Liên Thành Quyết - Full
Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327783
Bình chọn: 8.00/10/778 lượt.
bức tường, nàng vừa thương tâm, vừa sợ hãi lại vừa phẫn nộ, lớn tiếng thóa mạ:– Quân chó đẻ! Ngươi thật là một tên lão tặc dã man, vô sỉ!Nhưng miệng nàng bị nhét dẻ, thanh âm ú ớ trong bụng không phát ra được.Vạn Chấn Sơn đang đưa tay tháo viên gạch thứ hai thì đột nhiên nghe tiếng bước chân vang lên.Vạn Khuê hối hả chạy vào, chân bước lảo đảo miệng hô:– Gia gia! Nguy rồi! Ngô Khảm... Ngô Khảm...Người đã đụng vào bàn, mấy tiếng loảng xoảng vang lên, cây đèn dầu rớt xuống đất vỡ tan tành, trong phòng tối sầm lại, chỉ còn ánh trăng thảm đạm lọt qua làn giấy che cửa thấu vào một chút.Vạn Chấn Sơn hỏi giật giọng:– Ngô Khảm làm sao mà ngươi hoảng hốt như vậy? Hãy trầm tĩnh nói lại cho ta nghe.Vạn Khuê đáp:– Không thấy xác Ngô Khảm đâu cả.Vạn Chấn Sơn thóa mạ:– Thúi lắm! Sao lại không thấy?Nhưng thanh âm lão cũng run lên, hiển nhiên trong thâm tâm đầy vẻ khiếp sợ, viên gạch tháo ra rồi đang cầm trong tay bất giác để rớt xuống đất.Vạn Khuê nói:– Hài nhi thò tay vào gầm giường gia gia mò mãi chẳng thấy đâu, sau thắp đèn lên soi, quả nhiên thi thể Ngô Khảm mất biến đâu rồi, hài nhi tìm kiếm phía sau rèm, su tủ, khắp nơi cũng không thấy đâu.Vạn Chấn Sơn trầm ngâm nói:– Thế này thì kỳ diệu...! Chắc gã Bốc Viên, Thẩm Thành muốn giở trò quỉ gì đây.Vạn Khuê ấp úng hỏi:– Gia gia! Hay là... hay là... Ngô Khảm chưa chết, hắn ngừng thở một lúc rồi sau sống lại?Vạn Chấn Sơn thóa mạ:– Thúi lắm! Lão gia mang ngoại hiệu là Ngũ Vân Thủ, công phu bàn tay há phải tầm thường, có lý nào không bóp chết nổi một tên đồ đệ?Vạn Khuê đáp:– Dạ! Theo lẽ ra thì Ngô Khảm bị gia gia bóp chết rồi, nhưng... nhưng không hiểu tại sao chẳng thấy xác gã đâu? Hay là... hay là...Vạn Chấn Sơn hỏi:– Hay là làm sao?Vạn Khuê đáp:– Hay là trên đời quả có chuyện quỉ nhập tràng? Oan hồn của gã chưa tiêu tan...Vạn Chấn Sơn tức mình gắt lên:– Đừng nghĩ vơ nghĩ vẫn nữa, chúng ta hãy xử trí ngay con dâm phụ và con tiểu quỉ kia đã rồi sẽ đi tìm xác Ngô Khảm, tình trạng này mà đổ bể ra thì cha con mình chẳng còn đất dong thân ở thành Kinh Châu nữa.Dứt lời lão tiếp túc tháo từng phiến gạch trên tường xuống.Trong lúc ngủ mơ lão đã hành động tháo tường xây tường quen rồi, thủ pháp rất thuần thục, hiện giờ chẳng có đèn đóm gì mà động tác của lão vẫn mau lẹ như thường.Vạn Khuê dạ một tiếng, rút đao cầm tay tiến lại bên Thích Phương, cất tiếng run run nói:– Phương muội! Ta đối với nàng có điều không phải, sau khi nàng chết đi đừng oán ta nhé!Thích Phương không nói được, ráng nghiêng mình chồm