cười vui vẻ xuống căn tin. Có ai đó nhìn theo mà lòng buồn man mác.
– Long ơi!!!
– Gì mày?
– Hân chơi với thằng Khoa hả?
– Thằng mới nói chuyện với Hân đó hả?
– Ừh!
– Chung lớp với cái con Pul nên chắc vậy mới quen nhau.
– Nhưng mà Pul nó có chơi với thằng đó đâu?
– Ai mà biết…mày đi mà hỏi nó đó.- Long mệt mỏi nằm dài lên bàn.
– Ừh…- giọng Duy buồn hiu.
Chap 30:
– Mày sao vậy? Lúc người ta tỏ tình thì không chịu đợi lúc người ta đi rồi thì mới tiếc…anh em nhà mày đúng là…nản quá!
– Gì mày? Con Pul nó có làm gì mày đâu mà mày lôi cả nó vào thế? Anh được rồi còn em nữa. Thằng điên!- Duy bực mình làm cho một dây.
– Ai điên? Mày mới điên đó!- Long cũng không vừa gì mà cãi lại ngay.
– Thôi…cả hai thằng đều…đ àh “không điên”… thôi…đi xuống căn tin với tao đi! Lẹ lên!- Duy nói rồi nhanh tay kéo Long ngồi dậy.
– Không đi đâu!
– Đi đi mà! Ở lớp không chán lắm!!!- Duy nhanh tay lôi Long kéo đi, ngang qua lớp nó thì dừng lại.
– Sao đứng đây???- Long ra vẻ ngây thơ như con nai tơ.
– Còn hỏi nữa! Vô kêu con Pul ra đi!
– Sao lại là tao? Mày đi đi!
– Nó ngủ rồi…cho nên mày vào kêu nó dậy đi!
– Ngủ rồi thì thôi…kêu làm gì? Đi!- Long bước được vài bước thì đứng sựng lại khi nghe Duy khiêu khích:
– Nhìn nó với thằng kia lúc nào cũng kè kè tao thấy nản quá!
– Gì?- Long nhìn vào thì thấy nó nằm gục lên bàn còn Thiên thì ngồi bên cạnh nhìn nó chăm chú làm hắn bực mình đi thẳng vào trong.
– Pul! Dậy đi!
– Uhm…zzzzzzz…uhm…zzzzzzz
– Minh ngủ rồi! Tôi nghĩ cậu không nên phá giấc ngủ của người khác như thế!!!- Thiên thấy Long thì lộ rõ vẻ bực tức đã được dồn nén bấy lâu.
– Kệ tôi! Không khiến cậu xen vào!
– Nhưng đây là lớp tôi, cậu không nên vào lớp người khác rồi làm loạn như thế!- Tuy tức lắm nhưng nét mặt Thiên vẫn bình tĩnh.
– Này! Có dậy không hả con heo kia!- Long không thèm để ý gì Thiên mà một mực gọi nó dậy cho bằng được.
– Thằng điên nào ồn ào vậy?- nó đang ngủ mà nghe la oai oái ngay bên cạnh muốn không dậy cũng không được nhưng nó không ngẩng đầu lên mà lại ngủ tiếp làm hắn cụt hứng.
– Con nhỏ này!- Long bực bội nắm tay nó lôi đi trong tình trạng mắt nó vẫn nhắm nghiền.
Còn Thiên thì đầu bốc khói tức mà không làm gì được hắn.
Duy đứng ngoài nhìn nó và Long cười khúc khích khi biết thằng bạn mình mắc bẫy rồi.
– Đi thôi Duy! Còn đứng đó nhìn gì nữa!!!- Long ra tới cửa lớp rồi mà thấy Duy vẫn đứng đó cười như thằng điên.
– Tao về lớp trước đây! Tao quên…còn có bài tập chưa làm! Hì…- Duy nói xong zọt thẳng về lớp.
