Polaroid
Vạn dặm tìm chồng

Vạn dặm tìm chồng

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213271

Bình chọn: 7.5.00/10/1327 lượt.

không muốn trả lời tin nhắn của anh.

Buổi chiều lúc gần tan làm, Tô Tiểu Bồi lại nhận được tin nhắn: “Anh đến đón em có được không?”

“Không được.” Lần này Tô Tiểu Bồi đã trả lời.

Qua một lúc lâu sau, Trình Giang Dực mới hồi âm: “Vậy anh ở nhà làm xong rồi đợi em.”

Tô Tiểu Bồi tan làm không về nhà ngay mà lượn lờ phố xá hồi lâu. Cô lái xe đến đường Ngô Đồng, sau đó, nhìn thấy một người trông quen mắt ngồi ở bên đường.

Tô Tiểu Bồi dừng xe, đi về phía chiếc ghế dài bên đường chỗ người đó ngồi. Người đó đang chăm chú nhìn ra đường, phát giác bên cạnh có người, anh ta quay đầu nhìn, rất ngạc nhiên nhưng không có nói gì.

“Nguỵêt Lão số 2238.” Tô Tiểu Bồi gọi anh ta. “Anh định giả vờ không quen biết tôi sao?”

Số 2238 thở phào một hơi. “Không phải tôi muốn giả vờ không quen biết cô, mà là cô nên không nhận ra tôi mới đúng. Cô lại vẫn nhớ được tôi sao?”

“Đương nhiên rồi, tôi đâu có bị mất trí nhớ.” Tô Tiểu Bồi ngồi xuống bên cạnh số 2238.

Nguyệt Lão số 2238 nhìn cô, sau đó chuyển ánh mắt về chỗ ban nãy, tiếp đó lấy sổ ghi chép ra, rút chiếc bút điện tử, ghi lại cái gì đó. Tô Tiểu Bồi ngẩng đầu nhìn theo hướng ánh mắt của anh ta, thấy bóng dáng một cô gái đang lưỡng lự, cô hỏi: “Là một case khác của anh à?”

Số 2238 gật đầu, anh ta thu sổ ghi chép lại, quay đầu nhìn Tô Tiểu Bồi, khẽ cười cười. “Sau khi case kết thúc còn có khách hàng nhớ đến tôi, cô là trường hợp đầu tiên. Cảm giác này thực sự rất kỳ lạ.”

Tô Tiểu Bồi nghĩ. “Vậy chẳng phải là rất cô đơn sao? Anh đã làm rất nhiều việc, nhưng chẳng một ai nhớ đến.”

“Nghề dịch vụ không dễ làm mà.” Số 2238 gãi đầu.

Tô Tiểu Bồi không nói gì nữa, 2238 đột nhiên hỏi: “Cô và Trình Giang Dực gần đây vẫn tốt chứ?”

“Cũng tốt.”

“Sau này tôi có kiểm tra qua dây tơ hồng của bọn cô mấy lần, buộc rất chặt. Nhưng bọn cô cũng phải cố gắng ở bên nhau, nếu không dây tơ hồng cũng sẽ gặp nguy hiểm.” Anh ta nhìn sang cô gái vừa rồi lưỡng lự ở đó, nói: “Khách hàng đó, bọn họ sắp ly hôn rồi, tôi đang nghĩ cách giúp họ.”

“Họ làm sao vậy?”

“Trước khi kết hôn, họ rất yêu nhau, sau hôn nhân vì những chuyện vặt vãnh như ai rửa nhiều hơn một chiếc cốc, ai cất quần áo mà ngày ngày cãi vã, rồi khi nào muốn có con, có sống cùng bố mẹ chồng không… Tóm lại là rất nhiều mâu thuẫn.”

“Ừm.” Tô Tiểu Bồi có thể hiểu được chuyện này.

