ô gái va quệt vào người Thanh. Một tên con trai choai choai bước đến cợt nhả hỏi Thanh.
_Này cô em, nhảy với anh một bản chứ…??
Thanh cau có.
_Xin lỗi nhưng tôi không có hứng. Mà tôi nói cho cậu biết, cậu nghĩ cậu bao nhiêu tuổi mà dám xưng anh với tôi hả…??
Hắn cười giả lả.
_”Chị” có thể cho “em” biết chị bao nhiêu tuổi được không…??
Thanh lắc đầu.
_Tôi không có hứng đùa với cậu….!!
Thanh bước luôn đi, Thanh tưởng hắn sẽ buông tha cho Thanh nhưng hắn vẫn lẽo đẽo theo sau. Thanh quay phắt lại quát.
_Cậu đang làm gì thế ?. Tôi đã bảo là tôi không có hứng đùa với cậu rồi kia mà…!!
Hắn nheo mắt.
_Thôi mà “chị”, “em” muốn được làm quen và muốn được nói chuyện với “chị”..!!
Nghe giọng nhão nhoẹt của hắn. Thanh thấy rùng hết cả mình.
_Cậu làm ơn dẹp cái giọng đó đi cho tôi nhờ. Tôi nói lần chót là tôi không muốn dây dưa gì với cậu…!!
Hắn nhếch mép.
_Nhưng mà “em” thích nói “chuyện” với “chị”…!!
Thanh điên tiết.
_Nếu thế thì mặc xác cậu…!!
Thanh bỏ đi thẳng, vừa đi Thanh vừa chú ý quan sát và để ý đến mọi chuyện. Bằng đôi mắt quan sát tinh tế và sắc bén, Thanh đã nhận được những thứ mà Thanh cần. Thanh bật điện thoại di động, mở chức năng chụp hình, Thanh chụp được mấy kiểu. Thanh hài lòng đút nó vào túi áo. Tên kia tò mò hỏi.
_Chị chụp ảnh làm gì…??
Thanh cố nén giận.
_Việc đó thì có liên quan gì đến cậu. Đúng là đồ dỗi hơi…!!
Hắn cười hề hề đáp.
_Vâng, em dỗi hơi. Chị có thể cho em biết lí do vì sao được không…??
Hai tay nắm chặt vào nhau, lúc này Thanh muốn đấm tên này vài quả lắm. Tiến Dũng đang ngồi uống rượu trên quầy cùng với Hùng. Hai tên vừa uống vừa bàn chuyện trên trời dưới đất. Hùng hỏi.
_Cậu có tin tức gì của Hoàng Lan không…??
Tiến Dũng đặt mạnh ly rượu xuống bàn.
_Cậu im đi. Đừng bao giờ nhắc tên cô ta trước mặt mình nữa…!!
Hùng ỉu xìu nói.
_Mình biết là cậu không muốn, nhưng cậu có biết là cậu càng cố quên và càng cố không muốn nhắc đến thì cậu càng thêm đau không hả…??
Dũng lạnh lùng.
_Nếu thế thì đã sao. Mình chẳng quan tâm…!!
_Còn thằng Tiến…??
_Nó thì sao…??
_Cậu định làm gì với nó. Cậu sẽ nuôi nó hay là cậu trả nó cho Hoàng Lan nuôi…!!
Dũng im lặng không đáp. Đây là vấn đề Dũng không muốn nghĩ tới. Đúng là Dũng luôn đối xử lạnh lùng và không có chút tình cảm với Tiến nhưng Dũng không muốn Hoàng Lan nuôi nó, Dũng muốn Tiến ở bên cạnh. Lẽ ra nếu ghét Tiến, Dũng phải vui mừng khi mẹ nó đưa nó đi mới đúng .
Dũng đứng dậy.
_Chúng ta ra nhảy thôi….!!
_Ừ…!!
