XtGem Forum catalog
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327180

Bình chọn: 9.00/10/718 lượt.

ho tuyết lở cũng chỉ chết ta là cùng, chứ gia gia ta không đáng ngại. Lão ác tăng kia ghê gớm lắm. Lão mà giết được Lưu bá bá thì ta muốn chết cũng không xong.

 

Hoa Thiết Cán Ngộ Sát Lưu Thừa Phong

Thủy Sanh nghĩ vậy rồi lớn tiếng hô:

– Đại Gia! Gia Gia! Hài nhi ở đây.Ban đầu Địch Vân thấy nàng không lên tiếng, cho là nàng không dám hô nữa, không ngờ đột nhiên nàng lại la lớn mà chẳng biết làm thế nào để ngăn cản.Chàng ngẩng đầu nhìn lên thấy Huyết Đao Lão Tổ đang chiến đấu rất hăng với lão đạo Lưu Thừa Phong, Thanh Huyết đao lóe ra những tia sáng màu hồng thẫm nhảy múa giữa vùng ánh tuyết trắng phau.Lưu Thừa Phong đưa ra những chiêu kiếm tuy không mau lẹ nhưng dường như vẫn giữ được cực kỳ nghiêm mật.Hai tay đại cao thủ tỷ đấu ai hơn ai kém dĩ nhiên nhãn quang của Địch Vân không nhận ra được.Chàng lại nghe Thủy Sanh không ngớt tiếng hô hoán, nàng hết la gọi gia gia lại la gọi ; – Biểu ca! Biểu ca!Địch Vân trong lòng bối bối liền quát lớn:– Con tiểu nha đầu kia! Ngươi mà không câm miệng thì ta cắt lưỡi ngươi đi đó.Thủy Sanh không cũng không vừa, quát trả:– Ta cứ la gọi, ta cứ la gọi.Rồi nàng lớn tiếng hô:– Gia gia! Gia gia! Hài nhi ở đây!Nhưng nàng sợ Địch Vân động thủ thật sự liền đứng dậy, tay cầm một viên đá giữ mình.Sau một lúc nàng thấy chàng vẫn nằm yên dưới đất không nhúc nhích chợt nhớ ra điều gì, miệng lẩm bẩm:– Tên tiểu ác tăng này đã bị ta cùng biểu ca cho ngựa xéo gãy chân, nếu gã không được lão ác tăng kia ra tay cứu viện thì đã bị biểu ca ta chém một nhát chết rồi, gã đã không đi được thì ta còn sợ gì nữa.Rồi nàng tự nhủ:– Ta thật là ngu xuẩn bây giờ lão sư già đang bận chiến đấu với Lưu bá bá, lão không thể phân thân về viện trở tên tiểu ác tăng này, mà sao ta không giết gã đi?Nàng cầm viên đá giơ lên tiến thêm vài bước rồi nhằm liệng thật mạnh vào đầu Địch Vân.Viên đá lướt qua mặt chàng đánh vèo một cái chỉ cách không đầy một tấc rồi rớt xuống đất đanh “Bốp” một tiếng.Thủy Sanh liệng một phát không trúng, lại cúi xuống lượm viên đá khác liệng tới, lần này nàng nhằm liệng vào bụng chàng.Địch Vân co người lại lăn đi, nhưng cái chân gãy cử động không linh hoạt, bị viên đá liệng trúng cẳng chân đánh “Chát” một tiếng chàng đau quá kêu rú lên.Thủy Sanh cả mừng lại lượm đá toan liệng nữa.Địch Vân thấy mình chẳng khác con cá nằm trên thớt, để mặc người muốn chặt muốn mổ thế nào cũng được nếu bảy tám viên tiếp tục liệng tới thì còn chi là tánh mạng?Chàng cũng lượm được một viên đá, lớn tiếng quát:– Ngươi mà liệng tới nữa thì ta đập chết ngươi trước.Chàng thấy Thủy Sanh lại liệng đá ra, vội lăn mình tránh khỏi rồi hết sức cầm viên đá trong tay đáp trả lại.Thủy Sanh nhảy qua mé tả, viên đá lướt qua bên làm sứt tai nàng khiến nàng sợ giật bắn người lên, không dám liệng đá lại nữa.Thủy Sanh quay về lượm một cành cây ra chiêu “Thuận Thủy Thôi Chu” đâm tới đầu vai Địch Vân.Kiếm pháp của nàng là một gia học uyên thâm, đã đến trình độ rất cao minh, tay nàng tuy chỉ cầm một cành cây mà ra chiêu linh động phi thường.Dù Địch Vân toàn thân lành mạnh cũng chưa phải là địch thủ của nàng, chàng thấy cành cây của đối phương đâm tới, vội nghiêng vai né tránh.Thủy Sanh đã biến chiêu đâm vào trán chàng đánh “Chát” một tiếng.Giả tỷ trong tay Thủy Sanh cầm kiếm thật thì Địch Vân đã mất mạng rồi cành cây đâm vào tránh cũng khiến cho chàng đau đớn cơ hồ không chịu nổi, mắt nẩy đom đóm.Thủy Sanh cất tiếng thóa mạ:– Tên tiểu ác tăng kia! Dọc đường ngươi hành hạ và khinh mạn bổn cô nương, bây giờ còn bảo cắt lưỡi bổn cô nương nữa. Ngươi thử cắt đi cho bổn cô nương coi.Nàng giơ cành cây lên quất xuống đầu xuống vai chàng veo véo.Mỗi roi đòn quất xuống, mình Địch Vân lại bắn mau tươi.Thủy Sanh vừa đánh vừa nhiếc móc:– Ngươi kêu tổ sư gia gia đến cứu đi! Ta phải đánh chết tên ác hòa thượng này.Miệng nàng nhiếc mắng, tay nàng đánh thật mạnh khiến cho uất khí chứa chất trong lòng cũng vơi đi được một phần.Địch Vân chẳng có cách nào chống đỡ đành giơ canh tay lên bảo vệ mặt mũi.Trong khoảnh khắc chàng bị đánh trên đầu, trên cánh tay đến nát da rữa thịt, máu me be bết.Địch Vân vừa đau đớn vừa kinh hãi, đột nhiên chàng vận kình lực chụp lấy cây roi đánh trả một đòn.Thủy Sanh kinh hãi, nhảy lùi lại mấy bước nàng lượm một cành cây khác toan lại đánh nữa.Địch Vân trong lúc nguy nan nảy ra cấp trí chàng chợt nhớ tới một phương pháp vô lại, liền la lên:– Đứng yên! Đứng yên! Nếu ngươi còn tiến thêm một bước là ta cởi quần ra cho ngươi coi.Miệng chàng la hai tay chàng nắm lấy ống quần thủ thế như muốn tụt ra tức khắc.Thủy Sanh giật bắn người lên, vội quay mặt đi hai má đỏ bừng nàng nghĩ bụng:– Tên ác hòa thượng này chẳng từ một điều gì là không dám làm, e rằng gã dám làm điều đê tiện để sỉ nhục ta.Địch Vân lại la lên:– Muốn tốt thì tiến đi năm bước, càng xa càng hay.Thủy Sanh trống ngực đánh thình thịch, quả nhiên theo lời chàng tiến về phía trước năm bước.Địch Vân cả mừng thấy phương pháp vô lại của mình đem lại hiệu quả, chàng lớn tiếng hô:– Ta đã cởi quần ra rồi ngươi muốn đánh ta nữa thì quay lại mà đánh.Thủy Sanh càng kinh hãi hơn