Nguỵêt Lão số 2238 nhìn cô, lại nói: “Tô Tiểu Bồi, cô là nhà tâm lý học, cô nói xem có phải con người rất kỳ lạ không. Rõ ràng biết là sai, biết mình phản ứng như thế là không thích hợp, không tốt, nhưng lại vì không phục, không nhận thua hoặc vì những nguyên nhân khác mà cứ muốn làm như vậy, nhưng sau khi làm xong rồi thì lại hối hận, có điều lần sau vẫn cứ làm như vậy. Giống như việc cãi nhau, cãi mãi rồi đến cuối cùng khắp người đầy thương tích. Có hối hận nhưng không biết phải cứu vãn như thế nào. Có lẽ, lại vì không phục, không nhận thua hoặc là nguyên nhân gì đó khác mà không muốn cứu vãn nữa, cứ thế mang theo sự hối hận mà tiếp tục sống.”

Tô Tiểu Bồi không nói gì, nếu tâm lý học có thể giải quyết được việc này thì lúc trước cô sẽ không cãi nhau với mẹ nhiều thế, huống chi lúc này cô còn đang chiến tranh lạnh với Trình Giang Dực. Cô biết Trình Giang Dực vô tâm, hài hước sai chỗ, chạm đúng vết thương trong tim cô. Cô biết rất rõ, nhưng tim cô vẫn đau, cô vẫn tức giận, vẫn không để ý đến anh. Tâm lý học đối với cô lúc này cũng vô dụng, rõ ràng biết vậy, nhưng vẫn cứ bị tổn thương.

“Anh định giúp đỡ cô ấy như thế nào?” Tô Tiểu Bồi hỏi.

“Nghĩ cách tìm vài bậc thềm cho hai người bọn họ bước xuống thôi, nhưng việc Nguyệt Lão chúng tôi có thể làm được thực sự có hạn, muốn tiếp tục ở bên nhau thì vẫn phải dựa vào bản thân bọn họ.”

Tô Tiểu Bồi gật đầu. Đúng là vậy, để tiếp tục ở bên nhau, chẳng ai giúp được ai, chỉ có thể dựa vào trái tim của hai bên.

Độ nhiên Tô Tiểu Bồi nóng lòng muốn về nhà. Cô đứng bật dậy, đi về hướng chiếc xe đang đỗ, được mấy bước, liền quay đầu, nói với Nguyệt Lão: “Số 2238, rất vui vì được quen biết anh, cảm ơn!”

Số 2238 hơi đỏ mặt, ấp a ấp úng nói: “Đừng khách sáo, còn có người nhớ đến tôi, cảm giác này thật kỳ lạ. Như thể tôi đã có bạn rồi vậy.”

Tô Tiểu Bồi hơi sững sờ, cười cười. “Đúng vậy, chúng ta đương nhiên là bạn.”

“Cảm ơn cô!”

Tô Tiểu Bồi về đến nhà, vừa mở cửa đã thấy Trình Giang Dực đeo tạp dề, cầm thìa múc canh nghênh đón. “Tiểu Bồi, Tiểu Bồi, em về rồi!” Nếu sau người anh mà có đuôi, nhất định là sẽ vẫy rất dữ dội.

“Sao muộn thế này rồi mà anh vẫn nấu canh?”

“Em đã ăn rồi sao?” Trình Giang Dực toát lên dáng vẻ của người nội trợ trong gia đình.

“Vẫn chưa.”

“Nào, nào, mau ăn cơm thôi. Anh nấu canh cho em, mãi mà em chưa về nên anh cứ hâm nóng mãi đó.” Trình Giang Dực vừa nói vừa dẫn Tô Tiểu Bồi đến bên bàn ăn, giúp cô ngồi xuống, rồi anh chạy vào bếp, múc một bát canh ra trước. “Em uống canh trước đi, anh đi lấy các món ra.”

“Anh cũng chưa ăn sao?” Tô Tiểu Bồi nhìn anh bận rộn, thấy hơi đau lòng.

“Đã nói là phải đợi em quay về rồi mà, anh vẫn đang đợi em.” Trình Giang Dực ở trong b