Liên Thành Quyết - Full
Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 326760
Bình chọn: 8.5.00/10/676 lượt.
iên.Chàng toan đáp lại và chạy ra, vì lòng chàng chẳng lúc nào không nhớ đến nàng và mong mỏi được hội kiến.Nhưng chàng vừa khoa chân cất bước, sực nhớ ra điều gì, tự hỏi:– Đinh đại ca thường bảo ta quá trung hậu thực thà, rất dễ mắc bẫy kẻ khác.Nay sư muội đã làm dâu nhà họ Vạn, Chu Kỳ lại mới chết về tay ta, biết đâu nàng chẳng cố ý lừa gạt cho ta lộ diện?Chàng nghĩ tới đây, lập tức dừng bước.Lại nghe Thích Phương gọi:– Không Tâm Thái! Không Tâm Thái!Địch Vân dao động tâm thần, tự nhủ:– Nàng la gọi ta hoài, tình ý chân thật, quyết không phải giả dối. Vả lại nàng muốn giết ta, thì ta đành chết về tay nàng cũng được.Lòng chàng se lại. Đột nhiên nảy ra ý niệm liều lĩnh, chẳng quản đến thân mình.Lần thứ hai chàng cất bước đi ra, bỗng nghe tiếng cười của một đứa nữ hài vang lên. Tiếp theo là tiếng đứa nhỏ nói:– Má má! Hài nhi ở đây thôi.Địch Vân động tâm lại nhìn qua khe cửa sổ thì thấy đứa nữ hài mình mặc áo đỏ từ mé đông đang chạy lại. Nhưng nó còn nhỏ tuổi quá chân bước chập choạng, chưa được vững vàng.Lại nghe Thích Phương vừa cười vừa cất giọng ôn nhu hô:– Không Tâm Thái! Ngươi ẩn ở chỗ nào mà má má kiếm mãi không ra?Đứa nhỏ đắc ý đáp:– Không Tâm Thái ở vườn hoa. Không Tâm Thái coi kiến bò.Địch Vân tai ù đi. Chàng tưởng chừng bị người đánh mạnh một quyền vào trước ngực. Chàng tự hỏi:– Chẳng lẽ sư muội đã sinh được đứa con gái kia? Chẳng lẽ con nàng kêu bằng Không Tâm Thái? Nàng hô Không Tâm Thái là gọi con nàng chứ không phải gọi ta ư? Chẳng lẽ ta chạy quanh chạy quẩn lại lạc vào nhà Vạn Chấn Sơn?Mấy năm nay, trong lòng chàng lúc nào cũng ngấm ngầm hy vọng có một ngày kia đột nhiên phát giác ra sư muội không có chuyện lấy Vạn Khuê, những lời Thẩm Thành đưa vào trong ngục hoàn toàn bịa đặt.Ý nghĩ này của chàng chỉ để trong đầu óc, không dám nói hở ra với Đinh Điển.Thỉnh thoảng vào khoảng nửa đêm chàng mơ mộng thấy nàng, chàng sung sướng muốn nhảy bổ lên. Nhưng bây giờ chàng đã mắt thấy tai nghe một đứa nữ hài kêu Thích Phương bằng má má thì còn nghi ngờ gì nữa?Nước mắt chạy quanh làm cho thị tuyến lu mờ, chàng vẫn đăm đăm nhìn ra ngoài, thấy Thích Phương ngồi xuống giang tay để đứa nhỏ vừa cười vừa nhảy xổ vào lòng.Thích Phương hôn vào mặt đứa nhỏ luôn mấy cái, vừa cười vừa nựng:– Không Tâm Thái! Ngươi tự tìm đường đi chơi. Ngoan quá! Ngoan quá!