Vạn dặm tìm chồng
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213603
Bình chọn: 7.5.00/10/1360 lượt.
àng vẫn thích.
Đã là cặp phu thê nhiều tuổi rồi, nàng lại còn đỏ mặt. Dáng vẻ nàng giả vờ tức giận thật đáng yêu, nàng nói nàng chính là mỹ nhân, con mắt thẩm mỹ của đám người ở nơi đây quá có vấn đề. Chàng bật cười sảng khoái, cô nương của chàng, chàng thật lòng yêu thích nàng.
Nhiễm Phi Trạch đi một vòng, đợi khi sực tỉnh lại thì trời đã tối.
Chàng quay về nhà, nấu cơm. Chàng không thể để đói bụng được, cô nương nhà chàng mà biết, nhất định sẽ trách chàng. Chàng nghĩ ở quê nhà, nhất định cô nương nhà chàng sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, bởi vì nàng biết nếu như nàng không đối xử tốt với mình một chút, chàng sẽ tức giận.
Tay nghề nấu ăn vẫn vậy, nhưng chàng chẳng nếm ra được mùi vị gì, chỉ là nhét cho no bụng thôi. Sau đó, chàng rửa bát, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, ngăn nắp, tiếp đó lại đi tắm rửa, cô nương nhà chàng rất thích sạch sẽ, chàng biết vậy.
Lên giường rồi, chàng không sao ngủ được, bên cạnh trống trải, không quen chút nào, chàng kéo một chiếc chăn lại, ôm vào lòng, tuy không đựơc thoải mái như ôm cô nương nhà chàng, nhưng cũng tốt hơn là không có gì. Chàng thầm nói với cô nương của chàng: “Tiểu Bồi, chắc nàng cũng không quen lắm nhỉ, không sao cả, đừng khóc, ngủ cho ngon. Ngày mai lại là một ngày mới.”
Một ngày mới, có phải là sẽ có hy vọng mới không?
Kết quả là không có.
Ngày thứ hai giống như ngày hôm trước, cô độc, vô vị, đau đớn trong lòng.
Ngày thứ ba cũng giống như vậy, trống rỗng, lẻ loi, trong lòng đau đớn.
Ngày thứ tư cũng hệt như thế.
Ngày thứ năm, ngày thứ sáu, ngày thứ bảy… vẫn là như vậy.
Nhiễm Phi Trạch đã đợi được một tháng, chẳng có gì xảy ra, thế là chàng bắt đầu thu dọn hành lý. Bất luận chàng ở đâu, khi quay lại, cô nương của chàng đều sẽ rơi xuống bên chàng, lần nào cũng vậy, cho nên chàng nghĩ, chàng có thể rời đi.
Rời khỏi nơi đây, đến một nơi gần nàng hơn một chút.
Như vậy, khi nàng quay lại, có phải quãng đường sẽ được rút ngắn đi, nàng sẽ bớt vất vả hơn không?
Nhiễm Phi Trạch sửa soạn tay nải, thu dọn ổn thỏa. Trước khi xuất phát, chàng viết cho Quý Thập Bát và Bạch Ngọc Lang mỗi người một phong thư. Chàng rất ít khi viết thư cho bằng hữu, dù sao thì cũng chẳng có chuyện gì, nhưng lần này không biết vì sao, chàng luôn cảm thấy mình cần dặn dò họ một tiếng.
Chàng không nói cho họ biết việc cô nương của chàng đã rời đi, chỉ nói chàng và cô nương sẽ đi về phía đông, không biết bao giờ quay trở lại, mọi người chớ nhớ chớ mong. Chàng bảo Bạch Ngọc Lang cố gắng làm đương sai, lại dăn dò Quý Thập Bát tiếp tục truyền thụ thủ nghệ. Sau đó, chàng đeo tay nải, đến thành tiếp theo, Nhiễm Phi Trạch nhờ người gửi thư đi, xong xuôi bỗng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, như thể chẳng còn vướng bận điều gì. Chàng có thể an tâm, đi thẳng về phía đông.
Tô Tiểu Bồi từng nói, quê hương của nàng ở phương đông xa xôi. Nàng còn nói, nàng đến từ một thế giới khác, nơi Nhiễm Phi Trạch không thể nào đến được.
Những điều này Nhiễm Phi Trạch đều ghi nhớ, nhưng bất luận có thể đến được hay không, chàng vẫn cứ muốn đi về phía đông. Phương đông xa xôi có cô nương của chàng.
Mỗi nơi đi qua có phong cảnh nào đẹp, chàng đều dừng lại, ngắm nhìn thêm một chút, hy vọng nếu có thể gặp lại cô nương, chàng sẽ kể cho nàng nghe, rồi đưa nàng đến đó thưởng ngoạn. Gặp thành chấn nào thú vị, chàng cũng dừng chân, nghĩ nếu có thể gặp lại cô nương, chắc chắn chàng sẽ đưa nàng đến đây sống một thời gian. Chàng nhìn thấy đồ ăn ngon cũng nghĩ đến cô nương, nhìn thấy con chó đánh nhau cũng nghĩ đến cô nương, Nhìn thấy quan phủ nha môn cũng nghĩ đến cô nương, Nhìn thấy người mặc y phục nho sinh cũng nghĩ đến cô nương…
Trong suy nghĩ của chàng luôn luôn có nàng, nếu một giây một phút không nghĩ, chàng sợ mình sẽ quên mất.
Chàng đi mãi, đi mãi, cứ thế đi về phía đông.
Đến bất kỳ nơi nào, chàng cũng hỏi thăm miếu Nguyệt Lão. Quê hương của cô nương có miếu Nguyệt Lão, là Nguyệt Lão đưa nàng đến bên chàng, vậy tại sao ở bên này không có Nguyệt Lão nào nhảy ra nói với chàng, người trong duyên phận của con ở một nơi khác, ta sẽ đưa con đi.
Nếu thật như vậy, chắc chắn chàng sẽ nói với ông ấy rằng: “Chớ chậm trễ, mau chóng đi thôi!”
Đáng tiếc, từ trước đến giờ không hề có Nguyệt Lão xuất hiện. Đi qua miếu nào, chàng cũng vào đó bái lạy, mà chỉ bái lạy mỗi Nguyệt Lão, nhưng lại không xin bốc quẻ, vì chàng sớm đã biết kết quả rồi, có điều chàng không muốn tuyệt vọng mà thôi.
Tuy nàng đột nhiên biến mất, nhưng chàng vẫn không thôi hy vọng. Chẳng phải lần trước cô nương đã quay lại sau nửa năm chàng chờ đợi đó sao? Chỉ là chờ đợi thôi mà, chàng chịu đựng được. Trong lòng cô nương của chàng có chàng, sao chàng có thể tuyệt vọng được chứ?
Chàng cứ thế, cứ thế, đi mãi về phía đông.
Chàng đã đi rất xa, không còn nhớ rõ là bao xa nữa. Chàng đi qua rất nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều người, chàng từng bị đói, từng bị thương, cũng từng giúp đỡ rất nhiều người và được rất nhiều người giúp đỡ. Chàng vượt qua núi cao, lội sông lội suối, xuyên qua thành trấn. Chàng cứ thong thả mà đi, không quên ngắm nhìn cây cối, đặc biệt là nh