pacman, rainbows, and roller s
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329162

Bình chọn: 7.00/10/916 lượt.

i bôi thuốc, không được mặc áo lót ngủ.

Lúc xuống xe, Trịnh Đinh Đinh hỏi một câu: “Anh có muốn lên nhà ăn cơm rồi về không?”

Ninh Vi Cẩn hơi suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Không, anh còn vài việc cần phải xử lý!”

Đợi bóng dáng mảnh khảnh của Trịnh Đinh Đinh biến mất ở sau cửa thang máy, Ninh Vi Cẩn mới thu hồi tầm mắt lại nhìn xuống bàn tay đang siết chặt vô lăng, chậm rãi buông ra. Lửa nóng nhanh chóng lan tỏa ra cả người, anh mở ngăn tủ, tìm được bao thuốc lá, lấy một điếu thuốc, suy nghĩ một chút rồi bẻ gãy.

Anh yên tĩnh ngồi trên ghế lái ước chừng năm phút, sau khi hơi thở bình ổn trở lại mới nổ máy rời đi.

Trịnh Đinh Đinh làm một chén hoành thánh rồi ăn qua loa cho xong bữa, đang dọn dẹp bàn thì điện thoại bỗng nhiên đổ chuông.

Lại là Đại Miêu gọi tới.

“Đinh Đinh! Tôi là Đại Miêu, hai ngày nay lão đại bị bệnh, sốt cao lắm. Nhưng sống chết anh ấy cũng không chịu đi bệnh viện. Cô đến khuyên anh ấy một chút được không?”

Lão đại trong miệng đệ muội chính là Trần Tuần.

“Tại sao anh ấy không chịu đi bệnh viện?” Trịnh Đinh Đinh hỏi.

“Ai mà biết được, có lẽ tâm trạng không tốt!” Đại Miêu khẽ thở dài, “Cô cũng biết tính cách anh ấy bướng bỉnh như thế nào rồi đó. Dù sao tôi cũng không khuyên được anh ấy. Nhưng vẫn không thể để mặc anh ấy bị sốt mà hỏng não. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể tìm cô thôi. Cô mở miệng, anh ấy còn nghe!”

Trịnh Đinh Đinh chần chờ, cô không biết làm thể nào để từ chối Đại Miêu đây.

Đại Miêu trực tiếp thay cô làm chủ: “Tôi đến đón cô nhé, coi như cô giúp tôi một việc, có được không hả?”

Mười lăm phút sau, Đại Miêu đã đến trước cổng nhà trọ của Trịnh Đinh Đinh. Lúc Trịnh Đinh Đinh đi ra, Đại Miêu cười, vẫy tay với cô.

Lại nói, cũng đã lâu rồi Trịnh Đinh Đinh và Đại Miêu không gặp nhau. Trần Tuần không ở công ty mấy tháng liền. Quản lý công ty, vận hành, giao dịch cùng mọi quyết sách đều do Đại Miêu quyết định. Anh ta cũng phải loay hoay như con quay nên chẳng có thời gian liên lạc với Trịnh Đinh Đinh.

“Đinh Đinh, lâu không gặp, cô lại xinh hơn không ít nha!” Trịnh Đinh Đinh vừa lên xe, Đại Miêu đã mở miệng.

Trịnh Đinh Đinh cười khách khí.

Đại Miêu vừa lái xe, vừa nói chuyện cùng Trịnh Đinh Đinh, hàn huyên một chút Đại Miêu mới mở lời: “Đinh Đinh, cô có bạn trai rồi sao?”

Trịnh Đinh Đinh cũng không phủ nhận: “Đúng thế!”

“Thật không ngờ, chỉ có mấy tháng ngắn ngủi cô đã là hoa có chủ rồi!” Trong giọng nói của Trịnh Đinh Đinh có chút tìm tòi nghiên cứu, “Vậy e là sau này cô sẽ không có thời gian đi chơi chung với tụi này nữa rồi nhỉ?”

Trịnh Đinh Đinh cũng không đáp lại.

“Còn cả lão đại nữa. . . . . ” Đại Miêu kéo dài giọng. “Nói thật, khoảng thời gian này đúng là khó khăn với anh ấy.”

Đại Miêu là một người thông minh. Khoảng thời gian lâu như thế, anh ta cũng biết được tình cảm của Trịnh Đinh Đinh đối với Trần Tuần. Nhưng còn suy nghĩ của Trần Tuần thì anh ta lại không rõ, chủ yếu vẫn vờ như không biết.

“Con người anh ấy có lúc cũng không để ý nhiều. Một phần là công việc quá bận rộn không có thời gian suy nghĩ cho bản thân. Một phần là chuyện tình cảm với Ôn Tử Hinh, trong chuyện này anh ấy cũng là người chịu tổn thương. Cho nên có chút không tin tưởng vào phụ nữ nữa. Nhưng không có nghĩa là anh ấy vô cảm!” Đại Miêu nhìn sang Trịnh Đinh Đinh vẫn giữ im lặng, “Đinh Đinh, cô hiểu không?”

“Anh có gì cứ nói thẳng đi!”

Đại Miêu có chút ngượng ngùng, cười cười rồi nói: “Lão đại thật sự có cảm tình với cô. Điều này tôi có thể đảm bảo. Mấy năm nay, bên cạnh anh ấy ngoài cô ra cũng chẳng có cô gái nào khác. Không phải ngoài công việc, anh ấy chỉ tìm tôi hoặc cô thôi sao? Còn về chuyện Ôn Tử Hinh, sau chuyện này bản thân lão đại cũng đã nói rõ với cô ta rồi, giữa bọn họ thật sư đã kết thúc rồi!”

“Cho nên, ý của anh là vì chuyện giữa anh ấy và Ôn Tử Hinh thực sự kết thúc nên anh ấy mới bắt đầu với tôi có đúng không?”

“Dĩ nhiên là không phải!” Đại Miêu lập tức giải thích. “Thật ra thì từ lâu anh ấy đã không còn tình cảm gì với Ôn Tử Hinh rồi. Lần này vội vàng đến chăm sóc cô ta chỉ bởi vì. . . . . trách nhiệm đàn ông thôi. Nếu như Ôn Tử Hinh xảy ra chuyện, anh ấy không thể làm ra vẻ mắt điếc tai ngơ, không giúp đỡ được. Nếu thật sự anh ấy hành động như thế thì quá vô tình rồi. Cô cũng không hi vọng anh ấy là một người đàn ông như vậy đúng không?”

Trong suy nghĩ của Đại Miêu khá coi trọng chủ nghĩa đàn ông. Khi người yêu cũ gặp khó khăn, kịp thời ra tay giúp đỡ là điều hiển nhiên mà một người đàn ông có trách nhiệm phải làm. Huống chi, Ôn Tử Hinh cùng Trần Tuần có dính dáng ở nhiều phương diện khác nữa. Thậm chí, cô ta vì Trần Tuần mà mất một đứa con. Về tình, về lý, trong mắt Đại Miêu một người thông minh, có trách nhiệm như Trần Tuần là điều hiển nhiên cần làm.

“Tôi cảm thấy việc này cũng không có gì to tát. Một cô gái tốt cũng không so đo chuyện này!” Đại Miêu nói, “Đúng không?”

Trịnh Đinh Đinh không trả lời, quay đầu ra ngoài ngắm phong cảnh.

Đại Miêu cũng cảm thấy cô không vui, nên cũng không muốn nhiều lời nữa.

Đến nhà trọ của Trần Tuần, Đại Miêu lấy chìa khó