– Mày…- Long nhìn theo Duy khó hiểu có bao giờ thấy Duy làm bài tập đâu mà quên với chả nhớ nhưng vẫn tiếp tục công việc lôi nó đi.
– Đi đâu vậy? Anh làm cái quái gì thế? Buông tay ra!- giờ nó mới tỉnh hẳn ra thì la oai oái lên.
– Dậy rồi hả? Cô im lặng chút đi! Ồn ào quá!
– Anh…- nó rõ là tức nhưng im lặng thì tốt hơn vì biết có hỏi thêm hắn cũng chẳng nói.
Tới chỗ gốc cây mà nó hay trốn ra để ngủ thì Long buông tay nó ra rồi ngồi phịch xuống đất chẳng nói năng gì cứ ngồi im như khúc gỗ. Thấy nó cứ đứng mãi Long kéo tay nó ngồi xuống bên cạnh hắn, hắn định mở miệng nói gì đó nhưng nó cứ nhìn chăm chăm thế là không nói được đành quay đi chỗ khác…chốc chốc hắn lại quay qua…nó thấy hắn lạ lại nhìn hắn chờ xem hắn nói gì nhưng…tự nhiên hắn lại quay sang hướng khác.
– Này! Anh bị khùng hả hay sao mà lôi tôi ra đây đã rồi ngồi im vậy sao???
– ………
– Anh không nói tôi đi về! Tôi không có rãnh như anh đâu! Buồn ngủ gần chết!!!- nó đang định đứng dậy thì bị Long kéo ngồi xuống lại, đầu nó đập nhẹ vào thân cây.
– Cô ngồi im đó!- Long nhìn nó lạnh lùng.
– Á…Anh làm gì mà mạnh tay thế?- Nó xoa xoa cái đầu.
– TÔI…- lần này hắn quyết tâm sẽ nói…nhưng ông trời hình như không cho hắn cơ hội để nói thì phải…chuông reng…- Về lớp thôi!- Hắn cụt hứng đứng phắt dậy đi thẳng về lớp.
– TRẦN ĐINH LONG! ANH ĐÙA VỚI TÔI ĐÓ HẢẢẢẢẢẢẢ???- nó thấy tức vì khi không lại phá giấc ngủ của nó, lôi nó ra đây không chịu nói gì rồi đùng đùng bỏ về lớp, không điên máu sao được.
-…………- hắn đứng lại, quay lưng về phía nó, mắt hướng về một phía xa xăm.
Thấy Long không nói gì nó tức quá lấy chiếc giày phan vào đầu hắn cái cốp. May là nó không mang guốc không thôi bể đầu như chơi.
– Ui da…- Long đứng xoa xoa đầu rồi hùng hổ đi về phía nó ánh mắt sắt lạnh – Cô…đúng là cái tật không bỏ được mà!
Chap 31:
– Này! Anh nhỏ nhen vừa thôi! Anh giận tôi chuyện gì thì anh nói đi chứ cứ im im lì lì ai mà biết được.
– Tôi giận cô???
– Ừ…chứ không sao anh cứ lơ tôi hoài thế? Tôi hỏi mà không thèm trả lời còn gì???
– Ừ! Thì sao?
– Anh còn tức tôi chuyện lúc ở nhà ngoại anh àh?
– Không!
– Vậy thì chuyện gì?
– …………
– Rõ ràng là anh đang giận tôi chuyện đó mà!…Chuyện cũng đã lâu rồi mà!
– Cô thật sự nghĩ thế sao?
– uhm…- nó nhìn Long ngây thơ.
– Thì cứ cho là vậy đi!
– Vậy…bây giờ tôi làm gì anh mới hết giận???… Hay là…anh muốn đánh tôi thì đánh đi, tôi sẽ không né đâu!
– Không né thật chứ? Đứng im cho tôi đánh à?
– Ừ…nhưng nhẹ tay thôi nhá!
– Nhắm mắt lại!
– …………- nó nhìn Long nghi ngờ một lúc thì cũng nh