Đại Quán lúc nào cũng như vậy đó !
- Như vậy là thế nào ? Đại Quán nói vọng ra. Ngươi ngồi đó làm ra vẻ
hiền lành, không làm hại đến con ruồi con muỗi, nhưng thật ra tàn nhẫn
vô cùng !
- Đâu, c