Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327813
Bình chọn: 10.00/10/781 lượt.
,
ta tuy lớn vai hơn các người, mà trở thành người vô dụng. Ta thực không
xứng đáng.
Cu Bò tiến lên chắp tay nói:
– Tiền bối không chịu cho chúng cháu xem mặt, biết tên, chúng cháu không dám nói rằng tiền bối đúng hay sai. Có điều tiền bối vừa nói với Chu
Long rằng tiền bối từng khởi binh chống Hán. Chắc tiền bối khởi binh bị
thất bại. Tiền bối tự cho mình thành người vô dụng. Cháu không phục.
Người bịt mặt cười:
– Bé con. Cháu không phục ta ở điểm nào?
Cu Bò đáp:
– Cháu không phục tiền bối ở điểm tiền bối cho rằng mình thành người vô
dụng. Tiền bối ơi! Phàm anh hùng, chỉ cần có chí lớn. Tiền bối khởi binh đánh Hán, từ đó đã thành anh hùng rồi. Anh hùng đâu cần phải thành
công? Cháu nhớ dường như tục ngữ nói: Đừng đem thành bại luận anh hùng.
Tiền bối ơi! Tiền bối có chí khởi binh đã thành anh hùng rồi. Tiền bối
thực hiện cái chí, phất cờ khởi binh, trở thành đại anh hùng. Thế mà
tiền bối không tự biết mình, cháu mới không phục.
Người bịt mặt bế bổng Cu Bò dậy, ông hôn lên trán nó:
– Cháu bé nói phải. Ta ngu quá.
Ông gọi Phật-Nguyệt:
– Cháu đoán được ta là ai chưa?
Phật-Nguyệt kính cẩn đáp:
– Cháu nghe tiếng tiền bối rất quen. Nhất là hai vai, với lưng.
Người đó vẫy Phật-Nguyệt lại gần:
– Cháu lại đây. Ta cho xem mặt.
Phật-Nguyệt lại bên cạnh. Người đó mở khăn ra. Phật-Nguyệt la lên một tiếng kinh ngạc:
– Úi cha! Không bao giờ cháu ngờ tới.
Người đó nói nhỏ vào tai Phật-Nguyệt mấy câu. Phật-Nguyệt gật đầu, kính cẩn nói:
– Cháu xin giữ kín.
Bà truyền Quách A chỉ huy một chiến thuyền, đưa cao nhân vào bờ.
Phật-Nguyệt truyền lệnh thu quân. Bà nói với Đào vương phi, Đinh Bạch-Nương:
– Sư bá với Bạch-Nương ở nhà giữ Tam-sơn. Cháu sợ quân Hán bên kia sông
đổ sang đánh tập hậu. Cháu đi tiếp viện sư bá Chu Tái-Kênh.
Đào vương phi nói:
– Không nên! Cháu hiện cầm vận mệnh khu Trường-sa, Linh-lăng, hồ
Động-đình. Cháu cần phải trấn giữ trên hồ. Để ta, Quí-Minh, Bạch-Nương
đi được rồi.
Vừa lúc đó thám mã báo:
– Có một đạo quân, rất hùng tráng, khoảng năm vạn người, đang tiến từ Trường-sa đến hồ Động-đình. Song chưa rõ là đạo quân nào?
Đào Quí-Minh ngơ ngác hỏi Phật-Nguyệt:
– Sư tỷ, chúng ta dốc toàn bộ quân mã về đây. Vậy đạo này chỉ có thể là quân Hán, đã vượt sông, đánh bọc hậu bọn ta mà thôi.
Phật-Nguyệt muốn sai Thần-ưng thám sát, bà lên tiếng gọi Quách A, Sún
Hô, thì hai người đang cùng Trần Quốc-Dũng, Cao Cảnh-Khê, thu nhặt tử
thi chiến sĩ. Bà truyền gọi Cu Bò, Trâu Xanh, Trâu Trắng, thì chúng
đang... ăn.
