XtGem Forum catalog
Yeoboya

Yeoboya

Tác giả: BuBBle

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326345

Bình chọn: 10.00/10/634 lượt.

n và không hứng thú hoặc giả như hứng thú đó bị tôi chôn vùi sâu tận đâu đó chứ không phải là đang hỏi về chồng mình.

Tôi có cảm giác mình đợi chờ câu trả lời của Long hàng thế kỷ khi những thước phim về anh vẫn cứ sống động trong đầu tôi.

Tôi nhớ lại rất nhiều thứ.

Yoseob hình như vẫn còn ốm nữa. Còn chưa khỏi ốm mà nhỉ?

À, anh còn bảo mua rất nhiều đồ cho hai mẹ con.

Cho đến khi tiếng của Long phá vỡ nghìn năm mộng ảo của tôi.

_Giang, Giang. Cậu đang ở đâu?

Tôi ngây người một lát, nhìn xung quanh.

_Mình đang ở công ty.

Nói xong, tôi buông thõng tay, chẳng kịp nghe Long nói gì nữa.

Tôi vốn không phải người sống một cuộc sống bình thường, tôi biết điều này, cuộc sống của tôi luôn tràn ngập nỗi sợ hãi, Yoseob biết điều này. Anh nói anh luôn cảm thấy tôi đề phòng với mọi thứ, cái gì tôi cũng cho là không an toàn, ngay cả khi ngủ chưa sâu giấc tôi cũng bị giật mình.

Vì thế tôi đã luôn sắp xếp cuộc sống của mình một cách cẩn thận để cho dù tôi là người cuối cùng sống sót trên thế gian này tôi cũng vẫn có thể cười vui.

Ai đó cũng có thể nói tôi thực sự là độc ác khi lúc nào cũng chuẩn bị tâm thế cho cái chết của người mà mình yêu nhất, thậm chí là nếu không có người ấy cuộc sống của tôi cũng như đã kết thúc, nhưng xin thử sống một cuộc đời chưa từng ngừng lo lắng sẽ hiểu tôi tại sao lại như vậy.

Không ngờ ngày ấy lại đến. Ngày anh bỏ tôi đi.

Yoseob theo đạo Thiên Chúa nên anh thường nói về thiên đường, nói rất nhiều thứ trong kinh thánh mà tôi không hiểu nổi nhưng tôi biết thiên đường là nơi rất đẹp. Yoseob tốt đẹp vậy ắt sẽ được lên thiên đường. Tôi còn nghĩ à, có cả anh quản lý đi cùng anh, chắc đường tới thiên đường anh không cô đơn.

Tôi có lẽ đã chuẩn bị tâm lý nên bình tĩnh đến mức còn cẩn thận tắt máy tính, cầm túi xách, lái xe về nhà đón Jungshin, còn gọi điện thoại báo cho cả bố mẹ hai bên rồi tới tận sân bay. Vậy nhưng khi nhận thức được mình đang ở đâu thì tôi đã len được qua đám fangirl đang gào khóc, đứng nhìn biển LED báo chuyến bay của Yoseob vẫn đang hiện lên.

Chưa hạ cánh. CHAP 39 : COME BACK TO ME (2)Khi ấy tôi mới nhận ra mình đang tự mê hoặc bản thân rằng anh vẫn trên máy bay.Yoseob thường dặn tôi có việc gì đi nữa cũng không được xuất hiện trước mặt fan, dù có những người muốn bảo vệ cuộc sống riêng tư của anh đi chăng nữa thì cũng có những người chỉ chờ cơ hội để châm ngòi nổ. Tôi mặc kệ.Bây giờ còn ai để ý nữa?Là vậy nhưng tôi vẫn nghe tiếng xì xào. Thậm chí tôi còn cảm thấy buồn cười khi họ không nhảy vào cào xé tôi khi tôi xuất hiện ở nơi này. Có lẽ chưa ai biết rõ được mối quan hệ của chúng tôi.Bạn gái của Yoseob kìa.Chắc không phải đâu chứ?Cũng xinh xắn mà?Sao lại dẫn theo cả trẻ con?Con của Yoseob chăng?Tôi mặc kệ tất cả, liên tục bấm dãy số điện thoại của anh mà tôi thuộc làu mấy năm nay.Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng bíp.Tôi lại cầm điện thoại, bấm số của anh, tổng đài vang lên tiếng trả lời quen thuộc khi đầu bên kia tắt máy._Yoseob. Có thể đi xa nhưng đừng đi mãi, được không? Mỗi ngày qua Internet được thấy anh như ngày trước không được sao? Sao lại muốn rời xa em như vậy?Mười lần như một, tôi chỉ biết gọi và nhắc đi nhắc lại câu đó.Jungshin đứng nắm tay tôi, nhìn quanh sân bay mà không hiểu tại sao. Bàn tay nhỏ bé thi thoảng lại níu chặt ngón tay tôi như nhắc nhở tôi “Mẹ, chuyện này là thật.”Tôi gọi cho tất cả mọi người trong Cube mà tôi quen biết, tất cả đều tắt máy. Thật đáng sợ, cứ như cả thế gian này đột nhiên quay lưng lại với tôi.Làm ơn mở máy đi, tôi chỉ muốn biết liệu mọi người có chuẩn bị gì không. Nếu mọi người chuẩn bị gì đó, tôi sẽ chấp nhận sự thật này.Rồi tôi không thể kiềm chế được nữa, bật khóc khi xung quanh vang lên tiếng xì xào “Thật sao?” “Chết trẻ vậy phí quá. Sự nghiệp đang lên mà?”…Cả một số ngưởi chỉ trỏ vào tôi như sinh vật lạ.“Vợ của Yoseob.” “Thật sao?” “Sao anh ấy lại phản bội chúng ta?”…Hàng vạn câu nói găm vào đầu tôi.Khi ấy tôi còn nghĩ là dù thế nào, phần đời thực của cuộc sống thì Yoseob là của tôi, còn khi ở trên sân khấu anh là của khán giả. Bây giờ anh chẳng là của ai cả. Suy nghĩ ấy khiến tôi thấy cõi lòng mình tan nát.Tại sao lại là anh? Sao lại nhẫn tâm như vậy? Đứng ở nơi tôi không nhìn thấy không chạm vào được anh cảm thấy vui lắm sao?Tôi càng nghĩ càng thấy mọi thứ xung quanh mờ nhạt, làn nước mắt không chủ định rơi mãi. Nhiều người đi qua nhìn tôi rất lâu như thể muốn biết tôi liệu có ổn không. Tôi lắc đầu. Jungshin thấy tôi khóc cũng khóc theo.Sau này… Tôi không muốn nghĩ nữa....Fan ở sân bay ngày càng đông, tôi cười với Jungshin._Con xem, tất cả bọn họ đều yêu ba con, có khi là hơn mẹ.Jungshin chắc chả hiểu gì, nhìn họ rồi lại ngọ nguậy trong lòng tôi để tìm được tư thế thoải mái nhất để ngủ.Bây giờ họ lại không khóc nữa mà chúi mũi vào điện thoại bàn tán chuyện, số thì cầu nguyện. Tôi tự nhiên cảm thấy mình thật dửng dưng khi chỉ ngồi nhìn vào cổng ra và tự mê hoặc bản thân rằng máy bay chưa hạ cánh mà?

CHAP 39 : COME BACK TO ME (3)

Thực ra