Vạn dặm tìm chồng
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213223
Bình chọn: 9.5.00/10/1322 lượt.
Tô Tiểu Bồi chẳng vui vẻ gì, nói: “Làm gì có người đàn ông nào lại muốn đến đón một gái không phải vì theo đuổi cô ấy mà là vì muốn xem biểu của đồng nghiệp cô ấy chứ!”
“Chồng già vợ già rồi, đương nhiên phải nói lời thật lòng.” Trình Giang Dực cứ nghĩ đến biểu cảm tròn mắt há miệng của mọi người là thấy buồn cười.
“Ý anh là trước khi là vợ chồng thì anh toàn nói dối à?”
‘Em rất biết soi mói đó, Tiểu Bồi cô nương.” Trình Giang Dực xoa đầu cô, kéo cô lại gần, hôn lên gò má. “Xem xong phim, em có muốn tiễn anh về nhà không?” Anh thản nhiên hỏi.
“Em có thể bóc mẽ là khi hỏi điều này, thực ra anh rất căng thẳng không?” Tô Tiểu Bồi lại nói móc anh một câu.
Trình Giang Dực lại kéo cô lại, cắn cô một cái. “Không thể được!”
Biểu cảm đó khiến Tô Tiểu Bồi buồn cười.
“Vậy rốt cuộc là có muốn hay không?” Trình Giang Dực đợi hồi lâu mà vẫn chưa có câu trả lời, không kìm được hỏi. Tô Tiểu Bồi đang cúi đầu nhìn điện thoại, nghe thấy vậy liền mở điện thoại lên cho anh xem, là Chủ biên của cô gửi tin nhắn đến, với nội dung: “Tiểu Bồi, có gì thì cứ nói chuyện tử tế với Trình tiên sinh, phải giữ gìn mối quan hệ tốt đẹp.
Trình Giang Dực thực sự không nhịn được cười. “Em mau nói cho ông ấy biết Trình tiên sinh đang hẹn em thăng cấp mối quan hệ.”
“Biến đi!” Tô Tiểu Bồi huých anh một cái, không để anh cướp điện thoại.
“Mau nói cho ông ấy biết Trình tiên sinh yêu em.”
“Ông ấy sẽ cho rằng em bị đả kích quá mà sinh ra ảo giác mất.” Tô Tiểu Bồi cất điện thoại, quay đầu sang, nhìn thấy Trình Giang Dực đang nở nụ cười, ánh mắt long lanh. “Làm gì vậy?” Tuy cô rất bình tĩnh nhưng biểu hiện này của anh vẫn khiến trái tim cô đập loạn nhịp. Rõ ràng vẻ ngoài ở hai thế giới không giống hệt nhau, nhưng anh vẫn khiến trái tim cô thổn thức.
Trình Giang Dực xán đến gần, hôn lên môi cô. Tô Tiểu Bồi bối rối đón nhận nụ hôn của anh. Anh ôm chặt eo cô, tăng thêm độ sâu cho nụ hôn này.
“Có lúc anh vẫn gặp ảo giác, thấy mình đi đi về về giữa hai thế giới, nhưng nơi nào cũng đều có em, thật tốt.”
Tô Tiểu Bồi ôm chặt anh, xót xa nói: “Sức khoẻ anh vẫn tốt chứ?”
“Ừm.” Vừa nói anh vừa cố ý nằm đè lên người cô.
“Nếu có chỗ nào không thoải mái, anh nhất định phải nói cho em biết.” Tô Tiểu Bồi nghiêm túc nói.
“Được.” Anh còn lâu mới chịu bỏ qua bất cứ cơ hội làm nũng nào, cô nương nhà anh thật là xem thường anh quá rồi!
“Còn nữa, đừng có cố ý làm nũng, anh nặng lắm đó, biết không?” Tô Tiểu Bồi đập tay lên người anh, bóc mẽ hành động của anh.
Vừa nói dứt đâu, cô đã cảm thấy người mình càng lúc càng bị đè nặng. Nhõng nhẽo thế này cũng được sao? Tô Tiểu Bồi bật cười, ôm anh thật chặt.
Hom nay họ cùng nhau ăn tối, xem phim, sau đó anh đưa cô về nhà. Tô Tiểu Bồi cảm thấy mọi chuyện trôi qua rất vui vẻ.
Ngày hôm sau, vừa đến cơ quan, Tô Tiểu Bồi lập tức bị mọi người bao vây. Hoá ra cô chưa đến phòng làm việc thì hoa và sôcôla Trình Giang Dự đặt cho cô đã đến trước rồi. Tô Tiểu Bồi thở dài, người đàn ông thật là… còn có thể tầm thường hơn nữa không?
Đồng nghiệp bên cạnh nhìn cô chằm chằm. “Tiểu Bồi, nhìn cô phơi phới gió xuân, xem ra tối qua không cãi nhau, đanh nhau, mà giống như là… yêu đương rồi?!”
Tô Tiểu Bồi cười cười, đương nhiên không thể phủ nhận, bởi vì đúng là cô đang yêu.
Thế là cả ngày hôm nay, rất nhiều người có chuyện hay không có chuyện đều đến tìm cô tán gẫu.
Đồng nghiệp làm về sách giáo khoa hỏi: “Tiểu Bồi, cậu dùng mê hồn thuật gì vậy, mau truyền thụ mấy chiêu đi, tôi cũng đang cần thu phục một người đây.”
Đồng nghiệp làm sách ngôn tình thì hỏi: “Tiểu Bồi, chẳng phải hai người bọn cô có thù hay sao? Đây có phải kế hoạch báo thù của anh ta không? Theo đuổi cô trước rồi sau đó đả kích cô, khiến cô buồn bã. Dù sao theo như tiểu thuyết thì khả năng rất lớn là cuối cùng anh ta “trộm gà không thành mất oan bịch gạo”, cô đã thu phục được anh ta. Cô nhất định phải thật lưu ý.”
Đối sách gì chứ? Cái cô thiếu chính là đối sách để đối phó với câu hỏi của mọi người.
Sau đó Chủ bên cũng đến tìm cô. “Tiểu Bồi à, cháu đang yêu Trình tiên sinh sao? Anh ta có thể phối hợp cùng chúng ta tổ chức một buổi ký tên không? Có thời gian rảnh để yêu đương, nhất định là cũng có thời gian rảnh để ký tên nhỉ?”
“…” Giữa yêu đương và ký tên có quan hệ gì chứ?
Tóm lại, người người đều biết Tô Tiểu Bồi và Trình Giang Dực từ oan gia biến thành người yêu, bọn họ đã chính thức yêu nhau rồi.
Nhưng bọn họ bắt đầu như thế nào nhỉ? Tô Tiểu Bồi mãi vẫn không trả lời được, chỉ đành cười trừ.
“Vấn đề này dễ giải quyết thôi.” Trình Giang Dực bình tĩnh định kế hoạch. “Cứ nói anh đã đọc cuốn sách em viết cho anh, tình ý dào dạt trong đó đã cảm động được trái tim anh, đàn ông khó cưỡng lại những gì khiến họ cảm động, chỉ hận không thể lấy thân báo đáp, thế là bắt đầu theo đuổi em. Còn em, lúc đầu viết sách về anh, thông qua tìm hiểu đời tư, thêm vào đó tinh thần anh dũng, ý chí ngoan cường chiến đấu với con ma bệnh của anh đã tác động sâu sắc đến em, cho nên em sớm có tình ý với anh. Anh vừa bật tín hiệu là em thuận theo luôn.”