Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 326962
Bình chọn: 9.5.00/10/696 lượt.
lát sau, chàng thở hít như thường. Trong người chàng khoan khoái không bút nào tả
siết. Chàng mở mắt ra nhìn, mới hay Sún Cao cầm ngón tay mình. Chàng
kinh hoàng thu chân khí lại. Sún Cao cũng mở mắt ra. Chàng cầm tay sư đệ hỏi:
– Cao! Em có sao không?
Sún Cao lắc đầu:
– Không! Em thấy như thường.
Phương-Dung hỏi Đào Kỳ:
– Cái gì đã xảy ra?
Đào Kỳ nói:
– Anh đang ngồi vận công chống độc. Sún Cao nắm lấy ngón tay cái anh.
Độc chất từ người anh bị Sún Cao hút vào người nó hết. Phổi anh thở hít
dễ dàng. Gần như khỏi hẳn. Không biết Sún Cao có sao không?
Kinh nghiệm như Đào Thế-Kiệt, thông minh như Phương-Dung. Nội công, võ công cao như Đào Kỳ, mà cũng không hiểu được.
Tối hôm trước, Lục Sún đem sáu cuốn sách ghi chép Trường-bạch nội công
tâm pháp ra đọc. Chúng không hiểu gì. Vì trong sáu cuốn, thì cuốn thứ
nhất chép tổng quát nội công của Vạn-tín hầu. Năm cuốn sau, chép cách
luyện Ngũ-độc chưởng phái Trường-bạch. Vì chưa học tổng quyết nội công
Âm-nhu, do vậy chúng đọc mà không hiểu gì. Hôm sau chúng được Đào Kỳ
giảng mười câu tổng quyết. Trở về chúng lấy cuốn thứ nhất của Sún Lé ra
đọc. Đó là cuốn ghi nội công Âm-nhu. Sau khi chúng thuộc, đi ngủ. Vì Sún Cao mất ngủ, nó đem cuốn của nó ra xem. Cuốn ấy dạy luyện độc công bằng nọc rết. Nó luyện suốt đêm. Trong giấc ngủ, tâm thức cũng luyện. Thông
thường, thì đệ tử phái Trường-bạch bắt rết cho cắn vào ngón tay cái, rồi áp dụng tâm pháp dẫn chất độc vào người hóa giải đi. Sún Cao không
biết, cứ luyện bừa. Chân khí sinh ra cực mạnh, mà không có chất độc để
hút. Khi nó túm vào ngón tay Đào Kỳ, ngón tay nó hút hết nọc độc rết
trong người chàng. Chàng hết nghẹt thở. Mà người Sún Cao cũng khoan
khoái vô cùng.
Đào Thế-Kiệt cho gọi y sĩ đến bắt mạch Sún Cao. Y sĩ cũng luyện võ công. Y bắt mạch xong nói:
– Không có gì lạ cả. Song nội lực tiểu tướng mạnh ít thấy trên thế gian.
Sún Cao cười thầm:
– Ông thầy thuốc này là lang băm. Trong người ta đã hút hết nọc rết của tam sư huynh. Mà y không hay.
Đào Kỳ ngồi ngay ngắn lại. Chàng đem tổng quyết hai mươi mốt đến ba mươi dạy Lục Sún. Chàng ngạc nhiên, chỉ đọc một lượt chúng đã thuộc. Chàng
đọc tiếp cho đến câu thứ năm mươi cũng chỉ một lần chúng thuộc. Chàng
muốn thử sức thông minh của chúng, chàng đọc đến câu chín mươi. Cũng chỉ một lần, chúng lại thuộc làu.
Chàng đưa mắt nhìn Phương-Dung:
– Này Dung. Hồi trước Dung học chín mươi câu trong bao nhiêu ngày?
Phương-Dung tính đốt ngón tay:
– Trong hai mươi lăm ngày.
