Vi Tuyền trực tiếp nói với anh: “Lúc con gái ghen, đàn ông phải ôm chặt cô gái vào ngực mình, dùng giọng điệu nhè nhàng nói với cô ấy, đúng là đứa ngốc, trái tim của anh không lớn, chỉ chứa mỗi mình em thôi”
“Ai cho em nhìn lén việc của anh?”
Ninh Vi Tuyền lắc đầu một cái: “còn bày đặt làm gì nữa, em đã nhìn thấy anh tìm cái gì rồi, vấn đề đơn giản như thế mà phải tra sao? Em gái anh ở ngay đây có sẵn một đống đáp án luôn này”.
Ninh Vi Cẩn không để ý tới cô
“Đinh Đinh ghen?”
“Không phải”. Ninh Vi Cẩn nhàn nhạt phủ nhận, “cô ấy không ngây thơ như thế”.
“Chuyện này và ngây thơ không liên quan đến nhau, mắt phụ nữ rất tinh, đều hy vọng người đàn ông của mình chỉ nhìn chính mình, không nhìn sang cô gái khác”. Ninh Vi Tuyền nói, “Hơn nữa công việc của anh lại càng làm cho đối phương thấy không thoải mái”.
“Chỉ là công việc,có cái gì cần để ý?”
“Chúng ta đang nói nếu như, nếu Đinh Đinh là bác sĩ khoa tiết niệu, cô ấy ngày ngày đều mò mẫn nơi đó của đàn ông, anh có thể cảm thấy thoải mái được sao?”
Ninh Vi Cẩn nhìn lại màn hình, khuôn mặt lạnh lùng, sau khi nghe xong mấy lời của của Ninh Vi Tuyền lại càng lạnh lùng tới thấu xương, một lát sau nói: “Anh sẽ không để cho cô ấy có cơ hội gặp phải chuyện này.”
“Biết thế là được rồi, anh xem anh mới chỉ nghỉ có một lát mà đã cảm thấy không thoải mái đúng không? Suy bụng ta ra bụng người, mỗi ngày anh đều sờ soạng nơi tế nhị của phụ nữ như thế, Đinh Đinh nhất định sẽ cảm thấy không an tâm. Hơn nữa, cái vị bác sĩ mặt dày ở cùng bệnh viện với anh vẫn chung tình đợi chờ anh, anh đúng là miếng thịt béo nằm trên cái thớt gỗ, ai làm bạn gái của anh đều sẽ phải lo lắng đề phòng, ai muốn nghĩ nhiều làm gì?
“Anh hi vọng cô ấy là người lý trí và tín nhiệm anh, nhìn mọi chuyện thực tế một chút.” Tay Ninh Vi Cẩn cầm bao thuốc lá trên bàn, ôn hòa nói, “Như thế trong lúc bên nhau sẽ giảm đi những mâu thuẫn không đáng có.”
Ninh Vi Tuyền túm lấy hộp thuốc lá trong tay anh, ném sang một bên: “Trời ạ, anh có cần bổ túc một chút về tình yêu không, lúc này mà vẫn còn mong cô ấy chín chắn, lý trí và tín nhiệm? Anh mau thu hồi lại những đạo lý nhàm chán đáng ghét này đi, trực tiếp ôm lấy cô ấy dỗ dành là được.”
Ninh Vi Cẩn thả ra một ngụm khói, bị Ninh Vi Tuyền gõ nhẹ lên đầu một cái: “Tắm rửa xong nhớ chà sạch phòng tắm, đừng có để lại sợi tóc rụng nào đấy.”
Anh đứng dậy tránh ra.
Ninh Vi Tuyền buồn bực: “Em nguyền rủa anh cả đời này không bước được vào trái tim của Đinh Đinh!”
Ninh Vi Cẩn rút ra một điếu thuốc, lưu loát ném hộp thuốc lên trên ghế trường kỷ, bỏ lại ba chữ:
“Không có khả năng.”
