Snack's 1967
Trường học phù thủy

Trường học phù thủy

Tác giả: Angella

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325390

Bình chọn: 9.00/10/539 lượt.

ndo, ta nghĩ sẽ dễ dàng hơn.

Và đây chính là kế hoạch của bà. Để Riuzo và Nami có thời gian bên nhau, mọi chuyện có lẽ sẽ tốt hơn, dù sao hai đứa vốn là trời sinh một cặp, không ở cùng nhau trước cũng ở cùng nhau sau. Bà làm điều này, thực chỉ muốn tốt cho cả hai đứa.

Nghe tới cái tên Riuzo, Nami đã thấy khó chịu. Kêu cô nhờ vả tên ấy, thà bảo cô đi chết còn hơn. Nhưng nếu nhờ Riuzo mà tìm được nhà ngài Hondo, cô có đi chết cũng không hối tiếc.

Tạm biệt giáo sư Sena, Nami lững thững xách va li đi về phía khu chăm sóc đặc biệt dành cho thú vật mà các học viên gửi gắm. Nhận lại chú dơi tím đáng yêu từ tay cô bảo mẫu, Nami vui vẻ gãi gãi ha má nó. Con dơi trông ngày càng lớn, bộ lông tơ non nớt nay đã dày cộp cứng cáp hơn. Gần một năm trôi qua, bé yêu của cô đã thực sự trưởng thành. Gặp lại Nami, con dơi mừng rỡ không ngừng quấn quít trên vai cô, có lẽ giờ đây, nó đã hoàn toàn coi cô là chủ nhân.

Đợi thảm thần đưa đón của trường ở hoa viên Witchcraft, Nami lôi ra một bịt đậu đỏ, từ từ đổ cho chú dơi ăn, thỉnh thoảng bờ môi lại thoáng nét cười.

Tooya thong thả đi dạo quanh trường trước khi trở về hành tinh phù thủy, trở về với địa vị chính mình. Tay phải anh cầm chổi thần, tay trái giữ áo khoác, mái tóc rủ hờ bị gió nhẹ thổi tung. Nhận ra cô từ xa, anh cười dịu dàng, trân trân ngắm cô một lúc rất lâu, đợi tới khi giờ về nhà bắt đầu đổ chuông, anh mới vội vàng tỉnh ngộ, nhẹ nhàng đến bên cô.

– Em vẫn giữ nó ư? – Anh lên tiếng, chất giọng cực ấm cực dịu.

Nami ngẩng mặt, ngơ ngác nhìn anh. Bất giác cô giật mình, chớp mắt vài cái, ném ngay ánh mắt rời đi chỗ khác. Tooya cười khúc khích, vơ lấy một nắm đậu đổ vào bát cho dơi. Nami tủm tỉm tực vào ngực anh. Sẽ xa nhau ba tháng, chỉ ba tháng thôi nhưng cũng đủ để cô nhớ anh nhiều. Vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Nami, anh vòng tay ôm lấy cô, khẽ hôn lên vầng trán mịn màng.

– Nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đúng giờ, ngủ đủ giấc. Và tuyệt đối, không được… quên anh.

Nghe xong cái danh sách dặn dò của Tooya, Nami không nén nổi cảm giác vui lòng, bật cười thành tiếng. Từ khi nào hội trưởng thích quan tâm đến thời gian biểu của học viên vậy, cô thực không biết gật hay lắc đầu nữa. Trông anh thế này nom rất đáng yêu. Bên anh quả thực rất hạnh phúc, chỉ có điều, cảm giác tim đập lỡ nhịp như trước đã không còn nữa.

Vậy nghĩa là sao?

– Thảm tới rồi. Mau lên đi kẻo trễ.

Nhấc bổng cô lên chiếc thảm nhung xanh, Tooya giúp cô khiêng hành lý. Cổng chính chợt mở, đến lúc phải nói lời tạm biệt, Nami tặng anh một nụ cười bán nguyện tuyệt đẹp, sau đó cùng chiếc thảm khải hoàn về nhà.

Đợi bóng Nami khuất hẳn, Tooya mới thở dài mệt mỏi, đã tới giờ tham kiến mẹ, anh thực không muốn đi chút nào. Nhưng nếu anh không đi, mẹ anh sẽ nổi giận, và khi bà ta nổi giận, cả hành tinh phù thủy sẽ ngập trong… biển máu.

( Hôm nay post sớm nhá m.n, đọc truyên zui zẻ ^^)

Đón đọc chương 9: Hoàng tử lửa và công chúa ánh sáng.

CHƯƠNG XIX: HOÀNG TỬ LỬA VÀ CÔNG CHÚA ÁNH SÁNG (P.1)

Chàng hoàng tử đánh thức công chúa bằng một nụ hôn tình yêu đích thực, và hai người sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Nami thấy cuốn truyện của Ayane tặng thật nhàm chán. Cái gì mà nụ hôn tình yêu, toàn viễn cảnh mơ mộng, chắc nàng ta đang trông chờ bạch mã hoàng tử tới rước. Thôi đi, chỉ cần đọc tới khúc Bạch Tuyết bị mụ phù thủy hạ độc là Nami đã tức điên lên rồi, tại sao những kẻ ác độc đều bị gắn với hai chữ phù thủy, phù thủy thì đã sao? Cô là phù thủy nhưng cô vẫn tốt đấy. Aiza, đúng là loài người chỉ biết đổ lỗi cho những nhân vật mà họ nghĩ không có thật.

Về tới Tokyo cũng đã cuối chiều, Nami thong thả kéo lê vali đi dạo quanh công viên Yoyogi, chú dơi tím nhểnh chiếc mũi ướt át cọ cọ vô sau gáy cô. Nami khúc khích vuốt ve đầu nó. Thực chả muốn về nhà chút nào, cứ nghĩ tới cái không khí âm u, giọng điệu chanh chua của Kiyomi và ánh mắt khinh bỉ của lũ người làm, Nami chỉ muốn ở luôn trong trường cho hết hè, nhưng cha cô – ngài Otto Hagasawa lại không thích cô “bỏ rơi ” nhà cửa.

Tản bộ qua các hàng cây anh đào xanh mướt, Nami điềm đạm hít thở mùi hương con người thuần chủng, Yoyogi là công viên lớn nhất Tokyo, nơi lí tưởng cho một chuyến picnic hoặc ngắm phong cảnh đẹp, thường thì mùa xuân là mùa công viên đẹp nhất, có hoa đào nở rộ, điểm xuyết cùng sắc vàng rực của hàng bạch quả. Mọi người vui vẻ đi bộ, tập dưỡng sinh và một số còn vẽ tranh sơn dầu. Cuộc sống chuyển động không ngừng nghỉ, mỗi chỗ cô đi qua, người ta lại đồng loại ngoái nhìn. Vì sao ư? Vì con vật kì lạ trên vai cô và cả vì sắc đẹp kiêu sa nhưng không quá cầu kì câu lệ của cô. Một nàng thơ với mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió, khuôn mặt trắng hồng không chút tì vết, và cả ánh mắt hững hờ mang hơi thở lạnh giá, cô là như vậy.

Tối…

Phố nhà giàu vẫn đèn điện sáng chói như mọi khi, hai bên đường cây trồng xanh tốt, được cắt tỉa tỉ mỉ nom cực thích ứng. Nami lê vali dọc theo đường về nhà, khung cảnh cũng chẳng có gì thay đổi, ngoài ngôi biệt thự Hagasawa tĩnh lặng giờ đang mở nhạc ầm ĩ. Nami đẩy cổng bước vào, trước mặt cô là