Đào Kỳ lắc đầu:
–– Anh không ngờ Lục Sún thông minh đến như vậy. Hôm qua chúng học mười
câu, song phải khó nhọc lắm. Hôm nay chúng học tám mươi câu, dễ dàng
quá.
Phương-Dung cau mày nghĩ:
– Không thể nào thế được. Lục Sún tuy thông minh, không thể thông minh quá đến như vậy.
Lục Sún sợ Phương-Dung khám phá ra điều bí mật. Chúng từ tạ trở về lều riêng, ngồi luyện công.
Sún Cao nghĩ:
– Ta hút hết nọc rết của sư huynh. Nhất định sư huynh sống. Ta chết. Đêm nay ta lấy cuốn của thằng Đen, có vẽ hình con rắn. Ta luyện. Mai ta hút nọc rắn cho sư huynh. Ta thử đọc lại yếu quyết cuốn có con rết xem sao?
... Phàm muốn luyện Huyền-âm độc chưởng. Trước phải học yếu quyết nội
công Âm-nhu. Sau đó bắt ba mươi sáu con rết. Mỗi ngày cho hai con cắn
vào huyệt Thiếu-thương. Vận khí đưa vào Trung-tiêu. Chất độc do
Trung-tiêu phân tán đi khắp cơ thể. Từ ngày thứ nhì, trong người có sức
hút nọc độc loại rết rất mạnh. Mỗi ngày bắt hai con để lên bàn tay. Bàn
tay tự động hút nọc. Nọc rết vào người, thì mười ngày sau Phế bị xưng
lên. Nghẹt thở. Đau đớn không thể tưởng tượng được. Muốn hóa giải thành
độc chướng, phải được sư phụ truyền Tâm pháp độc công. Tâm pháp không
chép thành sách, chỉ truyền khẩu cho đệ tử mà thôi.
Sún Cao nghĩ:
– Như vậy sau mười ngày ta mới lên cơn, đau đớn. Trong mười ngày ta phải luyện hết năm cuốn, hút chất độc cho sư huynh. Nếu để trễ, ta sẽ bị lên cơn, thì sư phụ biết. Sư phụ, sư huynh đời nào chịu cho ta chết thay sư huynh.
Đợi cho các Sún đi ngủ nó lấy cuốn của Sún Đen mở ra. Trang đầu vẽ hình
người ngồi luyện công. Hai ngón tay út bị hai con rắn cắn. Phía dưới
ghi:
Dẫn khí khởi từ tâm, chuyển ra dưới nách, tới cườm tay, chia làm hai.
Một xuất ra ở đầu ngón tay út, chỗ huyệt Thiếu-xung. Sau đó dẫn trở về
theo đường cũ.
Nó nhắm mắt luyện. Mải mê luyện cho đến sáng. Phương-Dung dẫn y sĩ đến khám bệnh cho nó. Y sĩ khám một lúc, nhăn mặt:
– Kỳ thực. Mới từ qua đến giờ, mà công lực của tiểu tướng quân mạnh lên gấp bội. Không thể nào như thế được.
Phương-Dung cũng thấy thế: Mọi khi da mặt Sún Cao sạm đen rất xấu. Hôm
qua thì trắng nõn, bóng mịn. Hôm nay đỏ tươi. Nàng hỏi y sĩ:
– Theo y quan phải có nguyên do gì lạ lắm. Tôi cũng nghĩ thế.
Y quan nói:
– Bộ Hoàng đế nội kinh, chương Tạng phủ luận nói: Phế chủ bì mao. Có lẽ
tiểu tướng quân đã ăn uống thức gì lạ, bổ Phế. Cho nên da mặt đang đen
sạm, hóa trắng mịn, đẹp như tiên. Đêm vừa qua ăn thứ gì bổ tim. Y kinh
nói rằng Hoa của tim là mặt. Bởi vậy hôm nay mặt mới hồng hào. Sún Lé
lắc đầu, cãi:
– Khô
