rất dày nhưng vẫn không thể làm nàng thấy ấm áp, cái lạnh từ trong nội tâm từng chút tỏa ra, lạnh tới mức làm nàng bắt đầu run run.
Thân thể nàng run rẩy, giống như lá thu bị cơn gió lạnh thổi qua, bất cứ lúc nào cũng có thể rụng xuống.
………………………………..
Buổi tối, khi Mạnh Giác trở về, Vân Ca ngoại từ sắc mặt có chút tái nhợt, những cái khác đều thực bình thường. Nàng vẫn giống như những ngày trước, bê ra một ít thứ gì đó màu sắc kỳ quái, không biết là thức ăn gì đưa cho Mạnh Giác, Mạnh Giác cũng nhận lấy ăn luôn.
Vân Ca ngồi bên cạnh, nhìn Mạnh Giác một hơi ăn hết những thứ mà nàng vừa mới làm đó.
“Ăn ngon không?”
Mạnh Giác nuốt xuống một ngụm canh cuối cùng, ngẩng đầu nhìn Vân Ca: “Không biết, ta không biết ăn hết những thứ đó rốt cuộc là đắng, là chua hay là ngọt. Ta ăn đồ ăn gì cũng giống nhau.”
Vân Ca không có gì ngạc nhiên, chỉ bình tĩnh gật nhẹ đầu.
Mạnh Giác hỏi: “Nàng biết đã bao lâu rồi? Từ khi bắt đầu làm những đồ ăn hiếm lạ cổ quái này đã biết rồi sao?”
Vân Ca cười cười: “Đáng tiếc thiếp rất vô dụng, cho chàng ăn rất nhiều thứ loạn thất bát tao gì đó, nhưng vẫn không chữa khỏi cho chàng.”
Mạnh Giác cầm tay Vân Ca: “Y thuật của nghĩa phụ được tán tụng một tiếng là ‘Biển Thước* tái thế’, cũng không nói quá chút nào. Người đã thử vô số biện pháp đều không chữa khỏi chứng bệnh kỳ lạ này của ta, cuối cùng nói với ta ‘phi dược lực năng vi, tâm bệnh hoàn nhu tâm lai y’.(Không thuốc nào có thể chữa khỏi được, tâm bệnh thì cần có tâm y mới chữa được). Mặc dù không hiểu lắm ý tứ của nghĩa phụ, nhưng nghĩa phụ cũng nói ‘không thuốc nào trị được’, nàng hà cớ gì vì thế mà tự trách?”
*Biển Thước tên thật là Tần Hoãn tự Việt Nhân, vốn người Châu Mạc, Bột Hải ông sinh khoảng năm 401 trước Công Nguyên, mất năm 310 trước Công nguyên, được xem như một danh y lớn của Trung Quốc.
Vân Ca nhìn chăm chú vào hai bàn tay đan chặt nhau của bọn họ, trong mắt có chút muốn khóc, rồi lại mạnh mẽ kìm nén lại. Mạnh Giác cho rằng Vân Ca là vì bệnh của hắn, nhẹ nắm bả vai Vân Ca: “Nhiều năm như vậy sớm đã thành thói quen, đừng giữ lại trong lòng những gì đã qua nữa, chỉ cần nàng không chê ta là được rồi. Nàng là đầu bếp danh chấn thiên hạ, nhưng ta lại hoàn toàn không thể thưởng thức đồ ăn nàng làm, giống người mù cưới được mỹ nữ, chỉ nghe được người khác khen một tiếng đẹp, rốt cuộc là đẹp như thế nào, hắn lại hoàn toàn không biết.”
Vân Ca quay đầu lại, trong mắt nước mắt không còn, cười xì một tiếng khinh miệt Mạnh Giác: “Rõ ràng là chàng đang an ủi thiếp, nhưng như thế nào khi nói xong, câu nào câu nấy đều giống như thiếp phải an ủi lại chàng là sao?”
