Liên Thành Quyết - Full
Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 326493
Bình chọn: 8.5.00/10/649 lượt.
a cúc.Địch Vân sợ hắn ngó thấy mình nhìn trộm, liền quay đầu ra phía khác.Từ ngày Địch Vân phát giác ra điều bí mật này, cứ sáng sớm là chàng lại liếc mắt nhìn trộm hán tử điên khùng thấy sắc mặt hòa dịu chăm chú nhìn chậu hoa tươi.Từ mùa xuân có hoa cúc, hoa mai côi, sang mùa hạ là hoa đinh hương, hoa phụng tiên. Trong vòng nửa năm, hai người nói với nhau không đến mười câu. Cứ đêm trăng tỏ là hai người lại chịu một trận đòn.Địch Vân đã nhận ra là mình cứ lẳng lặng là nộ khí của hán tử bớt đi nhiều.Tay đấm chân đá nhẹ đến phân nửa. Chàng nghĩ bụng:– Qua mấy năm nữa, e rằng ta quên hết chẳng còn nói được câu gì.Hán tử điên khùng tuy man rợ vô lý nhưng cũng có chỗ hay là hắn làm cho ngục tốt hoảng sợ, không dám vào phòng lao rắc rối. Hắn quả là người không biết sợ trời sợ đất. Ngục tốt bị hắn thóa mạ thậm tệ không đưa cơm cho thì hắn cướp lấy cơm của Địch Vân mà ăn. Nếu cả hai người cùng không có cơm thì hắn nhịn đói mấy ngày cũng thản nhiên như không.Đêm hôm ấy nhằm ngày rằm tháng , hán tử sau khi bị khảo đả, đột nhiên người phát nóng rồi hôn mê nói sảng chẳng đâu vào đâu. Địch Vân phảng phất thường nghe hắn hô hoán hai tiếng như “Song hoa” mà cũng giống như “Thương hoài”.Ban đầu Địch Vân bỏ mặc không dám hỏi gì đến, nhưng tới giờ Ngọ hôm sau, chàng nghe hắn vừa rên vừa gọi:– Nước... nước... cho ta uống nước.Chàng không nhịn được liền cầm bình sành kề vào miệng hắn. Một mặt chàng chú ý đề phòng hắn ra tay đánh ẩu. Nhưng may lần này hắn ngoan ngoãn uống nước rồi ngủ đi.Đêm đến, bốn tên ngục tốt lại vào giải hắn đi khảo đả một trận. Lần này hắn trở về miệng rên la lúc đứt lúc nối.Một tên ngục tốt hung hăng nói:– Ngươi quật cường không chịu cung xưng, ngày mai lại đánh nữa.Tên ngục tốt khác đáp:– Nhân lúc hắn thần trí chưa tỉnh mà chúng ta bức bách hắn, lỡ ra hắn xuống chầu Diêm Vương thì không hay đâu.Địch Vân và hán tử kia cùng ở trong ngục lâu ngày với nhau, tuy chàng bị hắn khinh khi hành hạ, nhưng chàng không muốn hắn bị chết dưới bàn tay ngục tốt.Đến ngày , Địch Vân cho hán tử uống nước bốn, năm lần. Hán tử gật đầu tỏ vẻ tạ Ơn.Canh hai đêm hôm ấy, quả nhiên bốn tên ngục tốt lại tới. Địch Vân nghĩ bụng:– Lần này nếu để chúng đem hắn đi khảo đả thì nhất định phải chết. Chàng đâm liều nhảy lại đứng chắn trước cửa ngục, quát lớn:– Không được vào!Một tên ngục tốt cao lớn rảo bước tiến lại thóa mạ:– Tặc tù phạm! Tránh ra!Địch Vân cánh tay vô lực, chàng cúi đầu xuống cắn vào ngón tay trỏ và ngón tay giữa tên ngục tốt, máu chảy đầm đìa. Răng chàng cắm ngập vào tận xương tưởng chừng muốn cắn đứt.Tên ngục tốt kia giật mình kinh hãi, vội xoay mình chạy ra khỏi lao phòng.Thanh đơn đao của gã rớt xuống đất đánh “Choang” một tiếng.Địch Vân cúi xuống cướp lấy chém liền ba đao. Tuy cánh tay chàng không còn kình lực, nhưng chiêu số vẫn tinh diệu.Một tên ngục tốt béo mập cầm đao xông lại. Địch Vân nghiêng mình ra chiêu “Đại mẫu ca diêm thất, trường nga mỗ dực viên”. Nguyên là chiêu “Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên”. Thanh đơn đao xoay thành vòng tròn chém đánh “chát” một tiếng vào đùi ngục tốt.Ngục tốt sợ quá vừa lăn vừa bò lui ra.Biến diễn này làm cho máu đổ ở cửa ngục thất. Bốn tên ngục tốt thấy chàng như con cọp điên khùng chỉ chực liều mạng, chúng không dám sấn vào một cách khinh xuất, chỉ đứng ngoài cửa chửi rủa mười tám đời tổ tiên nhà Địch Vân. Những lời thô tục ô uế chúng cũng đem ra mà thóa mạ.Địch Vân chẳng nói nửa lời, cứ đứng giữ ở cửa ngục.Bọn ngục tốt cũng không cầu viện binh. Chúng không đánh nổi, chỉ thóa mạ một hồi rồi bỏ đi.Bốn ngày liên tiếp, bọn ngục tốt đã chẳng đưa cơm, lại không cho nước. Đến ngày thứ năm, Địch Vân khát quá không nhịn được nữa. Hán tử điên khùng càng nóng nảy hơn. Hắn bảo chàng:– Ngươi giả vờ chém chết ta đi là bọn chó đẻ kia phải đem nước vào.Địch Vân không hiểu lý lẽ, cũng tự nhủ:– Bất luận làm thế có được ích gì không, ta cũng thử coi.Chàng liền lớn tiếng quát:– Bọn ngươi không đem nước vào thì ta hãy chém chết tên điên khùng này rồi sẽ liệu.Chàng xoay sống đao bổ xuống chấn song sắt bật lên những tiếng loảng choảng.Bỗng thấy ngục tốt lật đật chạy lại quát:– Ngươi mà đụng đến một sợi lông của hắn thì lão gia dùng đao nhọn đâm ngươi trăm nhát.Tiếp theo gã đưa cơm nguội và nước lạnh vào.Địch Vân cho hán tử ăn uống xong rồi hỏi:– Chúng đã hành hạ ngươi mà lại sợ ta giết ngươi là nghĩa lý gì?Hán tử điên khùng dương cặp mắt tròn xoe, giơ cái bát sành trong tay lên đập xuống đầu chàng, cất tiếng thóa mạ:– Phen này ngươi lại giả vờ lấy lòng ta, ngươi tưởng ta mắc bẫy chăng?“Choang” một tiếng! Cái bát vỡ tan. Trán Địch Vân máu chảy đầm đìa.Chàng hoang mang lùi lại, miệng lẩm bẩm:– Thằng cha này lại nổi cơn điên rồi.Nhưng từ đó, những đêm trăng tròn, bọn ngục tốt vẫn đưa hán tử điên khùng ra ngoài khảo đả, hắn trở về rồi không tiết hận lên người Địch Vân nữa. Có điều hai người vẫn chẳng ai nói với ai một câu nào. Khi Địch Vân nhìn hắn nhiều thì hắn lại lượm đá liệng tới.Đến mùa đông năm thứ ba, Địch Vân không muốn ra khỏi nhà ngục nữa.Tuy những lúc mộng hồn say tỉnh chàng còn