Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326473

Bình chọn: 8.00/10/647 lượt.

nhớ đến sư phụ và sư muội, nhưng hình bóng sư phụ rồi cũng nhạt dần, còn con người tha thướt của sư muội, hai má ửng hồng, cặp mắt đen láy vẫn hiện lên rõ rệt như trước đây ba năm.Chàng không dám hy vọng ra khỏi ngục thất để tương hội cùng sư muội, mà hàng ngày không quên khấn vái Hoàng Thiêng run rủi cho sư muội vào ngục thăm chàng một lần là lấy làm mãn nguyện lắm rồi. Dù rằng hàng ngày chàng có bị hán tử điên khùng đánh đập hành hạ chàng cũng cam tâm.Nhưng Thích Phương thủy chung vẫn không tới.Một hôm có người đến thăm Địch Vân. Người này là một thiếu niên anh tuấn mặc áo bào da. Địch Vân cơ hồ không nhận ra, bỗng nghe gã cười hì hì hỏi:– Địch sư huynh! Sư huynh không nhận ra tiểu đệ nữa ư? Tiểu đệ là Thẩm Thành đây mà.Địch Vân trống ngực đánh thình thình. Chàng chỉ mong được tin tức gì về sư muội liền hỏi:– Sư muội ta đâu?Thẩm Thành đưa cái giỏ qua chấn song sắt vào trong, vừa cười vừa đáp:– Đây là đồ của Vạn sư tẩu đưa cho sư huynh. Y không quên tình nghĩa cũ, nay gặp ngày đại hỷ, bảo tiểu đệ đem hai con gà, bốn cái giò heo, mười sáu tấm bánh đến biếu sư huynh.Địch Vân hoang mang hỏi:– Vạn sư tẩu là ai? Ngày đại hỷ gì vậy?Thẩm Thành cười khanh khách, mặt đầy vẻ giảo hoạt, đáp:– Vạn sư tẩu ư? Chính là Thích cô nương, sư muội của Địch sư huynh đó.Bữa nay nàng cùng Vạn sư huynh bái đường thành thân. Y bảo tiểu đệ đưa bánh trái cùng thịt thà biếu Địch sư huynh. Như vậy há chẳng đủ là hậu tình lắm rồi?Địch Vân người lảo đảo, phải vịn tay vào chắn song sắt. Chàng căm giận cất tiếng run run hỏi:– Ngươi... nói nhăng nói càn gì thế? Sư muội tạ.. khi nào chịu lấy... gã họ Vạn.Thẩm Thành cười đáp:– Ân sư ta bị lệnh sư đâm một đao may mà không chết. Nay lão nhân gia dưỡng thương hết bệnh, bỏ qua những việc đã rồi. Lệnh sư muội ở nhà Vạn sư ca ba năm trời yêu nhau đằm thắm. Không chừng... không chừng... ha hạ.. sang năm sẽ sinh hạ một thằng nhỏ mụ mẫm, kháu khỉnh.Ba năm chàng không gặp, nay gã đã lớn tuổi, nói giọng trào phúng đầy vẻ thành thạo.Địch Vân hai tai ù đi. Chàng mường tượng như mình thốt ra câu hỏi:– Sư phụ ta đâu?Rồi tựa hồ nghe Thẩm Thành vừa cười vừa đáp:– Ai mà biết được? Chắc lão tưởng mình giết chết người nên đã xa chạy cao bay, khi nào còn dám trở về?Chàng còn tưởng chừng nghe Thẩm Thành nói móc:– Vạn sư tẩu bảo Địch sư huynh hãy nằm yên trong ngục, chờ y sinh năm trai bảy gái rồi sẽ vào thăm.Đột nhiên chàng gầm lên:– Ngươi nói láo! Ngươi nói láo!Rồi chàng cầm cái giỏ liệng ra. Bánh trái, thịt thà đổ tung tóe.Bỗng chàng nhìn thấy trên tấm bánh còn khắc tám chữ đỏ “Vạn Thích liên nhân, bách niên hảo hợp”.Địch Vân nhất quyết không tin lời Thẩm Thành, bây giờ chẳng thể không tin được nữa.Trong lúc thần trí hồ đồ, chàng nghe gã cười nói:– Vạn sư tẩu còn bảo:“Đáng tiếc là Địch sư huynh không thể đến uống một chung hỷ tửu”...Địch Vân cả tay lẫn dây xiềng đột nhiên thò ra ngoài chấn song sắt nắm lấy cổ Thẩm Thành.Thẩm Thành bở vía muốn chạy trốn, nhưng không hiểu một luồng kình lực từ đâu đưa đến cho Địch Vân nắm gã rất chặt. Mặt gã đang đỏ hồng rồi biến thành xám đen. Hai tay dẫy dụa mà không sao thoát ra được.Tên ngục tốt nghe tiếng Thẩm Thành kêu la vội chạy lại ôm lấy người gã lôi ra. Hắn phải hết sức mới cứu thoát được tính mạng Thẩm Thành.Địch Vân ngồi dưới đất, chẳng nói năng gì cũng không nhúc nhích.Tên ngục tốt cười hơ hớ, lượm lấy gà thịt và bánh trái đem đi. Địch Vân trợn mắt lên nhìn hắn nhưng hắn cũng không ngó thấy.Đêm hôm ấy vào khoảng canh ba, Địch Vân xé áo thành những mảnh nhỏ se lại làm một sợi dây, kết thòng lọng. Hai đầu buộc lên xà ngang cửa sắt trên cao rồi chui đầu vào.Chàng không cảm thấy bi ai mà cũng không thấy phẫn nộ, chỉ biết đời người không còn gì đáng lưu luyến. Đây là lối giải thoát đau khổ một cách êm ả nhất.Địch Vân cảm thấy sợi dây xiết cổ mỗi lúc một chặt. Hơi thở nghẹt lại. Sau một lúc, chàng mê man không biết gì nữa.Nhưng rồi chàng dần dần tỉnh lại. Dường như một bàn tay to lớn đặt lên ngực chàng. Bàn tay này đè xuống rồi lại đưa lên. Mũi chàng đã có luồng không khí thanh lương thấu vào được.

 

Dùng Kỳ Công Đã Bại Địch Nhân

Không hiểu thời gian trôi qua đã bao lâu. Địch Vân từ từ mở mắt ngó thấy bộ mặt râu ria xồm xoàm đang toét miệng ra mà cười.Chàng nghe tiếng cười của hán tử điên khùng, bất giác tức giận đầy ruột, mắng thầm:– Việc gì ngươi cũng chống đối ta. Thậm chí ta đã tìm cái chết, ngươi cũng chẳng để yên.Chàng muốn đứng lên cùng hắn liều mạng một phen, nhưng người suy nhược quá rồi, lực bất tòng tâm.Hán tử điên khùng cười nói:– Ngươi đã tắt thở chừng nửa giờ. Nếu ta không dùng công phu độc môn cứu chữa thì trong thiên hạ chẳng còn người thứ hai nào vãn hồi được sinh mạng cho ngươi.Địch Vân tức giận hỏi:– Ai cầu ngươi cứu ta? Ta không muốn sống nữa.Hán tử đắc ý nhơn nhơn đáp:– Ta không cho ngươi chết là ngươi không chết được.Hán tử điên khùng xích đến bên chàng khẽ nói:– Công phu này của ta kêu bằng “Thần chiếu kinh”. Ngươi đã nghe ai nói đến bao giờ chưa?Địch Vân tức mình đáp:– Ta chỉ biết ngươi mắc bịnh thần kinh. Còn Thần chiếu kinh hay bất thần chiếu


Old school Easter eggs.