lên, đưa đầu vai hích mạnh vào người gã.Cha con họ Vạn đã giết nàng thì thôi lại không tha cả Không Tâm Thái, thật là chó má, dã man đến cùng cực! Thích Phương căm hận nên lúc lâm tử hãy còn đánh gã một đòn.Vạn Khuê bị nàng huých mạnh, người gã lảo đảo lùi lại hai bước.Gã dơ đao lên quát mắng:– Con dâm phụ kia! Ngươi chết đến gáy rồi mà còn nổi hung.Giữa lúc ấy bỗng nghe mấy tiếng lách cách vang lên, cửa thư phòng từ từ mở ra.Vạn Khuê giật mình kinh hãi, vội quay đầu nhìn lại.Dưới ánh trăng thảm đạm gã thấy cửa phòng mở mà không có người tiến vào.Vạn Chấn Sơn quát hỏi:– Ai?Cửa phòng lại bật lên mấy tiếng lách cách mà vẫn không thấy ai đáp lại.Dưới ánh sánh lờ mờ bỗng có một bóng người sừng sững nổi lên di chuyển gần lại, bóng người nhảy thếch từng bước một, tựa hồ đầu gối cứng đơ không co lại được.Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê khiếp sợ không bút nào tả xiết, bất giác lùi lại hai bước.Bóng người kia nhảy gần tới nơi, ánh trăng soi rõ mặt.Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê bật tiếng la thất thanh:– Trời ơi!Người này hai mắt mở thật lớn, đầu lưỡi thò ra ngoài, mũi miệng đều chảy máu, chính là Ngô Khảm mà Vạn Chấn Sơn đã bóp chết.Thích Phương thấy tình trạng khủng khiếp này cũng bở vía, tưởng chừng trái tim ngừng đập.Ngô Khảm đứng sững giữa thư phòng, hai tay từ từ đưa ra trỏ về phía Vạn Chấn Sơn.Vạn Chấn Sơn quát lên:– Tên tiểu tặc Ngô Khảm kia! Chẳng lẽ lão gia còn sợ quỉ nhập tràng?Lão rút đao nhằm đầu Ngô Khảm chém tới, nhưng thanh đao còn cách đầu gã chừng nửa tấc, đột nhiên lão cảm thấy cổ tay tê chồn, thanh đơn đao cầm không chặt tuột tay rớt xuống đất đánh keng một tiếng.Tiếp theo sau lưng lão cũng tê chồn, rồi toàn thân không nhúc nhích được nữa.Vạn Khuê sợ quá đứng thộn mặt ra, gã thấy quỉ nhập tràng của Ngô Khảm quanh lại phía sau phụ thân rồi lại từ từ đưa hai tay về phía gã như để chụp lấy mình, gã muốn la lên:– Ngô sư đệ! Ngô sư đệ! Tha cho tiểu huynh!Nhưng tựa hồ cổ họng bị nút chặt không so thốt nên lời được.Gã lùi lại hai bước, chân nhủn ra, té nhào xuống đất.Vạn Khuê lại thấy Ngô Khảm hạ tay mặt thấp xuống sờ lên mặt gã, bàn tay Ngô Khảm giá lạnh làm cho gã hồn bay phách tán, xuýt nữa ngất đi.Đột nhiên người Ngô Khảm xổ về phía trước nằm phục lên mình Vạn Khuê rồi không nhúc nhích nữa.Phía sau Ngô Khảm một người đứng sững.Người này bỗng lộ nụ cười đắc ý rồi cất bước đến bên Thích Phương, móc giẻ trong mồm nàng ra, hai tay y rứt mấy cái, bao nhiêu dây cột chân tay nàng đều bị đứt hết.Người đó lại đá vào lưng Vạn Khuê một cái thật mạnh khiến toàn thân gã nhủn ra.Thích Phương bồng Không