– Mệt quá! Xong rồi nè! Đi thôi!
– Ủa! dì đi đâu mà phải đi bằng xe hơi thế?- nó nhìn thấy dì đang lái chiếc Landcuiser từ trong sân ra.
– Chắc đi công tác xa! Thôi hay kêu dì chở đi học nhá!- Duy nhìn nó ánh mắt thăm dò xem phản ứng nó ra sao.
– Thôi! Đi bộ lẹ đi mày! Sắp vô lớp rồi đó! Đứng đó mà nói nhiều!
– Hai đứa lên dì chở đi!- dì nó ngóc đầu ra khỏi xe nhìn cả hai cười tươi…hình như dì nó đang có chuyện gì vui thì phải.
– Dạ!- Duy hớn hở mở cửa xe rồi chui vào- Không đi à?- Duy thấy nó cứ đứng nhìn mãi mà không chịu vào nên hỏi nó.
– Nhưng…
– Nói nhiều quá! Mày thích trèo tường vào thì cứ đứng đó đi!- Duy đành chơi chiêu khích+hăm dọa thì nó mới chịu vào.
– Uhm…- nó chui vào xe rồi đóng cửa lại mà mặt mày bí xị.
– Làm gì mà mặt mày bí xị vậy?
– Có sao đâu…không thích thôi!!!
– Sao mà không thích?
– Thì người khác nhìn vô thấy sao sao ýh!
– Sao đâu mà lo! Ai nhìn kệ họ!
– “Thằng âm binh này chắc hồi trước ngày nào cũng đòi dì lấy xe hơi chở đi chứ gì! Nhưng mà sao mình cứ thấy kì kì sao ýh!”- nó nhìn ra phía cửa sổ khẽ thở dài.
Chiếc xe dừng lại, Duy vội mở cửa ra nó từ từ theo sau Duy bước xuống với bao cái nhìn ngưỡng mộ có, ganh tỵ có, ngạc nhiên cũng có nốt kèm theo nhiều tiếng xì xầm to nhỏ.
– Chào dì con đi học!- cả nó và Duy đều vẫy tay với dì nó.
Nó chào xong rồi nhanh chân đi thẳng về lớp, Duy nhìn theo nó mà cũng không nhịn cười được với nó.
– Nhỏ đó với Duy nhìn xứng đôi ghê nhỉ?- Hs1
– Mắt pà bị lé hả? Duy đẹp trai vậy còn con nhỏ đó xấu quắc, xứng gì mà xứng???- Hs2
– Pà ganh tỵ với người ta thì đúng hơn! Tui thấy xứng thiệt mà!-Hs1
– Thôi đi pà ơi…
Bên nam thì cũng không ngoại lệ:
– Cái thằng Duy đó là gì của Bảo Minh nhỉ? Sao tao thấy tụi nó hay đi chung với nhau lắm!- NS1
– Ai biết! Chắc là đang quen nhau! Nhìn cũng xứng đôi lắm mà!!!- NS2
– Vậy là tao bị bỏ rơi hả?- NS1
– Nó có nói thích mày bao giờ đâu mà bỏ với chả rơi!- NS2
– #^%^*(^(&)$
Nó biết là có rất nhiều ánh mắt đang nhìn nó mà bán tán xa gần nhưng chuyện cũng đâu có lớn…cũng có gì lạ đâu, cũng nhiều người đi xe hơi đến trường đó thôi…có lẽ là vì đi cùng Duy nên mới thế…đẹp trai cũng khổ…đúng là bọn rãnh hơi mà.
Vừa bước chân vào lớp nó đã được tặng cái nhìn không mấy thân thiện từ những đứa con gái trong lớp nhưng điều đáng ngạc nhiên là Thiên cũng thế…không lẽ Thiên bị đồng tính! Nó chợt bật cười với cái suy nghĩ oái ăm của mình vừa rồi.
Chap 29:
– Minh có vẻ vui nhỉ???
