Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329500
Bình chọn: 7.00/10/950 lượt.
ôm qua Tế-tác báo rằng quân ở đồn
Vĩnh-nhân sắp lên đường đi Kinh-châu, sẽ có quân mới tới, sáng mai bàn
giao. Tuyệt không ngờ là đánh úp Độ-khẩu.
Đào Kỳ hỏi mật khẩu đêm nay cùng chi tiết trong thành. Vũ Gia trả lời rõ ràng. Chàng bảo y :
– Nếu đúng như lời người nói, sau khi hạ Độ-khẩu, ta cho ngươi làm lữ trưởng kỵ binh như cũ.
Đến đây thì ba lữ đã theo cầu phao qua sông. Đào Kỳ dặn Hoàng Thiều-Hoa :
– Sư tỷ cẩn thận, tại Việt-tây có Công-tôn Phúc, con nuôi Công-tôn Thuật, võ nghệ rất cao cường.
Giao-long nữ bảo Đào Kỳ :
– Đại-ca, bây giờ chúng em trở về đánh cảng Độ-khẩu.
Rồi nàng cùng đội Giao-long Thiên-trường với đám huynh đệ Cối-giang trở
về Độ-khẩu. Tới nơi, tướng sĩ thủy quân chờ đợi ứng chiến. Trần Quốc móc trong túi ra một cái hộp lớn nói:
– Đây là thuốc chống lạnh, mỗi người phải uống một viên. Như vậy chúng
ta có thể chịu lạnh được trong ba giờ. Chỉ cần ba giờ, chúng ta chiếm
được Độ-khẩu rồi.
Phó tướng Ngô Đạt hỏi:
– Hiện tại đây chúng ta có 50 chiến thuyền lớn, 50 chiến thuyền nhỏ.
Giặc có 100 chiến thuyền lớn, 50 chiến thuyền nhỏ. Vậỵ tại đây chúng ta
đông hơn. Cần phải đánh thắng ngay trong đêm nay, nếu chậm trễ, đội
Mễ-dương kéo tới thì nguy.
Giao-long nữ truyền lệnh:
– Đô đốc Vĩnh-nhân cùng các thuyền chờ sẵn bên này. Khi thấy bên kia
sông có lửa cháy, hỗn loạn thì cho chiến thuyền sang đánh. Mọi người đều phải thoa lưu huỳnh với rượu vào chân tay, nếu không sẽ bị đội
Thần-long cắn chết.
Nói xong nàng cùng đội Giao-long binh, đội đệ tử Cối-giang đeo giây vào
lưng trườn xuống nước, lặn sang bên kia bờ. Tổng số đội Giao-long binh
trên 200 người, chăng được 200 sợi dây. Bên này Ngô Đạt cho thủy quân
cùng bám dây qua sông.
Chỉ lát sau hơn 500 người qua sông. Giao-long nữ cùng đội Giao-long binh lặn xuống nước đục thuyền địch. Nàng ra lệnh cho họ đục những lỗ lớn
gần bằng cái mâm, nhưng chỉ đục gần lủng thì ngừng lại. Giữa miếng ván
đục, đóng một cái đinh lớn, đầu đinh buộc sợi dây. Đang khi giao chiến
thì giật dây cho ván bật khỏi thuyền.
Ngũ-long công chúa đã sang sông cùng với mấy cái bè chở Thần-long. Thần-long theo đầu cầu bò lên chiến thuyền địch.
Bấy giờ Giao-long nữ mới cho lệnh chiến thuyền Hán rời bến sang sông.
Thuyền tới bên này bờ, Ngô Đạt đốt pháo lệnh, quân sĩ tràn vào thành.
Bấy giờ thủy quân Thục mới thức giấc. Việc đầu tiên họ thấy trong chiến
thuyền đầy rắn. Bước đến chỗ nào cũng đầy rắn, thuyền thì lủng những lỗ
lớn, nước tràn vào ào ào. Họ kinh hồn táng đởm, bỏ thuyền nhảy xuống
sông bơi trốn. Thế là phút chốc các chiến của họ chìm xuống đáy sông.
