Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328140

Bình chọn: 8.00/10/814 lượt.

c nàng lẩm bẩm:– Nguyên công công còn có bản lãnh học tiếng người rất giỏi mà trước nay ta không hay.Rồi nàng tự hỏi:– Công công học tiếng của Ngô Khảm để phát âm là có dụng ý gì?Đầu óc nàng chợt nhớ ra một việc, nhưng chỉ là hình bóng lờ mờ chứ không rõ rệt, có điều nội tâm nàng đâm ra khủng khiếp mà không hiểu vì đâu.Lại nghe Vạn Chấn Sơn hỏi:– Chà chà! Ngươi tưởng ta không biết ư? Ngươi dẫn tên lang trung bán thuốc vào thành Kinh Châu, hắn chính là một tên giang dương đại đạo, ngươi cấu kết với hắn định tiến vào...Lão nói mấy câu này một cách đường hoàng dõng dạc.Tiếp theo lão đổi giọng ngập ngừng hỏi khẽ:– Sư phụ!.... Sư phụ bảo tiến vào đâu?Vạn Chấn Sơn lớn tiếng:– Các ngươi định vào nhà công quán của Lăng Tri Phủ để ăn cắp một văn kiện cực kỳ cơ mạt, có đúng thế không? Ngô Khảm! Ngươi... ngươi còn định chối cãi ư?Lão đổi giọng Ngô Khảm:– Sư phụ!.... Sao sư phụ biết thế? Sư phụ!.... Xin lão nhân gia nghĩ đến tình đệ tử bình nhật rất hiếu thuận mà lượng thứ cho đệ tử một phen, từ đây... đệ tử không dám càn rỡ nữa.Vạn Chấn Sơn dõng dạc hỏi:– Vụ tầy đình đó mà bỏ đi được ư?Thích Phương vừa ghé mắt dòm vừa lắng tai nghe từ nãy tới giờ nàng nhận ra Vạn Chấn Sơn bắt chước khẩu âm Ngô Khảm thực ra không giống hẳn, nhưng lão hạ thấp giọng cố biến đổi thành tiếng nói hàm hồ. Mỗi câu lão nêu thêm một tiếng “Sư phụ” đồng thời lão không ngớt tự xưng là “Đệ tử” khiến những người ở ngoài phòng thoáng nghe không chú ý đế sự giả dối, dĩ nhiên yên trí là lời Ngô Khảm nói ra. Vả lại chính mắt mọi người đã ngó thấy Ngô Khảm tiến vào phòng và đã nói với Vạn Chấn Sơn lúc trước thì bây giờ câu chuyện tiếp tục, tuy nhiên thanh âm không giống lắm, nhưng ngoài Ngô Khảm ra còn ai nữa đây? Mặt khác những câu nói của Vạn Chấn Sơn, lão dụng tâm thỉnh thoảng lại hô “Ngô Khảm” để ngươi bên ngoài càng yên trí hơn nữa.Thích Phương còn đang ngẫm nghĩ, bỗng thấy Vạn Chấn Sơn khẽ bồng xác Ngô Khảm lên, từ từ cúi xuống, tay trái lão khẽ vén rèm.Thích Phương ngó tới đây sợ quá, trái tim cơ hồ ngừng đập.Nàng lẩm bẩm:– Phen này nhất định công công ngó thấy ta và lão cũng bóp cổ cho ta chết mà thôi.Dưới ánh đèn lờ mờ, nàng ngó thấy một cái đầu chuồn vào gầm giường và đúng là đầu Ngô Khảm, tròng mắt lồi ra rất lớn, coi chẳng khác nào mắt cá vàng chết rồi.Thích Phương hết sức nép mình vào phía trong để tránh cho đầu xác khỏi đụng tới người nàng.Nhưng thi thể Ngô Khảm tiếp tục bị đẩy mãi vào đã đụng đến chân nàng rồi đụng tới lưng nàng nữa.Lại nghe Vạn