Mạnh Giác nhìn nụ cười của Vân Ca, bỗng nhiên có một loại cảm giác không dám đối mặt. Đặt đầu nàng lại trong ngực mình, gắt gao ôm lấy Vân Ca.
Vân Ca ở trong lòng hắn, ý cười trên mặt chậm rãi thu lại, hai mắt mở lớn, nhìn chăm chú về phía trước, nhưng thực tế những thứ nàng nhìn thấy lại không hề rõ chút nào.
Mấy ngày này, khi Mạnh Giác ra khỏi nhà, Vân Ca cũng không hỏi đến hắn đi đâu, khi Mạnh Giác trở về, nàng cũng luôn dính chặt lấy hắn. Mạnh Giác tưởng là vì bệnh của hắn, hơn nữa vốn luôn hi vọng Vân Ca có thể như thế, cho nên cũng không suy nghĩ sâu xa, cũng không có nghi ngờ gì. Khi hai người ở chung, đều đối với đối phương đặc biệt tốt, ngọt ngào như vậy làm cho Hứa Bình Quân nhìn thấy hét lớn: “Chịu không nổi”, Lưu Bệnh Dĩ thì có vẻ mặt phức tạp.
Lưu Bệnh Dĩ đứng ở trước cửa sân đã nửa ngày, mà trong sân Vân Ca ngồi dưới ánh mặt trời cũng chưa hề cử động, cũng không để ý tới Lưu Bệnh Dĩ đã đứng nhìn nàng rất lâu.
Lưu Bệnh Dĩ đẩy cánh cửa ra, tiếng kẽo kẹt kinh động Vân Ca, Vân Ca lập tức mang vẻ mặt tươi cười đứng bật dậy, đợi tới khi thấy rõ là Lưu Bệnh Dĩ, ý cười trên mặt lộ ra mỏi mệt.
Lưu Bệnh Dĩ kéo Vân Ca đến dưới bóng cây: “Muội đã biết rồi sao?”
Toàn bộ ý cười Vân Ca miễn cưỡng duy trì biến mất, khuôn mặt đau khổ, chậm rãi gật gật đầu: “Đại ca, không được nói cho huynh ấy biết.”
Lưu Bệnh Dĩ trong lòng chua xót, không biết nên nói gì để có thể an ủi Vân Ca. Trong phút chốc, hắn cảm giác sâu sắc rằng chính mình vô năng, cũng lại khắc sâu cảm nhận sức nặng của quyền thế, nếu hắn có quyền thế, tất cả đều đã không giống như vậy.
Vân Ca trầm mặc một lát, vừa cười nói: “Đại ca, muội sẽ không có chuyện gì đâu. Huynh ấy không phải còn chưa lựa chọn xong sao? Có lẽ huynh ấy sẽ lựa chọn muội, không lựa chọn giang sơn đâu!”
Lưu Bệnh Dĩ rất muốn hỏi: “Nếu như không lựa chọn muội thì sao?”. Thế nhưng nhìn thấy Vân Ca miễn cưỡng duy trì vẻ tươi cười, không thể mở miệng hỏi được, chỉ có thể cũng cười gật gật đầu: “Sẽ thế mà.”
Trong khoảng thời gian này, Vân Ca lúc nào cũng tính toán sử dụng từng canh giờ một, nàng cẩn thận từng chút một lưu luyến sự ôn nhu của Mạnh Giác. Mỗi một lần ôm, nàng đều đã nghĩ, có lẽ đây là lần cuối cùng. Mỗi một lần cười nói, nàng cũng sẽ nghĩ, có lẽ là lần cuối cùng hai người cùng cười.
Nàng dùng hết khả năng cố gắng nắm bắt càng nhiều thời khắc hạnh phúc, cố gắng làm cho mình lưu lại càng nhiều dấu ấn nhất trong cuộc sống của