Một lát ba đứa vào. Miệng đang nhai nhồm nhoàm, tay mỗi đứa còn cầm một
con gà quay, đã ăn một nửa. Phật-Nguyệt vốn nhu nhã, khoan hòa, đứng
trước nguy cơ một mất một còn của đất nước. Bà vẫn bình tĩnh, bảo Cu Bò:
– Em cho Thần-ưng thám thính xem đạo quân từ Trường-sa đến đây là của Mã Viện hay của Đoàn Chí?
Trong khi các tướng soái, Phật-Nguyệt, Đào vương phi, Tiên-yên nữ hiệp
lo sợ cuống cuồngï, thì Cu Bò vẫn ăn uống nhồm nhoàm ỉnh bơ.
Đào Quí-Minh quát:
– Quân lệnh, phải thi hành ngay. Sư đệ còn ngồi ăn được ư?
Cu Bò nhìn Trâu Trắng, Trâu Xanh. Ba đứa cùng cười. Nó táp hết miếng thịt gà rồi mới nói:
– Em nghe sư tỷ Đào Phương-Dung nói, trong các đệ tử Đào gia, sư huynh
Đào Quí-Minh nhu nhã, ôn tồn, bình tĩnh nhất, tại sao hôm nay nóng tính, dữ dằn hơn sư tỷ Hồ Đề nữa. Bọn em đang ăn, phải cho nuốt đã chứ?
Thấy tình hình nguy hiểm đến trước mắt, mà bọn Cu Bò cứ dềnh dàng mãi. Đào vương phi bảo nó:
– Con thi hành lệnh ngay.
Cu Bò không dám đùa với sư bá. Nó méo mặt, lè lưỡi trêu Đào Quí-Minh, chỉ lên trời nói:
– Phàm làm tướng soái, phải biết hết khả năng, thói quen tật xấu của hạ
cấp. Sư huynh làm tướng của em, mà không biết chúng em tý nào. Trước đây Trâu Đen làm sư trưởng Thần-ưng, nó có trách nhiệm canh phòng trên
không phận. Nay Trâu Đen tử trận. Em đương nhiên thay thế nó. Em phải có trách nhiệm chứ? Lúc nào em cũng duy trì Thần-ưng trên khu vực Tam-sơn, bờ sông Trường-giang, trên mặt hồ Động-đình và thành Trường-sa. Đừng
nói quân giặc, đến một con chồn, con cáo chạy trong khu vực bọn em cũng
biết.
Mọi người nghe Cu Bò nói, cùng ngửa mặt nhìn lên. Quả nhiên các nơi đều
có Thần-ưng bay lượn. Đào vương phi nhận Lục Sún làm đệ tử, bà hiểu đám
tướng lĩnh Tây-vu nhiều hơn. Bà gật đầu nói với Quí-Minh:
– Con đừng lo. Các em tuy nó đùa nghịch suốt ngày, nhưng tự biết trách nhiệm như người lớn, không trễ nại việc tuần phòng.
Cu Bò nói:
– Sư bá nhìn về phía Trường-sa mà xem. Sư bá suy nghĩ kỹ, sẽ biết tại sao bọn con bình tĩnh ăn uống.
Đào vương phi nhìn về Trường-sa, thấy đội Thần-ưng bốn con bay lượn khoan thai, nhịp nhàng. Bà hiểu ra:
– Sư bá hiểu rồi. Thì ra đạo quân đó từ Linh-lăng tới. Thần-ưng tuần
phòng nhận ra người nhà. Nó đang dẫn đường cho viện quân tới mặt trận.
Đào Quí-Minh như cất được gánh nặng. Ông bảo Cu Bò:
– Em nói đúng. Ta mới gặp em. Ta quên rằng đệ tử Tây-vu, là con cháu
An-Dương vương, dù nhỏ, dù lớn, dù già cũng có đại tài. Ta không thẹn,
mà thế phụ thân ta nhận em làm đệ tử.
Phật-Nguyệt đứng lên nói với Đào vương p