Chấn Sơn ngồi xuống quát lớn:– Ngô Khảm! Sao còn chưa quì xuống? Ta phải cột ngươi lại đưa đến Lăng tri phủ, tha hay không là việc của phủ dài, ta không thể tác chủ được.Lão bắt chước tiếng Ngô Khảm:– Sư phụ Ơi! Sư phụ nhất định không chịu dung tha cho đệ tử một lần ư?Vạn Chấn Sơn lấy lại giọng nói của mình đáp:– Dạy dỗ thành tên đệ tử như ngươi, Vạn gia phải mất mặt với thiên hạ, tạ..ta tha ngươi thế nào được?Thích Phương nằm dưới gầm giường dòm qua khe rèm thấy Vạn Chấn Sơn rút lưỡi dao trủy thủ ở sau lưng ra khẽ cắm vào trước ngực lão.Nàng còn nhìn rõ phía trong áo trước ngực lão hiển nhiên có lớp độn, hoặc là tấm gỗ mềm, hoặc đất dẻo, hoặc bột bánh gì đó để giữ cho lưỡi trủy thủ khỏi rớt ra.Bây giờ Thích Phương hiểu rõ âm mưu của Vạn Chấn Sơn là thế nào rồi.Bỗng nghe Vạn Chấn Sơn lớn tiếng quát:– Ngô Khảm! Sao không quì xuống?Rồi lão lại thấp giọng học tiếng Ngô Khảm ú ớ:– Sư phụ! Đây là sư phu..... bức bách đệ tử, đừng trách đệ tử bất nghĩa...Vạn Chấn Sơn rú lên một tiếng khủng khiếp:– Úi chao!Lão vung chân đá bật cánh cửa sổ, hốt hoảng la:– Tiểu tặc! Ngươi... ngươi... dám hành hung...Lại nghe đánh “Sầm” một tiếng! Bên ngoài có người đá bật cửa phòng.Vạn Khuê chạy vào trước, dĩ nhiên gã biết bây giờ là lúc nên phá cửa chạy vào.Bọn, Lỗ Khôn, Tôn Quân, Bốc Viên lục tục theo sau, Vạn Chấn Sơn hai tay ôm ngực, ngón tay trỏ vào chỗ máu đang chảy đầm đìa, chắc là trong tay lão cầm dấu một bình nước đỏ.Người lảo đảo trỏ vào phía cửa sổ lên lên:– Tên tiểu tặc Ngô Khảm... đâm ta một đao rồi chạy trốn... mau mau... rượt theo gã...Lão nói chưa dứt câu này đã xiêu người đi té xuống giường.Vạn Khuê la hoảng:– Gia gia! Gia gia! Thương thế của gia gia làm sao?Bọn Lỗ Khôn, Tôn Quân, Bốc Viên, Phùng Thản, Thẩm Thành năm tên, kẻ trước người sau nhảy qua cửa sổ vừa hô hoán vừa rượt theo.Chỉ trong chốc lát tiếng tăm đồn đại khắp nơi trong thành Kinh Châu đều biết tin này, ai cũng kinh hãi.Thích Phương nằm dưới gầm giường thấy xác Ngô Khảm mỗi lúc một lạnh toát. Lòng nàng run sợ đến cực điểm mà không dám nhúc nhích.Lúc này công công nàng nằm thẳng cẳng trên giường, trượng phu nàng đứng bên cạnh lão.Bỗng nghe Vạn Chấn Sơn khẽ cất tiếng hỏi:– Có ai nghi ngờ gì không?Vạn Khuê đáp:– Không có đâu, gia gia đóng kịch hay quá! Vụ này giống hệt lúc hạ sát Thích Trường Phát, thật là tuyệt diệu, không sơ hở chút nào!Câu nói “... giống hệt lúc hạ sát Thích Trường Phát thật là tuyệt diệu không sơ hở chút nào”, chẳng khác gì lưỡi đao trủy thủ đâm vào trái tim Thích Phương.Vừa rồi nàng đã phảng phất khủng khiếp về vụ này, nhưng


Polaroid