Tổng giám đốc tha tôi đi
Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215971
Bình chọn: 8.00/10/1597 lượt.
n tả giống như đang tận hưởng một chút…” Đạo diễn hướng dẫn Thiên Tình.
Tuy đây là lần đầu tiên Thiên Tình chính thức quay chụp ảnh ngoại cảnh, nhưng mười tháng qua cô đã được đào tạo chuyên nghiệp về cả cách trình diễn cũng như biểu lộ cảm xúc. Cho nên…
Khi cô mỉm cười, đôi mắt to tròn trong suốt như đang ước mơ mong mỏi ngắm nhìn cảnh biển xa xa phía trước. Tưởng tượng trong tương lai không xa, cô có thể dựa vào năng lực của mình có thể đưa chị, cha, còn có mẹ, cả nhà bốn người cùng lên chiếc du thuyền ở đối diện ăn hải sản tươi sống và du ngoạn khắp nơi.
“Được, rất tốt! Biểu hiện rất khá!” Đạo diễn khen ngợi không dứt, sau đó nhắc nhở: “Đổi lại tư thế. Vào trong nước đứng đi, tốt nhất là hất cho nước bắn tung lên.”
Trợ lý ôm áo bông dày đứng ở một bên, nhìn cảnh này, lắc đầu liên tục. Trong màn hình Thiên Tình vẫn nở nụ cười thật ngọt ngào, thật hạnh phúc. Nhưng, thật ra…
Mặc dù đang là mùa Xuân, nhưng gió biển vẫn lạnh cắt da cắt thịt. Đặc biệt là nước càng lạnh hơn như có thể khiến xương cốt tan rã ra vậy. Bây giờ cô còn phải đứng ngâm trong nước, nở nụ cười tươi rói, ra vẻ say đắm. Có trời mới biết, hai chân cô đã đông lạnh đến tím tái rồi.
“Hình ảnh lấy được quá tuyệt vời !” Đạo diễn luôn miệng khen ngợi.
“Khoan hãy lên, cứ đứng vậy chụp thêm một bộ cận cảnh nữa. Thợ trang điểm phun một ít nước lên mặt Thiên Tình đi!”
Thiên Tình lạnh đến môi giật giật liên tục. Nhưng…cô không dám than vãn câu nào. Đây là công việc, cô phải chấp nhận.
Thợ trang điểm nhìn mặt mày cô tím lại, hơi đau lòng không dám phun nước lên. Cô ngược lại cười cổ vũ, “Không sao, phiền cô rồi. Tôi chịu được.”
Thợ trang điểm đành phải phun nước lên. Nhiệt độ lạnh buốt khiến Thiên Tình run lập cập nhưng vẫn cố mỉm cười ngọt ngào.
Lúc chụp được một nửa thì có một chiếc xe thương vụ màu đen chậm rãi xuất hiện ở bờ biển. Thi Nam Sênh đẩy cửa xe ra, từ trên xe bước xuống.
Chương 142: Cảm Giác Của Tình Yêu
Nhìn thấy bóng dáng mỏng mảnh đứng đó đón gió biển, anh khẽ nhíu mày. Ở cái nơi lạnh lẽo thế này, cơ thể ốm yếu đó của cô có chịu nổi không?
Không nghĩ thêm nữa, dừng bước quay trở lại xe, ngồi vào trong phóng bỏ đi một mạch.
… … … …
Từ lúc anh xuất hiện, Thiên Tình đã nhìn thấy anh. Khi ấy còn cảm thấy vui sướng vì sự xuất hiện bất ngờ của anh, nhưng nụ cười còn chưa kịp nở trên môi thì anh đã phóng xe bỏ đi rồi. Trong lòng vô cùng mất mát nhưng trên mặt vẫn tươi cười ngọt ngào phối hợp với đạo diễn thay đổi quần áo hết bộ này tới bộ kia, làm theo từng động tác của đạo diễn chỉ thị.