Địch Vân chỉ ngó thấy một bên mặt nàng, với bộ lông mày dài, khóe môi cong cong. Gương mặt phinh phính hơn mấy năm trước, có phần trắng trẻo và xinh đẹp hơn. Té ra lúc trước chàng đã chủ quan tưởng nàng nhớ mình mà tiều tụy.Lòng chàng chua xót nghĩ thầm:– Mấy năm nay nàng thành một vị thiếu nhưng nhưng ở Vạn gia không phải làm việc canh tác ngoài đồng ruộng, cũng không phải dãi gió dầm mưa, lại được dinh dưỡng nhiều hơn trước thành ra có vẻ nhàn hạ.Lại nghe Thích Phương nói:– Không Tâm Thái đừng chơi ở đây nữa, theo má má về phòng thôi.Đứa nhỏ đáp:– Ở đây thích lắm. Không Tâm Thái coi kiến bò.Thích Phương nói:– Không được. Bữa nay ngoài vườn có ông ba bị chín quai mười hai con mắt hay bắt trẻ con. Không Tâm Thái về phòng thôi.Đứa nhỏ ngây thơ hỏi:– Ông ba bị nào? Bắt con nít để làm gì?Thích Phương đứng dậy dắt tay đứa nhỏ nói:– Ở trong ngục hai tên tù phạm hung dữ trốn mất rồi. Chúng là những ông ba bị. Ba ba ngươi đi bắt chúng, chúng lại vào đây bắt Không Tâm Thái. Không Tâm Thái nghe lời má má về phòng mà chơi. Má má cho Không Tâm Thái đồ chơi có phải hay hơn không?Đứa nhỏ không chịu đáp:– Hài nhi không thích chơi cái đó đâu. Không Tâm Thái giúp ba ba bắt ông ba bị.Địch Vân nghe Thích Phương mồm năm miệng mười bảo mình là kẻ hung dữ, là ông ba bị, trái tim chàng tưởng chừng chìm hẳn xuống.Giữa lúc ấy, ngoài vườn rau vang lên những tiếng vó ngựa lộp cộp. Mấy người kỵ mã chạy qua.Thích Phương rút trường kiếm ở sau lưng ra chạy vội đến cổng sau.Đứa nhỏ nhoẻn miệng cười, coi giống hệt Thích Phương, nhưng nó lẫm đẫm đi về phía cửa phòng chứa củi.Địch Vân đứng bên cửa sổ không dám nhúc nhích, chỉ sợ phát ra tiếng động nhẹ cũng đủ làm kinh động Thích Phương.Tình trạng đã đến thế này, bất luận trường hợp nào, chàng cũng không muốn chạm trán cô sư muội đó nữa. Cái đó không phải chàng tự thẹn thân hình lam lũ, cũng không phải thương tiếc mối tình xưa nghĩa cũ, mà vì không kiềm chế nổi mối bi phẫn trong lòng.Chàng tự hỏi:Mình không làm điều gì tồi bại, vô cố phải chịu đựng những cảnh khổ sở thảm khốc nhất trên thế gian. Sao nàng lại cho mình là con người tồi bại?Chàng thấy đứa nhỏ đi gần tới cửa phòng mình, chỉ mong nó đừng vào.Không hiểu nó nghĩ gì lại cứ xăm xăm bước tới.Địch Vân dấu mặt vào sau đống rơm khẽ nói:– Ra đi! Ra đi!Đột nhiên đứa nhỏ nhìn thấy chàng đầu bù tóc rối, mặt mũi râu ria xồm xoàm coi gớm ghiếc. Nó sợ quá đứng ngẩn mặt ra, dương cặp mắt thao láo muốn khóc lên mà lại không dám.Địch Vân biết là cơ sự sắp vỡ lở, vì đứa nhỏ này khóc lên là hành tung của chàng lập tức bị Thích Phương phát giác.Chàng liền tiến ra một bước, tay trái bồng đứa nhỏ lên, tay phải bịt lấy miệng nó. Hành động của chàng chậm mất một chút. Đứa nhỏ đã “Oe” lên một tiếng. Có điều tiếng