Để ra được sân khấu, Dũng và Hùng phải đi qua chỗ Thanh đứng. Thanh bị hắn bám theo mãi không rời. Thanh không tài nào cắt được cái đuôi đeo dai dẳng. Thanh hầm hầm bước đi, mắt nhìn dưới đất nên không hay có người đang đi tới.
_Bốp…..!!
Mắt Thanh nổ đom đóm, Thanh vội vàng ngước lên nhìn. Hai ánh mắt giao nhau, Thanh rùng mình khi nhìn vào đôi mắt đen sâu của tên đàn ông đối diện. Dũng hét.
_Cô có mắt không hả…??
Thanh bần thần đáp.
_Xin..xin lỗi…!!
Hùng mỉm cười.
_Em không bị làm sao đấy chứ…??
Thanh nhẹ giọng.
_Dạ, không sao….!!
Hắn nắm tay Thanh lôi lại, do bất ngờ nên Thanh mất thăng bằng suýt ngã. Theo phản xạ Thanh vội nắm cứng lấy vạt áo của Dũng. Hậu quả cúc áo bị đứt bung ra. Thanh đỏ bừng mặt vì ngượng, Thanh không biết xử trí như thế nào cho đúng. Dũng gằn giọng.
_Cô mau đền áo cho tôi….!!
Thanh ngán ngẩm hỏi.
_Bao nhiêu….??
_Một triệu…!!
Thanh hét lên.
_Anh có nói quá lên không đấy. Làm sao đắt như thế được. Tôi nghĩ áo của anh cùng lắm là mấy trăm ngàn…!!
_Cô có cần tôi dẫn cô đi thẩm tra lại giá cả không…??
Thanh nhăn mặt Thanh đào đâu ra một triệu bây giờ. Thôi đành bấm bụng ra máy ATM rút tiền vậy. Hắn nhanh miệng nói thay Thanh.
_Lỗi này là do tôi. Để tôi trả tiền thay cô ấy…!!
Hùng và Dũng bây giờ mới để ý đến cậu thanh niên đứng đằng sau Thanh. Dũng nhếch mép.
_Nếu cậu thích cậu có thể trả thay….!!
Thanh quay phắt lại chửu.
_Cậu đúng là một tên chết tiệt.. Vì cậu mà tôi bị người ta mắng oan, vì cậu mà tôi mất tôi một buổi đi khảo sát thực tế…!!
Hắn cười khì bảo.
_Nhưng cũng vì thế mà chị quen được em đúng không…??
Thanh le lưỡi.
_Không dám, quen cậu tôi chỉ gặp thảm họa…!!
Hắn đưa tiền cho Dũng. Thật ra Dũng đâu cần số tiền ít ỏi này nhưng vì Thanh dám va vào Dũng, kể từ khi bị Lan phản bội Dũng luôn có ác cảm với phụ nữ. Thanh xua tay nói.
_Việc tôi vì cậu mà bị đền tiền là do cậu nhưng tôi cũng có một phần trách nhiệm nên tôi và cậu chia đôi…!
Hùng thích thú đứng nghe Thanh và cậu nhóc bàn cãi.
_Không được chuyện này là do em, nên em phải trả hết…!!
Thanh điên tiết.
_Cậu im đi, cấm bàn cãi gì nữa. Tôi nói chia đôi là chia đôi…!!
Thanh móc ví đưa cho Dũng một tờ tiền mệnh giá năm trăm ngàn. Hắn lôi giật lại, hắn xuống nước.
_Thôi mà, để em trả cho…!!
Thanh cáu quá.
_Tên kia…!! Tôi và cậu là người dưng nước lã, khi xảy ra chuyện là do tôi và cậu nên phải cùng nhau gánh vác, nếu cậu muốn đưa cho anh ta một triệu thì cậu cứ đưa, còn tôi, tôi vẫn trả phần của tôi…!!
Thanh dúi tiền vào tay Dũng rồi bước thẳng đi. Hắn sau khi đưa tiền cho Dũng cũng vội