– Uhm…nhưng Thiên sao thế? Sao mà nhăn nhó như khỉ ăn ớt vậy?- nó tính chọc cho Thiên cười nhưng lại nhận được cái liếc xéo từ Thiên nên đành im lặng.
– Minh có quan hệ gì với Duy?
– Quen biết vậy thôi!
– Nói dối!
– Gì nữa!
– Vậy sao lúc nãy Minh đi chung xe với Duy đến trường???
– Hả???…À…tại sắp trễ học nên đi nhờ đến trường thế thôi!- nó quay qua Thiên giải thích.
– Thiệt hok???
– Thiệt mà!
Nó mệt mỏi nằm dài lên bàn. Cái trường này đúng là phiền phức…mà tại sao mình phải giải thích làm gì cho mệt chứ! Cậu ấy là gì của mình đâu mà tra hỏi cứ như mình là tội phạm không bằng. Nó nghĩ lại thấy mình cũng rãnh+ kiên nhẫn lắm nên mới chịu khó giải thích với Thiên như thế.
Duy vừa bước chân vào lớp việc đầu tiên là nhìn sang chỗ Hân trước đã. Bất chợt hai ánh mắt chạm nhau làm cả hai đếu suy nghĩ vu vơ. Mới vừa đặt cặp lên bàn thì bị Long tra tấn rồi.
– Sáng mày đi chung xe với Pul tới trường hả?
– Ừ…có gì hok?
– Không! Tao chỉ thấy lạ thôi!
– Lạ gì mày?
– Thì…có bao giờ thấy mày chịu đi xe hơi tới trường đâu!
– Sắp trễ học rồi…tại Pul nó hối quá với lại dì tao sẵn tiện đường nên chở đi… mà chủ yếu là coi thái độ của con Pul nó sao thôi!
– Hả? Sao? Con Pul nó sao mà phải coi thái độ của nó???- Long nhìn Duy ngơ ngác chẳng hiểu gì.
– Thì trước giờ nó có chịu đi xe hơi đâu!
– Sao mà nó không đi! Mà tao cũng thấy lạ…nó lúc nào cũng đòi đi bộ…xe máy thì may ra còn chịu đi…xe hơi thì cũng không…nó bị gì hả mày?
– Tao cũng không biết…nhưng mà hình như là…nó bị ám ảnh cái gì đó.
– Ám ảnh??? Là sao?
– Thì lúc nhỏ đó…mà mắc gì tao phải kể cho mày nghe chứ! Mày thích nó hay sao mà tra hỏi kĩ lưỡng thế?
– Ờ…thì…không kể thì thôi!- Long quay đi chỗ khác mà mặt đỏ ửng lên.
– “rõ ràng là thích nó mà xạo hả?”- Duy cười thầm khi thấy thái độ kì lạ của thằng bạn.
………………
Hai tiết học thanh thản trôi qua, cũng đã tới cái giờ mà bọn hs thường kéo nhau đi “giải quyết” những chuyện cần thiết của mình.
Duy định bụng là sẽ lên rủ Hân đi xuống căn tin, lâu rồi không cùng đi với Hân…nhưng mà sao khó nói quá. Duy muốn nối lại tình bạn trước kia…nhưng không dễ chút nào.
Duy vừa bước được vài bước tới chỗ Hân thì:
– Hân ơi! Xuống căn tin một lát nhá! Tôi…có chuyện muốn nói với Hân!!!- một tên con trai từ đâu ra không biết, đang đứng trước mặt Hân và có vẻ ngại ngùng.
– Hả?…Nhưng cậu là ai tôi không quen!
– Không nhớ à…tôi là…bạn của Phước Sang em họ Hân đó!
– À…nhớ rồi! Cậu là…là.. Khoa đúng không?
– uhm…hì…- Khoa cười tít mắt trông rất là baby.
– Thôi…mình đi xuống đó rồi nói chuyện tiếp!
Cả hai cùng nhau vừa nói vừa