Teya Salat
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327273

Bình chọn: 10.00/10/727 lượt.

hết.Lão bị Huyết Đao Tăng hành hạ xỉ nhục làm cho tư cách cục xúc đê hèn kiềm chế tận đáy lòng đã mấy chục năm nay đột nhiên lại phát ra, trong khoảng thời gian mấy giờ lão đã biến thành một con người khác.Địch Vân ấp úng hỏi:– Các hạ bảo tại ha..... tại hạ đá chết lão ư?Hoa Thiết Cán đáp:– Nhất định là thế, tiểu sư phụ không tin thì cầm huyết đao chém vào hai chân lão rồi hãy lôi người ra quan sát là biết ngay.Kế hoạch của lão lúc này cũng cực kỳ thâm độc.Địch Vân đưa mắt nhìn Thủy Sanh nàng tưởng chàng muốn đoạt thanh huyết đao trong tay mình, sợ quá lùi thêm một bước.Địch Vân lắc đầu nói:– Cô nương bất tất phải kinh hãi, tại hạ không gia hại cô đâu vừa rồi nếu cô vung đao chém một nhát thì cả tại hạ lẫn lão hòa thượng đều chết cả, đa tạ cô nương đã tha mạng.Thủy Sanh hắng đặng một tiếng chứ không nói gì.Hoa Thiết Cán nói:– Thủy điệt nữ! đó là ngươi có điều sai quấy tiểu sư phụ thành tâm tạ Ơn, ngươi nên đáp lại là phải vừa rồi lão ác tăng vung đao chém đầu ngươi nếu không có tiểu sư phụ thương hương tiếc ngọc giải cứu thì còn gì là tánh mạng?Thủy Sanh cùng Địch Vân nghe nói bốn chữ “Thương hương tiếc ngọc” đều trợn mắt lên nhìn lão.Thủy Sanh tuy là một thiếu nữ xinh đẹp nhưng Địch Vân cứu nàng chỉ vì ý niệm không nên giết hảo nhân, Hoa Thiết Cán nói câu này thành ra chàng có dạ bất lương, tham hoa háo sắc.Thủy Sanh vẫn đem lòng nghi kỵ Địch Vân, Hoa Thiết Cán nói vậy càng khiến nàng chán ghét, trong lúc nhất thời nàng không phân biệt được mình chán ghét Hoa Thiết Cán hay chán ghét Địch Vân nhiều hơn, nhưng tóm lại nàng coi cả hai người đều là phường gian ác.Thủy Sanh liếc mắt ngó lại thi thể phụ thân, mối bi thương lại nổi dậy, liền chạy tới phục xuống bên mà khóc rống lên.Hoa Thiết Cán cười hỏi:– Tiểu sư phụ! Pháp danh của tiểu sư phụ là gì?Địch Vân đáp:– Tại hạ không phải là hòa thượng, các hạ đừng một điều sư phụ hai điều sư phụ nữa, tại hạ mặc tăng bào cải trang để lánh nạn là một trường hợp bất đắc dĩ.Hoa Thiết Cán cả mừng nói:– Nếu vậy lại càng tuyệt diệu! Té ra tiểu sư phu..... à quên... chết thật! Xin hỏi tôn tánh đại danh của đại hiệp là gì?Thủy Sanh tuy đau thương khóc lóc nhưng những lời đối đáp của hai người vẫn phảng phất lọt vào tai nàng, nàng nghe Địch Vân không phải là hòa thượng, trong lòng bán tín bán nghi.Lại nghe Địch Vân đáp:– Tại hạ họ Địch là một tên vô danh tiểu tốt, một phế nhân, tưởng chết rồi mà còn sống, có phải đại hiệp nào đâu?Hoa Thiết Cán cười nói:– Tuyệt diệu! Tuyệt diệu! Địch đại hiệp thần dũng hơn đời, Thủy điệt nữ cũng tài mạo song toàn, thật xứng đôi vừa lứa Hoa mỗ quyết làm ông mai thì cuộc nhân duyên này không đi đâu mất được, hay quá thật là hay quá! Té ra Địch đại hiệp không phải người xuất gia chỉ còn chờ tóc mọc dài thay áo mặc, là không còn sơ hở chỗ nào nữa và dĩ nhiên không phải hoàn tục.Lão vẫn nhận định Địch Vân là hòa thượng ở Huyết Đao Môn, vì chàng mê nhan đắm sắc của Thủy Sanh mà cố ý không nhận...Địch Vân lắc đầu lộ vẻ mặt buồn thiu nói:– Các hạ nên giữ miệng sạch sẽ một chút, đừng thốt lời dơ bẩn. Chúng ta ra khỏi hang này rồi vĩnh viễn tại hạ không thấy mặt các hạ và cũng không gặp Thủy cô nương nữa.Hoa Thiết Cán sửng sốt, trong lúc nhất thời lão không hiểu chỗ dụng ý của Địch Vân, lão ngẫm nghĩ một chút như người chợt tỉnh ngộ reo lên:– À! Hoa mỗ hiểu rồi! Hoa mỗ hiểu rồi!Địch Vân trợn mắt lên nhìn lão hỏi:– Các hạ hiểu gì?Hoa Thiết Cán khẽ đáp:– Địch đại hiệp ở trong tự viện còn có mỹ nhân khác làm bạn tri kỷ vậy Thủy cô nương đây không thể đưa đi làm vợ chồng lâu dài, hà hà! Nếu vậy thì làm phu thê mây mưa mấy bữa cũng được chứ có hề gì?Lão nói mấy câu này lọt vào tai Thủy Sanh nàng phẫn nộ không sao kiềm chế được, chạy lại tát bốp bốp vào mặt lão luôn bốn cái.Địch Vân dương cặp mắt bâng khuâng lên nhìn một cách thản nhiên, chàng cho là những cái đó không liên quan gì đến mình.Sau một lúc, Huyết Đao Tăng vẫn không cử động.Thủy Sanh mấy lần muốn cầm đao lại chặt hai chân lão nhưng vẫn không dám.Trải qua mấy phen biến cố kịch liệt nàng cảm thấy đói bụng, mà thịt ngựa hai tên ác tăng chặt ra rồi còn bỏ đó.Lúc này phụ thân nàng chết rồi, trinh tiết cùng tính mạng cũng khó bảo toàn, thì còn nghĩ gì đến đó là thịt con ngựa yêu quí của mình? Nàng lấy hỏa thạch trong bọc ra đốt củi khô để nướng thịt ngựa.Hoa Thiết Cán huyệt đạo bị điểm chưa được giải khai, lão không biết nịnh hót Địch Vân bằng cách nào cho khỏi trơ trẽn.Địch Vân cũng không lý gì đến lão, nằm xuống đất tuyết dưỡng thần.Thủy Sanh nhìn ánh lửa, nước mắt nhỏ giọt rớt xuống đất tuyết rồi dần dần cùng nước tuyết đọng lại thành băng.Địch Vân mới đả thông hại mạch Nhâm Đốc, cảm thấy tinh thần phấn khởi, một luồng nhiệt lưu trong người chạy từ trước ngực ra sau lưng lại từ sau lưng ra đến trước ngực, hết vòng này đến vòng khác luân chuyển không ngớt. Cứ chuyển hết một vòng chân khí lại nhận thấy khắp nơi trong mình đều nẩy nở thêm khí lực.Tuy nhiên chỗ chân gãy cùng những vết thương bị Thủy Sanh đánh gây ra lại cực kỳ đau đớn, có điều chàng đã gia tăng nội lực nên nhịn đau một cách dễ dàng.Chàng c