hoa không động đậy. Người đàn bà kia lại quay đầu liếc mắt nhìn Đồng Đồng một cái, ánh mắt có phần hờn giận, giống như Đồng Đồng đến đã phá hỏng chuyện tốt của cô ta!
Vậy mà Lôi Dương vẫn như vậy, không hề phản ứng, để tùy ý người phụ nữ kia động tay động chân trên người anh!
A Dương thật sự không thương cô sao? Anh thật sự có người đàn bà khác bên ngoài? Nhìn thấy cô trước mặt lại không kiêng dè chút nào còn cùng người đàn bà khác thân thiết!
Trong lòng Đồng Đồng xuất hiện từng cơn run rẩy! Vì khiếp sợ mà cơ thể cũng hơi phát run, cô bước nhanh đến gần Lôi Dương, một tay túm cô gái trên người anh lôi xuống.
Đồng Đồng trừng mắt nhìn cô ta: “Cô làm gì mà cưỡi trên thân người đàn ông của tôi?”
“Người đàn ông của cô?”
“Đúng, cho nên mời cô đi ra ngoài!”
“Ra thì ra!” Cô ta sửa sang lại quần áo vừa bị Đồng Đồng túm sai lệch, không nói gì nữa đi ra ngoài.
Lôi Dương lại nhắm mắt không nhìn tới Đồng Đồng.
Đồng Đồng kiềm nén lòng mình, cô dịu dàng: “A Dương, anh uống nhiều phải không? Chúng ta về nhà đi!”
Nói xong cô đưa tay kéo Lôi Dương lại bị anh hung hăng đẩy ra. Lôi Dương cau mày:”Em tự về đi, anh muốn ở trong này!”
Đồng Đồng ngã ngồi trên mặt đất, rốt cuộc nhịn không được, hốc mắt nóng hổi, thật là muốn khóc, cô nghẹn ngào: “A Dương, anh hết thương em rồi sao? Sao lại đối với em như vậy! Em đã làm sai chỗ nào?”
Lôi Dương vẫn như cũ nhắm mắt lại:”Đừng nói bậy, đàn ông gặp dịp thì chơi bình thường thôi!”
Đồng Đồng đau lòng nói: “Gần đây anh rất lạ, không nghe điện thoại của em, luôn tự mình chạy đi, chưa bao giờ cùng em đi ra ngoài, giống như là trốn tránh em, vừa rồi anh còn cùng người đàn bà kia . . . rốt cuộc anh có biết mình đang làm gì không vậy?”
Lôi Dương chậm rãi mở to mắt, thích ứng với ánh sáng tại phòng, rồi anh từ từ ngồi dậy đưa mắt nhìn Hân Đồng ngã ngồi trên mặt đất, giọng có vẻ phiền toái: “Đừng choáng váng, anh không trốn tránh em, chỉ là tâm trạng hơi kém, đi ra ngoài thả lỏng chút thôi!”
Thả lỏng một chút? Cô làm anh thấy mệt mỏi sao? Anh muốn dùng cách như vậy để thả lỏng? Đồng Đồng lắc đầu khóc :”A Dương, đừng như vậy được không? Có chuyện gì anh cứ nói em biết, em có thể cùng anh chia sẻ, đừng như vậy! Chúng ta vất vả lắm mới được ở bên nhau, đừng làm em tan nát cõi lòng lần nữa! Lòng chúng ta sẽ không chịu nổi sự tra tấn này đâu!”
Trên mặt Lôi Dương hiện lên thần sắc thống khổ, cuối cùng anh lạnh nhạt nói: “Được rồi, đừng nghĩ nhiều, không phải em phải về nhà sao? Đi thôi!”
Đồng Đồng nghe lời nói thản nhiên mà lạnh lùng của Lôi Dương thì lòng lại dâng từng đợt sợ hãi cùng đau xót, cô ngồi dưới đất không còn sức đứng lên, anh trở nên lạnh lùng, quá lạnh lùng, Đồng Đồng bất lực cúi đầu đích khóc rồi đứng dậy.
Nước mắt trong suốt từng giọt từng giọt lăn xuống khóe môi, rơi trên mặt đất. Lôi Dương nhìn vẻ mặt đau lòng của Đồng Đồng rốt cuộc lòng không chịu nổi. Anh đứng dậy, một tay kéo Đồng Đồng đến bên, ôm chặt cô, anh mang Đồng Đồng ngã vào sô pha.
Thân hình cao lớn mang Đồng Đồng đặt trên sô pha, hơi thở còn vương mùi rượu, anh cuồng loạn hôn đôi môi đỏ mọng dính đầy nước mắt của Đồng Đồng.
Tay anh ôm chặt Đồng Đồng, rồi anh dừng nụ hôn điên cuồng lại, đôi mắt đo đỏ nhìn cô, giọng anh trầm thấp:”Thực xin lỗi!”
Đồng Đồng ngừng khóc, không khỏi nhìn Lôi Dương, rốt cuộc anh bị sao vậy?
Lúc nãy còn lạnh lùng trong chốc lát lại nhiệt tình nóng bỏng.
Anh làm sao vậy?
Lôi Dương nhẹ nhàng nỉ non bên tai Đồng Đồng: “Em đừng dùng ánh mắt vô tội nhìn anh, bằng không anh sẽ nhịn không được, sẽ ở trong này ăn luôn em đó!”
“Không phải anh vừa muốn ăn người đàn bà khác sao?”Cô vẫn để tâm đến việc Lôi Dương sao lại để thứ đàn bà như vậy tiếp cận, để tâm tới cái anh gọi là gặp dịp thì chơi.
Lôi Dương cúi đầu:”Em cũng thấy đấy, anh chưa làm gì cả, cả nhìn anh cũng chưa liếc nhìn cô ta một cái, là cô ta đến quyến rũ anh!”
Đồng Đồng trong lòng rầu rĩ, không khỏi nói: “Vậy còn anh, sao anh ngoan ngoãn để cô ta quyến rũ vậy?”
“Vì anh biết cô ta không dụ dỗ được anh, anh chỉ là của em, hơn nữa trừ em ra, thân thể anh mỗi một bộ phận đều không phản ứng gì, không tin em có thể sờ xem!” Lôi Dương nói xong kéo tay Đồng Đồng xuống đặt ở vật nam tính của anh!
Tay Đồng Đồng chạm đến vật sưng lớn dục vọng của Lôi Dương, sắc mặt không khỏi đỏ lên: “Không đúng, do vừa rồi anh vì người đàn bà kia dùng sức thôi, không phải do em!”
Lôi Dương nói với vẻ hối lỗi: “Thực xin lỗi, em phạt anh đi! Tội của anh không thể tha, nếu em không tha thứ cho anh anh chỉ có nước chết !”
“Nói bậy bạ gì đó? Sao anh cứ nói gở vậy?” Đồng Đồng nhíu mày.
Đột nhiên Lôi Dương nghiêm túc nói với Đồng Đồng: “Nếu anh chết thì sao? Anh nói là nếu!”
Đồng Đồng ngẩng cổ lên nói: “Nếu anh chết em cũng không sống nổi nữa. Cho nên tốt nhất là anh còn sống, hơn nữa không thể đi trước em!”
“Cô nàng bướng bỉnh này! Chuyện này mà cũng cò kè mặc cả được sao?”
“Em mặc kệ, dù sao anh cũng không thể đi trước em được!”
Lôi Dương cười khẽ một chút: “Cô gái bướng bỉnh, nếu anh chết , em hãy sống thật tốt, hơn nữa tìm người đàn ông tố