Polaroid
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329075

Bình chọn: 7.5.00/10/907 lượt.

nhân khác.”

”Tuyệt đối sẽ không.” Bốn chữ thôi, lời ít ý nhiều.

“Anh là con sói đột lốt người, ai dám tin tưởng lời cam đoan của anh?”

Bên kia điện thoại im lặng một chút, lập tức nói: “Kỳ thực lần đó là ngoài ý muốn, do em phản ứng hơi quá, quấy nhiễu đến tư tưởng của anh.”

“Em… có phản ứng gì?” Trịnh Đinh Đinh không thể tin được Ninh Vi Cẩn thế mà đùn đẩy trách nhiệm sang cô.

“Thân thể của em không ngừng phát run, hô hấp dồn dập, làn da bị khoái cảm thiêu đốt.”

“Ninh Vi Cẩn, rõ ràng là anh tâm thuật bất chính, bây giờ còn đổ lên đầu em?”

“Được, anh thừa nhận chính mình lần đó chính xác là không đủ chuyên nghiệp.” Anh nhàn nhạt thừa nhận.

“Lần sau không được viện cớ này nữa.”

“Lần sau không được viện cớ này nữa?” Anh ngừng lại một chút, chân thành nói: “Anh chỉ có thể cam đoan trong lần kiểm tra tiếp theo, tận lực tập trung tinh thần, không nghĩ tới việc khác, nhưng mà điều kiện tiên quyết là phản ứng của em đừng quá mức kịch liệt.”

“…”

Trịnh Đinh Đinh đang muốn phản bác, đầu bên điện thoại Ninh Vi Cẩn truyền tới giọng nói của hộ lý: “Giáo sư Ninh, bệnh nhân giường 28 sau khi phẫu thuật bị xuất huyết rồi!”

Ninh Vi Cẩn nói một tiếng với Trịnh Đinh Đinh, sau đó ngắt điện thoại, bước nhanh đi xử lý công việc.

Ninh Vi Cẩn cúi người, dùng ngón tay cầm lấy túi truyền dịch kiểm tra tình trạng xuất huyết một chút, sau đó điều chỉnh tốc độ truyền dịch, băng bó lại lần nữa, còn kêu thực tập sinh đến mời chuyên gia khoa hô hấp tới hội chuẩn.

Cấp cứu xử lý hoàn tất, Ninh Vi Cẩn ra khỏi phòng bệnh, trở lại văn phòng viết hồ sơ điện tử bệnh án của bệnh nhân.

Lúc đó Thư Di Nhiên thấy Ninh Vi Cẩn hết sức chăm chú, an tĩnh gõ bàn phím.

“Ninh sư huynh.”

Ninh Vi Cẩn ngẩng đầu nhìn lên, thấy Thư Di Nhiên: “Có chuyện gì sao?”

“Em có lời muốn nói với anh, anh bây giờ có thời gian không?” Thư Di Nhiên miễn cưỡng mỉm cười một cái.

“Chuyện công việc?” Giọng nói Ninh Vi Cẩn lạnh nhạt.

“Không phải, là việc tư.” Thư Di Nhiên nói, “Chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện không?”

***

Trong bệnh viện có một khuôn viên, toàn là cây xanh, cảnh quan rất tốt.

Ninh Vi Cẩn và Thư Di Nhiên đi qua cầu, rảo bước tiến lại hành lang dài.

“Kỳ thật, anh đã biết em sẽ nói gì đúng không?” Thư Di Nhiên nói, “Từ khi học đại học đến khi học nghiên cứu sinh, tiến sĩ, em vẫn luôn cố gắng theo anh, anh luôn là người duy nhất, nhiều năm như vậy, em nghĩ tất cả mọi người đều nhìn ra được tình cảm của em đối với anh là gì.” Cô ta dừng bước lại, bàn tay kéo cánh tay áo của Ninh Vi Cẩn, nói khẽ: “Em hỏi anh, anh biết đúng không? Anh biết em thích anh đúng không?”

Ninh Vi Cẩn không nói gì.

“Kỳ thật em vốn không định tới làm ở bệnh viện Nhân Dân, áp lực công việc nơi này quá lớn, trước đó bố mẹ em đã giúp em liên hệ một bệnh viện rất tốt, nhưng vì để có thể ở bên cạnh en, em đã tới đây, lại còn là phân tới phòng cấp cứu vất vả nhất.” Thư Di Nhiên nói xong, nở một nụ cười chua chát, “Tất cả những việc này đều là vì anh, anh rốt cuộc là có biết không?”

“Cám ơn em đã coi trọng anh.” Vẻ mặt Ninh Vi Cẩn trở nên nghiêm túc, “Nhưng mà, chúng ta không thích hợp.”

Ánh mắt Thư Di Nhiên trong nháy mắt trở nên ảm đạm, bàn tay kéo cánh tay Ninh Vi Cẩn bởi vì dùng lực mà trở nên trắng bệch. (An: Nói thật, An cũng không muốn gọi chị ấy là cô ta đâu, cũng khổ cho chị ấy, yêu anh ấy lâu như vậy, một lòng một dạ vì anh Cẩn, nhưng tuổi xuân của chị ấy chỉ đổi lại được một câu ‘Chúng ta không thích hợp’, cũng tội “oa oa oa” )

“Vì sao là không thích hợp?” Cô kìm nén nước mắt, từng chữ nói lại.

“Thư Di Nhiên, em có một điểm rất giống anh.” Ninh Vi Cẩn bình tĩnh nói. “Đó chính là em cực kỳ kiêu ngạo, thậm chí có phần tự lấy bản thân làm trung tâm.”

Nước mắt Thư Di Nhiên đột nhiên chảy xuống hốc mắt, lần đầu tiên chính thức bày tỏ với Ninh Vi Cẩn, nhưng cuối cùng lại chỉ đổi được một câu như vậy.

“Anh không có tư cách phê bình em. Anh chỉ muốn nói cho em biết, chính bởi vì em và anh đều có khuyết điểm này, chúng ta ở bên cạnh nhau sẽ không vui vẻ.”

“Vậy nếu em không phải như vậy, em sẽ thay đổi, anh sẽ thích em sao?” Cô tiến lại gần sát Ninh Vi Cẩn, đột nhiên tuyên bố.

“Em không cần vì anh mà thay đổi chính mình, nếu thay đổi thì sẽ không phải là em nữa, còn có ý nghĩa sao?” Anh nhìn xuống trong đôi mắt không chứa một tia gợn sóng nào.

Thư Di Nhiên chậm rãi buông tay ra, cười lạnh một cái: “Đúng vậy, vì hùa theo lời nói của anh mà em nói thay đổi bản thân mình, em cũng không có chắc chắn mình làm được không. Ninh Vi Cẩn, em sai vì bản thân mình hiểu sai ý, em cho rằng bản thân mình trong lòng anh chí ít cũng có chỗ đứng, anh chắc chắn sẽ không tìm thấy ai thích hợp hơn so với em, em sẽ vẫn chờ anh, luôn chờ đợi, mà anh chắc chắn sẽ có ngày quay đầu lại nhìn em.” (An: dì Nhiên ảo tưởng kinh, An phục sát đất )

“Nếu anh thật sự có cảm giác với em, anh chắc chắn sẽ không để em chờ lâu như vậy, cho dù công việc bận rộn, anh chắc chắn cũng đã dành thời gian nói rõ ràng với em, đem quan hệ hai người phát triển thêm một bước.”

Ánh mắt Thư Di Nhiên ngày càng trở