Pair of Vintage Old School Fru
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326541

Bình chọn: 9.00/10/654 lượt.

ê đã tiên liệu đến điểm đó, nếu không thì chúng đã chẳng bày kế hoạch như vậy. Chuyện kỳ quái này trong lúc nhất thời Đinh mỗ nghĩ mãi không ra.Đinh Điển tiếp tục suy nghĩ không ngớt. Còn Địch Vân chẳng nghĩ ngợi gì.Cho đến nay nghe Đinh Điển nói chàng mới hiểu rõ vì lẽ gì mà chàng bị giam hãm trong ngục tối. Chàng không ngớt giơ tay lên đập vào đầu tự thóa mạ là mình ngu xuẩn. Người ngoài chỉ nghĩ qua một chút là thông tỏ mọi điều, còn chính chàng đã quá ba năm thủy chung vẫn mù tịt.Nên biết, Địch Vân từ thuở nhỏ ở chốn thôn quê chất phác tuyệt không biết gì đến sóng gió hiểm nghèo trên chốn giang hồ. Còn Đinh Điển đã từng chui ra chui vào những nơi rừng đao núi kiếm, trải qua không biết bao nhiêu gian nan cùng khốn, dĩ nhiên hắn chỉ nghe qua là hiểu nhân quả sự việc. Cố nhiên tư chất Đinh Điển còn thông minh hơn Địch Vân nhiều, nhưng phải nói đến phần lịch duyệt giữa hai người khác nhau một trời một vực. Đó là yếu tố chủ chốt để suy đoán nhân tình thế thái.Địch Vân tự trách mình một lúc rồi thấy Đinh Điển vẫn ra chiều suy nghĩ cực nhọc, liền nói:– Đinh đại ca! Đại ca bất tất phải nghĩ nhiều cho mệt. Gia sư là người ở chốn thôn quê chất phác. Chắc lão nhân gia đả thương sư bá rồi sợ quá, trốn đến một nơi hẻo lánh xa xôi, không được nghe tin tức giang hồ, nên chưa biết sư bá chỉ bị thương xoàng.Đinh Điển giương to cặp mắt lên nhìn chàng, mặt đầy vẻ hiếu kỳ, hắn hỏi:– Lão đệ bảo sao?... Lệnh sư là người quê mùa chất phác ư? Lão giết người rồi sợ tội trốn thật xa ư?Địch Vân đáp:– Đúng thế! Gia sư thành thực trung hậu chẳng ai bằng, Vạn sư bá lại đổ oan cho lão nhân gia lấy cắp kiếm quyết gì đó của Thái sư phụ. Vì thế mà lão nhân gia tức giận không nhịn được mới động thủ. Thực ra tâm địa gia sư rất tử tế!Đinh Điển cười khằng khặc một tiếng rồi lại góc nhà ngồi. Miệng hắn khẽ ngâm nga một tiểu khúc.Địch Vân lấy làm kỳ hỏi:– Sao đại ca lại cười khẩy?Đinh Điển đáp:– Chẳng tại sao cả.Địch Vân nói:– Nhất định là có nguyên nhân. Đại ca nên nói ra đi.Đinh Điển hỏi:– Được rồi! Ngoại hiệu của lệnh sư là gì?Địch Vân đáp:– Ồ! Ngoại hiệu của lão nhân già là Thiết Tỏa Hoành Giang.Đinh Điển lại hỏi:– Ngoại hiệu đó ý nghĩa thế nào?Địch Vân ngần ngừ một chút rồi đáp:– Tiểu đệ không hiểu mấy về văn tự, chỉ đoán là võ công lão nhân gia rất cao cường, lại càng giỏi về thế thủ khiến địch nhân khó mà đánh vào được.Đinh Điển cười hô hố nói:– Tiểu huynh đệ! Chỉ có huynh đệ mới là người trung hậu thành thực. Còn Thiết Tỏa Hoành Giang khiến người ta lên không được, xuống không xong. Những nhân vật võ lâm ở vai trên chúng ta, chẳng ai không hiểu chỗ ngụ ý của ngoại hiệu đó. Lệnh sư là tay thông minh cơ biến, cực kỳ lợi hại. Ai trêu vào tay lão là lão nhất định báo thù cho bằng được, khiến người ta lên không nổi, xuống không xong.Chẳng khác gì con thuyền bị đưa vào chỗ nước xoáy giữa dòng sông cứ xoay chuyển loạn lên hoài mà chịu tội. Huynh đệ không tin, sau này ra khỏi ngục thất cứ đi hỏi người ta sẽ rõ.Địch Vân vẫn không tin nói:– Gia sư dạy kiếm pháp cho tiểu đệ, đem chiêu pháp giải trật hết. Tỷ như chiêu “Ca hồng hải thượng lai, kỳ hoàng bất cảm cố” gì đó, lão nhân gia lại kêu bằng “Cô ông hám thượng lai, thị hoành bất cảm quá”, chiêu “Lạc nhật chiếu đại kỳ, mã minh phong tiêu tiêu” gia sư lại bảo là “Lão nê chiêu đại thư, mã mạnh phong tiểu tiểu”. Lão nhân gia đã chữ nghĩa ít thì còn thông minh cơ biến sao được?Đinh Điển thở dài nói:– Lệnh sư học rộng tài cao, khi nào lại hiểu lầm thi cú? Lòng dạ lão rất sâu xa, nhất định có ý gì khác đó. Tại sao lão lại lừa gạt cả đồ đệ của mình? Người ngoài thật khó mà đoán cho rạ..Hắn dừng lại một chút rồi tiếp:– Chuyện này hãy bỏ đó, chúng ta tính việc khác đã. Huynh đệ lại đây!Đinh mỗ dán râu vào cho, hóa trang làm một tay đại hồ tử.Hắn cầm đơn đao chặt vào cánh tay trên thi thể của Kiêu đạo nhân.Kiêu đạo nhân mới chết, chỗ đao chém vào máu còn chảy ra. Đinh Điển đem những sợi râu vừa to vừa cứng, chấm máu rồi dán lên hai bên mép và dưới cằm Địch Vân.Địch Vân ngửi thấy mùi máu không khỏi sợ hãi, nhưng chàng nghĩ tới độc kế của Vạn Khuê, lòng dạ của sư phụ, cho chí bao nhiêu việc mà chàng không hiểu, chàng nhận ra nơi bình yên nhất trên đời là trong ngục thất này.Đinh Điển tiên liệu trong ba ngày cường địch sẽ tới, nhưng đến trưa ngày thứ hai, trong nhà ngục không ngớt đem đến giam phạm nhân đủ loại, cao có, thấp có, mập có, gầy có. Cứ coi bộ dạng này cũng đủ biết họ là những nhân vật giang hồ.Địch Vân thấy họ tới mỗi lúc một nhiều, không khỏi ngấm ngầm kinh hãi trong lòng, vì chàng biết bọn này đến đây là để đối phó với Đinh Điển.Nguyên Đinh Điển bảo chàng chỉ có năm tên kình địch mà chàng đếm được mười bảy tên. Nhà ngục chật quá không đủ chỗ nằm, mọi người phải ngồi bó gối.Đinh Điển cứ nằm quay vào tường, không lý gì đến bọn người này.Bọn phạm nhân mới đến la ó om sòm, kẻ cười người nói. Sau chúng lại cãi cọ dức lác.Địch Vân nghe một lúc đoán ra bọn mười bảy người này chia làm ba phái.Chúng đều muốn lấy một vật trân quý gì đó. Thỉnh thoảng chàng liếc mắt nhìn qua, chạm phải mục quang hung dữ