n làm cho họ quên hiện tại và quên luôn những gì đã xảy ra. Với họ, bây giờ chỉ có hai con tim cùng chung nhịp đập thôi.
o0o
Rụt rè đưa cho ông Nam tờ giấy, vú Hà nói:
– Thưa ông, Sơn Khương gởi cho ông cái này.
Nhận tờ giấy, ông Nam ơ hờ:
– Thế nào ? Vú đã sửa soạn cho con bé chưa ? Gần đến giờ rồi đó. Còn vú nữa, vú cũng phải đi. Hôm nay sinh nhật của Trí Nguyên và Sơn Khương , cũng là lễ đính hôn của chúng.
– Đính hôn ư ?
Vú Hà như mơ:
– Đúng rồi. Tôi cứ tưởng cuộc hôn nhân này không bao giờ xảy ra, nhưng không ngờ chúng nó đã yêu nhau. Từ đây về sau, tôi rất yên tâm khi giao Sơn Khương cho Trí Nguyên.
Ông Nam hối thúc:
– Sao vú còn đứng đó ? Không đi chuẩn bị ình đi, đừng để bên nhà trai phải đợi.
Ông đắn đo:
– Vú nhớ ăn mặc đẹp vào nghe. Sơn Khương vui lắm khi có vú bên cạnh mình.
Bà vú ngập ngừng:
– Thưa ông …
Ông Nam cau mày:
– Sao hôm nay vú cứ thưa mãi thế ?
– Sơn Khương …
– Con bé lại mè nheo chứ gì ? Sắp có chồng đến nơi rồi …
– Không phải đâu. Sơn Khương không có ở trong phòng, con bé đi đâu rồi.
Ông Nam nhảy nhỏm:
– Cái gì ?
– Tờ giấy … Tôi đã phát hiện trên bàn học của con bé.
Ông Nam hấp tấp mở ra xem:
” Thưa ba, con có công việc phải ra ngoài. Ba và vú cứ đến nhà hàng trước đi, con sẽ đến sau. Nếu có trễ một chút, ba bảo anh Nguyên đừng có lo lắng.
Sơn Khương “.
Con bé muốn giở trò gì đây ?
Nhìn đồng hồ, ông Năm khoát tay:
– Không còn thời gian nữa đâu, vú vào chuẩn bị đi, chúng ta sẽ đi ngay.
– Vâng.
Chương 12 – Hết
Chương kết
Nhà hàng khách sạn Tây Đô hôm nay tưng bừng. Nó như nói lên giữa cái thành phố vốn đã náo nhiệt.
Trước cổng là tâm biển bằng trái tim thật to, có để hàng chữ : ” Lễ đính hôn của Lâm Trí Nguyên – Vũ Sơn Khương “.
Bạn bè hai họ đông đúc, sang trọng. Các chàng trai, cô gái có mặt trong buổi tiệc hôm nay hình như rât luyến tiếc, vì họ đã không còn cơ hội. Nhưng họ cũng thành tâm chúc mừng cho đôi trai tài gái sắc.
Lâm Trí Nguyên, một nhà doanh nghiệp thành đạt, là người đàn ông lý tưởng một thời làm say mê bao cô gái.
Vũ Sơn Khương xinh đẹp dễ thương , từng có bao chàng trai trồng cây si. Hai người kết hợp lại với nhau đúng là đôi Tiên Đồng – Ngọc Nữ.
Khách qua đường cũng dừng lại xem không phải vì họ tò mò cảnh trí đặc biệt của khách sạn mà họ muốn chính mắt mình chiêm ngưỡng đôi trai tài gái sắc, vì họ biết hôm nay là ngày sinh nhật của hai nhân vật chính.
Khách du lịch trọ tại khách sạn Tây Đô cũng được mời tham dự.
Quan khách mỗi lúc một đông , bên ngoài người ta nhìn thấy có rất nhiều bảo vệ được mướn giữ trật tự trong đêm nay. Thêm nữa , họ muốn tránh nữa chuyện không hay xảy ra.
Ai ai mà không biết những buổi tiệc lạ lùng này thường xuất hiện tay anh chị khét tiếng như Quang Tiến Dũng.
Màn hình một trăm inch được trực tiếp ra bên ngoài. Quang cảnh bên trong đều được thấy rõ.
Lâm Trí Nguyên kia rồi! Hôm nay anh lịch sự sang trọng trong bộ đồ vest màu xám. Một giám đốc tài hoa đó, nụ cười anh mới rạng rỡ làm sao.
Trí Nguyên bắt tay một lượt khách có tiếng tăm trong thương trường , nhưng anh không quên nhìn đồng hồ. Hình như anh đang chờ đợi.
Ngoài cổng , chiếc xe hơi sang trọng dừng lại. Trí Nguyên ra hiệu ấy người bạn đứng gần đó rồi bước nhanh ra ngoài.
Trên xe , một người đàn ông và một người đàn bà bước xuống. Người ta thấy ông Lâm Trí Dũng đứng kế bên con trai.
– Anh Nam! Chào vú.
Trí Nguyên cúi đầu lễ phép:
– Con chào bác, chào vú.
Anh nhóng ra xe:
– Dạ, còn Sơn Khương …
Ông Nam vỗ vai Trí Nguyên :
– Con bé sẽ đến sau.
– Sơn Khương đi đâu à ?
– Công việc gì đó. Nó dặn cháu đừng lo lắng.
Vú Hà trấn an:
– Sơn Khương tới đúng giờ thôi.
– Dạ.
Ông Dũng hướng dẫn anh sui của mình và vú Hà vào trong.
Không thấy Sơn Khương , khuôn mặt Trí Nguyên đã có phần thay đổi, không vui như lúc trước nữa.
Làm sao anh không lo cho được khi Tiến Dũng đang chực chờ bắt đi cô bé. Nếu như …
Trí Nguyên vội lắc nhanh:
– Đừng nên nghĩ bậy.
Mộ Nam bước đến bên bạn:
– Sơn Khương chắc chắn sẽ đến, nhưng sẽ mang ày cùng cái bất ngờ. Cô bé là vậy đó.
Trí Nguyên mỉm cười, phải công nhận điều đó thôi. Chỉ có Sơn Khương và duy nhất một Sơn Khương của anh.
Trí Nguyên hỏi:
– Thái Hoàng đâu?
– Đang tiếp khách bên trong.
– Tụi bây ráng chịu cực với tao bữa nay đi, sau này đến phiên tụi bây , tao sẽ trả lại gấp đôi.
– Bọn này chắc còn lâu lắm. Tao không biết đến lúc đó mầy có còn giàu có để giúp đỡ không?
– Đừng lo. Với tao, bạn bè cũng giống như tao thôi.
– Bắt đầu từ ngày hôm nay, mày không còn cơ hội lăng nhăng nữa đâu. Làm ơn nghiêm chỉnh một chút , Sơn Khương là người con gái tốt , đừng bao giờ để mất cô ấy nghe. Bọn tao là những người độc thân không đấy, mày coi chừng.
Trí Nguyên đấm bạn:
– Tụi bây đừng nằm mơ. Một khi Trí Nguyên này đã quyết định dừng chân rồi thì không ai có thể thay đổi được.
– Nghe được đấy.
Mộ Nam nhìn ra cổng:
– Khách tới kìa. Nhận ra hai vị Khách là Thủy Linh và Nguyệt My. Trí Nguyên sầm mặt:
– Tao không muốn gặp.