Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327124

Bình chọn: 8.00/10/712 lượt.

trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, nhưng trong thời gian ngắn ngủi này cũng đủ khiến cho Huyết Đao lão tổ, Địch Vân và Thủy Sanh ba người sắc mặt tái mét ngơ ngác nhìn nhau. Vẻ khủng khiếp đến cùng cực lộ ra khóe mắt.Thủy Sanh quên bẵng trước đây một khắc, nàng mong được chết ngay cho khỏi bị thầy trò dâm tăng làm ô nhục, nhưng lúc này gặp cơn biến đổi cấp bách của trời đất, tự nhiên nàng lại nảy lòng trông cậy vào Huyết Đao lão tổ và Địch Vân. Nàng ngơ ngác ngó hai người đàn ông xem có cách gì giúp mình thoát khỏi tai nạn chăng?Đột nhiên một viên đá nhỏ từ trên đỉnh núi lăn long lóc xuống. Thủy Sanh sợ quá giật bắn người, bật lên tiếng thét:– Trời ơi!Huyết Đao lão tổ đưa tay trái ra giữ lấy miệng nàng. Tay mặt đánh nàng hai cái tát.Hai bên mặt Thủy Sanh sưng vù lên. May mà ngọn núi này hướng về phía nam, chịu nhiều ánh dương quang nên tuyết đọng không dầy. Chỉ có một hòn đá nhỏ này lăn xuống rồi không có vật gì nữa.Sau một lúc tiếng tuyết đổ ầm ầm dần dần đình chỉ. Huyết Đao lão tổ bỏ bàn tay bịt miệng Thủy Sanh xuống.Lão cùng Địch Vân thở phào một cái nhẹ nhõm.Thủy Sanh đưa hai tay lên bưng mặt. Chẳng hiểu nàng yên tâm hay nàng phẫn nộ? Nàng buồn rầu hay nàng khiếp sợ?Huyết Đao lão tổ chạy tới cửa hang ngó khắp nơi một lúc rồi trở lại, mặt đầy vẻ uất hận, ngồi phệt xuống phiến đá, chẳng nói năng gì.Địch Vân hỏi:– Sư tổ gia! Tình hình bên ngoài thế nào?Huyết Đao lão tổ tức giận đáp:– Còn thế nào nữa? Mọi sự đều tại ngươi hết.Địch Vân không dám hỏi nữa. Chàng biết tình thế rắc rối rồi.Sau một lúc, chàng không nhẫn nại được, lại hỏi:– Có phải địch nhân đóng giữ cửa hang rồi không? Sư tổ gia gia! Lão gia đừng nghĩ gì đến đồ tôn nữa, hãy tự mình chạy đi thôi.Huyết Đao lão tổ suốt đời kết đảng với bọn hung dữ nham hiểm. Chẳng những các bạn hữu của lão không ai đối với lão bằng tấm lòng thành thực, mà cả bọn đệ tử như Bảo Tượng, Thiện Nam, Thắng Đề, ngoài mặt ra chiều kính úy sư phụ mà trong lòng đều giả trá, chỉ mong ích kỷ hại nhân. Bây giờ lão nghe Địch Vân bảo mình hãy chạy lấy thân, không không khỏi phát sinh hảo cảm. Nét mặt lộ vẻ vui cười, lão ca ngợi:– Hảo hài tử! Lương tâm ngươi khá lắm! Không phải địch nhân canh giữ cửa hang mà là cửa hang bị tuyết vít kín lên cao đến mấy chục trượng, bề rộng hàng ngàn trượng. Không chờ đến tiết xuân cho tuyết rữa thì chúng ta chẳng còn cách nào ra được.Lão thở dài nói tiếp:– Ở trong hang núi hoang lương này chẳng có gì ăn uống thì làm sao đợi được đến mùa xuân sang năm?