Polaroid
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326522

Bình chọn: 8.5.00/10/652 lượt.

lại bị hãm hại thế nào, nhất nhất thuật lại. Chỉ có vụ lão cái truyền dạy kiếm pháp là chàng dấu nhẹm không nói đến, vì chàng đã lập thệ với lão quyết chẳng tiết lộ vụ này, vả nhận thấy đó là một chi tiết vụn vặt, chẳng quan trọng gì.Chàng thuật chuyện xong thì hàm râu của Đinh Điển cũng cạo gần hết.Địch Vân thở dài hỏi:– Đinh đại ca! Tiểu đệ bị nỗi oan uổng tày đình, chẳng lẽ không có lý do?Chắc bọn họ Oán hận gia sư hạ sát Vạn sư bá, nhưng Vạn sư bá chỉ bị thương xoàng chứ không chết. Tiểu đệ bị giam cầm đã lâu năm, tưởng nên thả ra thì phải. Nếu bảo là họ quên tiểu đệ cũng không đúng. Hôm trước gã tiểu sư đệ họ Thẩm chẳng đã đến thăm tiểu đệ đấy ư?Đinh Điển ngoẹo đầu ngó Địch Vân hết bên này qua bên kia rồi nổi lên tràng cười khành khạch.

 


Mỗi Cái Chụp Là Một Mạng Người

Địch Vân ngớ ngẩn hỏi:– Đinh đại ca! Tiểu đệ nói có chỗ nào không đúng?Đinh Điển cười đáp:– Đúng lắm! Đúng lắm! Hoàn toàn đúng cả, chẳng có chỗ nào không đúng.Chỉ chỗ nào không giống thế là không đúng thôi.Địch Vân lấy làm kỳ hỏi:– Đại ca nói vậy là nghĩa làm sao?Đinh Điển hỏi lại:– Có một thằng ngốc đưa một cô gái xinh đẹp đến nhà ta. Ta ngó thấy cô liền động lòng ngay, nhưng cô ả lại nhất tâm với gã ngốc kia. Ta muốn chiếm được cô, tất phải trừ khử gã ngốc đó thì huynh đệ tưởng nên dùng cách gì?Địch Vân ngấm ngầm cảm thấy mối đau thương. Chàng buột miệng đáp:– Tiểu đệ chẳng biết dùng cách gì?Đinh Điển nói:– Nếu dùng độc dược hoặc đao kiếm giết chết gã là đeo án mạng vào người không khỏi rắc rối. Huống chi cô gái xinh đẹp mà tính khí cương liệt nếu không tìm cách tự tử thì cũng lo mưu báo thù cho gã. Như vậy có phải hỏng bét không?Sao bằng đưa gã ngốc lên quan để cầm tù. Đồng thời muốn cho cô ả căm hận gã ngốc thì một là khiến gã chuyển tình yêu sang người khác, hai là làm cho gã tỏ ra muốn lìa bỏ cô, ba là đưa gã ngốc vào bẫy làm điều vô sỉ, khiến cô ả nghĩ đến là chán ghét...Địch Vân toàn thân run bần bật hỏi:– Đại ca nói thế thì... nhất thiết nội vụ đều dọ.. Vạn Khuê đã sắp đặt hay sao?Đinh Điển mỉm cười hỏi lại:– Ta có nhìn thấy đâu mà biết được? Có phải sư muội của huynh đệ xinh đẹp lắm không?Địch Vân đầu óc mơ màng, gật đầu mấy cái.Đinh Điển nói:– Ồ! Thế thì muốn lấy lòng vị cô nương đó, dĩ nhiên ta phải vận động ráo riết và phải phí tiền thật nhiều để đưa vụ này ra trước nha môn. Mặt khác ta nói là sẽ tìm cách giải cứu gã tiểu tử kia. Mọi sự cô ả đều nhìn tận mắt, tất nhiên sinh lòng cảm kích. Dĩ nhiên ta phải lễ tiền Phủ đài đại nhân, tri huyện đại nhân, ngoài ra còn phải đút lót bọn nha lại sai dịch ở nha môn thì mọi việc mới châu đáo được.Địch Vân hỏi:– Hắn phí nhiều tiền như vậy tất có công hiệu phải không?Đinh Điển đáp:– Cái đó đã hẳn. Có tiền mua tiên cũng được, sao lại không công hiệu?Địch Vân hỏi:– Nhưng sao... họ không buông tha tiểu đệ mà lại... giam cầm hoài?...Đinh Điển cười đáp:– Huynh đệ có phạm tội gì đâu? Bất quá bọn chúng vu hãm huynh đệ mưu đồ cưỡng gian chưa thành. Cả vụ trộm cắp tiền tài cũng chưa trót lọt, nào phải chuyện phạm thượng làm loạn hay phóng hỏa giết người. Những vụ thường phạm này làm gì đến nỗi phải xuyên thủng xương tỳ bà và giam vào ngục tối như một tên tử tù. Đó là công hiệu về sự phóng tiền bạc. Âm mưu này tuyệt diệu và kín đáo vô cùng. Cô ả kia lại trú ngụ Ở nhà hắn tuy lòng cô hãy còn nhớ tới huynh đệ chứ chưa quên hẳn, nhưng hết năm này qua năm khác, chẳng lẽ chờ đợi hoài không đi lấy chồng?Địch Vân giơ đao lên chém xuống đá đánh “choang” một tiếng rồi nói:– Đinh đại ca! Té ra tiểu đệ không được thả chỉ vì Vạn Khuê đem tiền bạc đút lót chốn công môn.Đinh Điển không trả lời. Hắn ngửa mặt lên ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:– Không đúng! Trong kế hoạch này có chỗ sơ hở rất lớn, nhất định không đúng.Địch Vân tức mình hỏi:– Còn sơ hở gì nữa? Tệ sư muội lấy gã rồi là hết chuyện. Tiểu đệ tự ải mà đại ca không giải cứu là vạn sự xong xuôi và hắn được thỏa mãn tâm nguyện rồi còn gì?Đinh Điển đi lui đi tới trong ngục thất, không ngớt lắc đầu tự nói một mình:– Trong vụ này có chỗ sơ hở rất lớn. Bọn chúng đều là những tay mưu kế sâu xa, sao lại không nhìn thấy?Địch Vân lại hỏi:– Đại ca bảo sơ hở ở chỗ nào?Đinh Điển đáp:– Ở nơi lệnh sư phụ. Lệnh sư đả thương lệnh sư bá rồi trốn đi. Ngũ Vân Thủ Vạn Chấn Sơn là nhân vật lừng lẫy tiếng tăm ở Kinh Châu. Tin lão bị thương không chết chỉ vài ngày là đồn đại khắp nơi, dĩ nhiên lệnh sư cũng biết rồi. Tuy lão nhân gia chẳng còn mặt mũi nào ngó thấy sư huynh nữa, nhưng chẳng lẽ lão lại không phái người đến đón lệnh sư muội về nhà? Lệnh sư muội về rồi là bao nhiêu âm mưu mật kế của Vạn Khuê sẽ hư hết.Địch Vân nghe nói vỗ đùi đáp:– Đúng lắm! Đúng lắm!Tay đeo xiềng khóa, chàng vỗ đùi bật lên những tiếng loảng xoảng. Chàng thấy Đinh Điển diện mạo thô lỗ, không ngờ tâm tư lại tinh tế đến thế, trong lòng khâm phục vô cùng!Đinh Điển ngoảnh đầu lại khẽ nói:– Vì lẽ gì lệnh sư không đón con gái về? Trong vụ này tất có điều ngoắt ngoéo. Nhất định bọn Vạn Khu