Snack's 1967
Vạn dặm tìm chồng

Vạn dặm tìm chồng

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213561

Bình chọn: 8.5.00/10/1356 lượt.

khốc của tương lai khác gì hiện tại, bi thương như nhau cả thôi. Suy cho cùng đều phải gánh chịu nỗi bi thương thì vì sao không thể ở bên nhau tới đâu hay tới đó?

Nhiễm Phi Trạch tự nhận mình không phải kẻ nhu nhược, chàng nghĩ mình đủ dũng cảm đối mặt với nỗi bi thương này, cũng có đủ dũng khí để lưu lại một chút hy vọng. Chàng luôn mang trong mình niềm hy vọng, có thể đến cuối cùng, họ không phải chia lìa nữa thì sao? Không cố gắng nắm chắc hiện tại, để cái tương lai xa vời kia làm cho lỡ dở, như vậy chẳng phải là quá ngu ngốc hay sao?

Chàng có đủ dũng khí, vì thế chàng không tiếp nhận được điều này.

Còn cô nương của chàng, cuối cùng cũng dũng cảm được như chàng.

Cuối cùng bọn họ đến với nhau. Bọn họ thành thân, chàng là phu quân của nàng, nàng là thê tử của chàng.

Hằng ngày, chàng ôm nàng đi ngủ, làm cơm cho nàng ăn, đưa nàng đến rất nhiều nơi, kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện, chàng thích ngắm nàng cười sảng khoái, còn thích trêu đùa nàng, để nàng chu miệng tỏ vẻ giận dỗi.

Chàng nghĩ trước mình thật ngu ngốc, sao lại muốn một mình cô độc sống đến già cơ chứ, cuộc sống đó thực sự chẳng có gì thú vị. Lúc này, có cô nương của chàng ở bên, bất luận là uống nước hay hít thở, chàng đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Nhưng dẫu có hạnh phúc thế nào đi chăng nữa thì nỗi ám ảnh đó vẫn tồn tại. Nàng biết, chàng cũng biết, cuối cùng rồi cũng sẽ đến ngày biệt ly.

Họ không có cách nào ngăn cản đuợc.

Nhiễm Phi Trạch tự an ủi mình, cứ coi như cô nương của chàng không quay về quê hương thì cũng phải tuân theo quy luật sinh lão bệnh tử, biệt ly chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Cho nên, chàng không cần hoảng hốt, không cần oán thán. Chàng và nàng ở bên nhau, được bao lâu thì được, sống thật tốt những ngày tháng này, đó chính là sự vĩnh viễn chàng hằng mong bấy lâu.

Tuy luôn suy nghĩ như vậy, luôn tự khích lệ mình như thế, nhưng sự biệt ly thực sự đến, chàng vẫn trở tay không kịp.

Đêm đó, chàng ôm nàng chìm vào giấc ngủ, tay chàng vẫn nắm chặt tay nàng, họ ngủ rất say, hoàn toàn không bị bất cứ thứ gì làm phiền, đến một giấc mơ cũng chẳng có.

Nhưng khi chàng tỉnh dậy, cô nương của chàng đã biến mất.

Chỉ còn lại bộ y phục và chiếc vòng dây tơ hồng yên tĩnh nằm bên cạnh chàng, còn nàng, không thấy đâu nữa.

Chàng cứ nằm bất động như vậy, lặng lẽ nhìn sang khoảng trống bên cạnh. Thực chất, chàng không thể cử động nổi, trong đầu là một mảng trống rỗng.

Rất lâu sau đó, nỗi đau đớn dâng trào, nhanh chóng nhấn chìm chàng.

Chàng nghĩ cảm giác này chắc chỉ là đau lòng mà thôi, không phải sự bi thương, chẳng phải nỗi kinh hoàng, càng không phải là sự tuyệt vọng. Chỉ là cảm thấy… rất đau.

Chàng cứ nằm đó, không thay đổi tư thế, cảm giác như thể nàng vẫn nép mình trong lòng chàng, còn chàng vẫn nắm chặt tay nàng. Trên thực tế, thậm chí chàng còn cảm nhận được nàng chỉ ở đâu đó, cách chàng không xa. Lúc này ở quê nhà, chắc nàng cũng thức dậy rồi nhỉ? Vậy nhất định là nàng cũng đang có suy nghĩ giống như chàng lúc này. Họ không hề chia cách, chỉ là, tồn tại ở hai thế giới khác nhau mà thôi.

Nhiễm Phi Trạch nằm đó rất lâu, cuối cùng ngồi dậy. Chàng gấp gọn y phục của cô nương nhà chàng lại, cất ngay ngắn vào hòm, đặt chiếc vòng tay dây tơ hồng của nàng vào lòng. Sau đó chàng rửa mặt, làm cơm, tất cả đều giống như thường ngày.

Họ đã nói với nhau, ngày phân ly rồi cũng đến, nhưng cả hai phải biết, đối phương đều sống rất tốt, như vậy là được rồi.

Cảm giác này trước đây chàng đã từng trải qua. Khi đó kỳ thực còn thảm khốc hơn lần này, vì lần đó nàng đã chết trước mặt chàng, nhưng chàng không tìm được thi thể, thế là cũng giống như lần này, chàng thu nhặt đồ của nàng lại, nỗ lực trấn tĩnh. Chỉ là khi đó chàng thực sự không có lòng tin rằng nàng vẫn còn ổn, chàng ôm hy vọng, chờ đợi, thậm chí tìm rất nhiều việc để làm, chàng dốc sức đúc binh khí, khiến bản thân không còn một giây một phút rảnh rỗi. Lần đó, chàng đã đợi cả nửa năm.

Nhưng lần này không giống như vậy, lần này nàng không gặp phải bất cứ chuyện gì. Nhiễm Phi Trạch dừng đũa, ngồi đờ đẫn một hồi, chàng ngẫm ban này mình đã nghĩ sai rồi, không phải là lần trước khảm khốc hơn, mà chính là lần này.

Lần này… bình lặng đến mức giống như là … vĩnh biệt.

Nhiễm Phi Trạch đứng dậy, đổ chỗ cơm thừa, đi chẻ củi, lấy nước, lấy giẻ lau khắp một lượt trong ngoài căn nhà, lại đem tất cả đồ dùng ra kiểm tra một lượt, cần phải chỉnh nắn, chỉnh sửa gì, chàng đều làm một lượt cho xong. Làm xong mọi việc, trời vẫn chưa tối, lúc ấy mới biết thời gian trôi thật chậm.

Nhiễm Phi Trạch ra ngoài đi dạo, chàng không đi quá xa, khoảng cách vẫn giống như mọi lần chàng đưa nàng đi dạo. Chàng nhớ lại lời cô nương đã nói với chàng khi đứng dưới gốc cây này, chàng nhớ khi đến mô đất này, chàng đã đỡ nàng đứng lên cao, ngửi hương hoa trên cây, chàng còn nhớ họ đã đi thẳng đến bờ sông, chỗ đó nở đầy những đoá hoa nhỏ chẳng biết tên là gì, nàng khen hoa rất đẹp, nàng rất thích. Khi đó chàng ngắm nàng, nói với nàng rằng theo con mắt thế tục, cô nương tuyệt đối không thể gọi là mỹ nhân, nhưng ch