Địch Vân nghe nói biết là cục diện rất nguy hiểm, nhưng cái nguy cơ khẩn cấp trước mắt đã qua, chàng cũng yên tâm được một phần liền đáp:– Sư tổ hãy yên dạ! Chúng ta tới đâu hay tới đó. Dù có phải chết đói cũng còn hơn bị kẻ khác hành hạ mà đến uổng mạng.Huyết Đao lão tổ toét miệng cười hỏi:– Hảo hài tử nói phải lắm.Lão rút huyết đao ở sau lưng ra đứng dậy, đến gần con ngựa trắng.Thủy Sanh kinh hãi la lên:– Ô hay! Ngươi làm gì thế này?Huyết Đao lão tổ cười đáp:– Ngươi thử đoán coi.Thực ra Thủy Sanh đã biết lão muốn giết con ngựa trắng để ăn thịt. Con ngựa này ở với nàng từ thuở nhỏ, nàng coi nó như bạn thân. Bây giờ nàng thấy Huyết Đao lão tổ toan động thủ giết nó trách nào nàng chẳng kinh hãi và tức giận?Nàng vội la lên:– Không được! Không được! Con ngựa này của ta, ngươi không thể giết nó.Huyết Đao lão tổ đáp:– Lão gia ăn hết thịt ngựa rồi sẽ ăn đến thịt ngươi. Lão gia ăn được thịt người thì sao lại không ăn được thịt ngựa?Thủy Sanh năn nỉ:– Ta van xin lão. Lão đừng giết ngựa của ta.Nàng không sao được quay lại bảo Địch Vân:– Ta nhờ ngươi năn nỉ lão đừng giết ngựa của ta.Địch Vân thấy nàng lộ vẻ bồn chồn, trong lòng cũng bất nhẫn, nhưng trước tình thế này chẳng tài nào tránh khỏi vụ giết ngựa để ăn thịt. Chàng còn lo ăn hết thịt ngựa, đến yên ngựa cũng đem nấu chín đi mà ăn.Chàng không muốn nhìn vẻ mặt thương tâm của Thủy Sanh, đành quay đầu đi.Thủy Sanh lại la lên:– Ta năn nỉ ngươi đừng giết ngựa của ta.Huyết Đao lão tổ cười đáp:– Được rồi! Ta không giết ngựa của ngươi nữa.Thủy Sanh cả mừng nói:– Cám ơn lão! Cám ơn lão!Bỗng nghe đánh “Xẹt” một tiếng.Huyết Đao lão tổ đang cười rộ, đầu ngựa đã rớt xuống. Máu tươi phun ra như suối.Thủy Sanh mấy ngày mỏi mệt. Bây giờ lại thấy cảnh kinh hãi đau thương, nàng bị xúc động mạnh, ngất đi.Khi nàng từ từ hồi tỉnh, bỗng cảm thấy mùi thơm sực nức. Nàng nhịn đói đã lâu, ngửi thấy mùi thịt, không giữ được nỗi vui mừng. Nhưng khi tỉnh hẳn, lập tức nàng nhận ra đây là mùi thịt nướng chả lấy ở con ngựa của nàng.Thủy Sanh giương mắt lên nhìn Huyết Đao lão tổ và Địch Vân, hai người ngồi trên tảng đá. Trong tay mỗi người cầm một miếng thịt nướng vàng khè, đang há miệng cắn ăn.Bên cạnh hai người đã đốt đống lửa. Một cái đùi ngựa treo trên cành cây để hơ lửa nướng.Thủy Sanh bi thương quá độ, bật tiếng khóc ròng.Huyết Đao lão tổ cười hỏi:– Ngươi có ăn không?Thủy Sanh vừa khóc vừa đáp:– Hai ngươi là những quân tàn ác giết ngựa của ta rồi... Tạ.. ta nhất định phải trả thù.Địch Vân trong lòng hối hận đáp:– Thủy cô nương! Ở trong hang núi tuyết này chẳng có gì ăn. Chú


Pair of Vintage Old School Fru