Quân Thục tuy anh dũng, nhưng giật mình thức giấc, các cửa thành đã mở,
quân Hán tràn vào chiếm mất rồi, thành ra họ chỉ còn một nước là đầu
hàng.
Dù sao Đào Kỳ vẫn chưa quen cách tiếp quản đồn trại, canh giữ, phỏng vấn tù binh. Song Minh Giang là người chỉ huy đánh Độ-khẩu, chàng đã ở
trong quân ngũ hai chục năm, rất thạo việc đánh thành, chiếm đất. Nên
khi đội quân của Trần Quốc, Ngô Đạt đánh các cửa Đông, Nam. Các đội của
Nghĩa, Lễ, Trí, Tín đánh phía Tây, Bắc, cùng tràn vào thành. Minh Giang
truyền thu quân, tiếp quản doanh trại, phân loại, thẩm vấn tù binh, chỉ
một lát là xong.
Trời sáng Đào Kỳ chỉ huy tiếp thu xong Độ-khẩu, Hoa-bình, Mễ-dương. Đến
trưa được tin Đào Hiển-Hiệu đã chiếm thành Phổ-khách. Không thấy tin tức Hoàng Thiều-Hoa, chàng hồi hộp lo nghĩ cho sư tỷ.
Đến chiều Trần Huệ đã thực hiện xong hai chục cầu phao. Đại quân
Cửu-chân, Quế-lâm, Tượng-quận qua sông hết. Mười lăm vạn quân đổ vào đất Thục chiếm ba thành.
Bỗng Thần-ưng mang thư của Hoang Thiều-Hoa về, Đào Kỳ mở ra xem:
“Ta cùng sư đệ Hiển-Hiệu chiếm Mễ-dịch dễ dàng. Hiển-Hiệu đem quân đánh
Phổ-khách, ta đánh Đức-xương vào thành giờ Mùi. Sang giờ Thân thì
Bình-nam vương Công-tôn Phúc mang quân từ Tây-xương trở lại. Ta xuất
thành giao chiến, bất lợi. Thành Đức-xương bị địch chiếm lại. Ta bị vây ở Kim-xuyên”.
Đào Kỳ thăng trướng truyền lệnh:
– Quân sĩ đánh Độ-khẩu, Hoa-bình, Mễ-dịch thuộc đạo Tượng-quận cho nghỉ ở nhà dưỡng sức. Nay tuyển quân sĩ đạo Cửu-chân đi tiếp cứu Lĩnh-nam
vương-phi. Còn binh sĩ đạo Quế-lâm làm trừ bị.
– Đại tướng-quân Trần Huệ trấ Đào Kỳ đã có chủ trương trước, đi đâu chàng cũng thi ân bố đức cho dân,
để gây tiếng tăm cho đất Lĩnh-nam. Đạo quân của chàng có 15 vạn, bây giờ thêm quân Thục đầu hàng nữa thành 20 vạn. Chàng tuyển nhân sĩ địa
phương có tài có đức bổ làm huyện-úy, huyện-lệnh. Tính từ hôm rời
Quế-lâm đến giờ, mới gần một tháng mà chàng đã chiếm được suốt một giải
Tây-nam Ích-châu. Nhờ anh em họ Vương, chàng biết hét quân tình đất
Thục. Chàng cử Vương Lộc đi với Nguyễn Nhân dò thám tin tức đạo quân
Kim-sơn của Đinh Công-Thắng và Triệu Anh-Vũ.
Theo đề nghị của Vương Phúc, chàng dời tổng hành dinh lên Tây-xương, uy
hiếp thành Việt-tây. Hôm qua thám mã về báo cho biết: Tại Thành-đô biết
tin mất năm quận phía Nam bối rối vô cùng. Công-tôn Thuật ra lệnh cho
con rể là Phan Hào giữ vững thành không được giao chiến. Vì vậy các
thành Việt-tây, Mỹ-cơ không mở cửa,