Sáng sớm hôm sau, Trịnh Đinh Đinh nhận được một bó hoa do Ninh Vi Cẩn tặng, trong đó có một tấm thiệp, bên trong viết mấy dòng chữ:
“Anh nói rồi trừ em ra, anh không chiếm tiện nghi của bất kỳ một cô gái nào khác, điều anh nói là thật. Trịnh Đinh Đinh, với anh mà nói, tiếp xúc với các cô ấy chỉ là công việc, không có khả năng nảy sinh bất cứ chuyện gì khác.” – Ninh Vi Cẩn.
Trịnh Đinh Đinh tròn mắt, đọc lại hai lần, nhắn tin cho Ninh Vi Cẩn: “Anh có ý gì vậy?”
Một lát sau Ninh Vi Cẩn nhắn lại: “Em không biết đọc à?”
“Anh không thể nói thẳng ra à.”
“Nói thẳng ra, tại công việc của anh, tiếp xúc với vô số bệnh nhân nữ, nhưng chỉ khi giúp bệnh nhân tên Trịnh Đinh Đinh nào đó kiểm tra thân thể, mới xảy ra chuyện hi hữu ngoài sức tưởng tượng thế này.” (An: Anh Cẩm xấu xa, dám chiếm tiện nghi của chị Đinh, cơ mà An thích )
Trịnh Đinh Đinh đỏ hồng từ mang tai tới cổ, gõ hai chữ “cầm thú” gửi đi.
Đem điện thoại di động để sang một bên, Trịnh Đinh Đinh mở một gói ô mai ra, lấy một viên bỏ vào miệng, vị chua tràn ra cả khoang miệng, Trịnh
Đinh Đinh không nhịn được nhíu mày, trong đầu hiện lên một suy nghĩ: Ninh Vi Cẩn gửi hoa và thiệp tới , là dỗ dành sao?
Không thể nào?
Không phải đâu?
Không đúng đi?
Giờ nghĩ trưa, Ninh Vi Cẩn gọi điện thoại tới.
“Sáng nay bận qua, không có thời gian nói thêm với em. Có thích hoa không?”
“Ừm”. Trịnh Đinh Đinh nhẹ nhàng đáp lời, sau đó xác nhân, “Anh nói mấy câu đó là thật hay giả, lúc anh giúp em phẫu thuật đã vụng trộm này kia rồi hả?”
“Ừm, nhưng mà chỉ có một lần”.
Trịnh Đinh Đinh nhỏ giọng: “Ninh Vi Cẩn, không nghĩ tới anh là con sói ngụy trang bác sĩ, thế mà em còn coi anh là người chính trực, bác sĩ ngoại khoa chuyên nghiệp, anh vậy mà trong lúc kiểm tra lại có suy nghĩ xấu xa như vậy”.
“Em để ý à?”
“Đương nhiên, ai có thể đảm bảo sau này anh sẽ không mơ màng với nữ bệnh nhân khác”.
“Tuyệt đối sẽ không”. Bốn chữ thôi, lời ít, ý nhiều.
“Anh là con sói đội lốt người,, ai dám tin tưởng lời can đảm của anh?”
Bên kai điện thoại im lặng một chút, lập tức nói: “Kỳ thật lần đó là ngoài ý muốn, do em phản ứng hơi quá, quấy nhiễu đến tư tưởng của anh”.
“Em có phản ứng gì?” Trịnh Đinh Đinh không thể tin được Ninh Vi Cẩn thế mà đùn đẩy trách nhiệm sang cô.
“Thân thể em không ngừng phát run, hô hấp dồn dập, làn da bị khoái cảm thiêu đốt”.
“Ninh Vi Cẩn, rõ ràng là anh tâm thuật bất chính, bây giờ còn đổ lên đầu em?”.
“Được, anh thừa nhận chính