Không biết qua bao lâu…
Chiếc xe đó bất ngờ xuất hiện tại bờ biển lần nữa. Tuy ở rất xa, nhưng Thiên Tình nhìn thấy rất rõ. Không kiềm được mỉm cười, sóng mắt đều là vẻ ngọt ngào hạnh phúc.
Đạo diễn vừa hay chụp lại được cảnh này, cúi đầu khen không ngớt: “Đúng là ánh mắt này rồi, trông giống như cô gái nhỏ mới biết yêu vậy. Nào, chúng ta chụp vài pose nữa, tấm nào nhìn cũng thu hút động lòng người hết.”
Mới biết yêu sao…Thiên Tình âm thầm cười, mắt nhìn của đạo diễn quả thật rất chính xác!
Tiếp tục chụp thêm mười mấy kiểu nữa, đạo diễn hình như càng chụp cành hăng, không có ý định ngừng lại.
“Đạo diễn, hay tạm nghỉ một lát nhé. Chụp lâu như vậy chắc mọi người cũng mệt rồi.” Thi Nam Sênh vừa từ trên xe bước xuống, vừa mở miệng. Tiện tay để luôn cafe xách theo trong tay xuống cạnh đống lộn xộn trên bàn.
Đạo diễn vừa thấy là anh, vội vàng phất tay ra dấu cho ekip tạm dừng nghỉ ngơi. Sau đó sải bước đi về phía Thi Nam Sênh, “Thi tổng sao lại đích thân tới đây?”
“Ừ. Tiện đường ghé xem thế nào thôi. Tôi có mua cafe nóng, mời mọi người đến uống đi!” Thi Nam Sênh không nhìn Thiên Tình mà cúi đầu hỏi đạo diễn, “Buổi chụp hôm nay thế nào?”
“Mới chụp buổi đầu tiên mà hiệu quả rất tốt. Cảnh Thiên Tình tuy là lính mới nhưng lên hình rất tốt, nắm bắt cũng rất nhanh. Anh có muốn xem thử không?”
“Ừm.” Anh vừa gật đầu, vừa bước theo đạo diễn đi về phía ekip quay.
***
“Có lạnh không? Mau mặc áo bông vào đi.” Trợ lý khoác chiếc áo bông dày cộm lên người Thiên Tình.
Thiên Tình lạnh đến nỗi vẫn đang run lẩy bẩy. Hai chân đều đông lạnh như đá, cô phải ngồi xuống liên tục xoa bóp chân mình.
“Uống chút cafe nóng làm ấm cơ thể trước đi. Còn vài mẫu đồ nữa cần chụp, cô chịu nổi không?” Trợ lý lo lắng hỏi.
“Không thành vấn đề.” Cô ra dấu OK bằng tay để trợ lý yên tâm, “Yên tâm đi, cơ thể tôi rất khỏe.” Nói xong cầm ly cafe hít hà rồi hớp một hớp. Dòng nước ấm chảy từ cổ họng lan dần xuống thấm vào tận tim. Cô chép chép miệgn thưởng thức, hương vị rất ngọt. Theo phản ứng tự nhiên nhìn về phía bóng dáng cao lớn đang ngồi cạnh đạo diễn…Trái tim như thót lại…
Anh ngồi đó chuyên chú nhìn màn hình. Không biết anh có hài lòng với diễn xuất của cô hay không? Anh ngồi nghiêng mặt quay về phía cô, nên Thiên Tình không nhìn thấy được biểu cảm lúc này của anh.
“Đừng nhìn nữa! Nếu còn nhìn nữa sẽ nhìn thủng người ta luôn đấy!” Trợ lý vung tay quơ quơ trước mặt cô.
Thiên Tình đỏ mặt, vội ngượng ngùng chuyển tầm mắt về lại ly cafe trên tay.
Nhưng, ngay sau đ